THƠ XUÂN

 

*    Nguyễn Phan Ngọc An

*    Minh Hồ Đào

*    Minh Hồ

 

XUÂN THÁI HÒA

 

xuân về trăm hoa nở

giữa trời đất mênh mông

rộn rịp phố phường, chợ

điểm trang, phơi phới lòng

 

xuân về mai vàng trổ

mang vị ngọt men duyên

tuổi yêu tìm bến đổ

rót vào tim lời nguyền

 

xuân về hương phấn tỏa

thơm ngào ngạt trần gian

cây si mê chồi mọc

mầm xanh mướt muôn ngàn

 

xuân về nơi đất khách

xuân về chốn quê nhà

dân Việt đều khát vọng

một mùa Xuân Thái hòa

 

Minh Hồ

 

TÌNH XUÂN

 

Anh Chị  Em ơi ! Chúa Xuân sắp đến

Nơi quê hương yêu mến đón Xuân về

Dù hiện tại đang sống cảnh xa quê

Nhưng lòng vẫn say mê xuân về tới

 

Để thấy cuộc đời mình còn phấn khởi

Trên xứ Người mệt mỏi sống bôn ba

Mà những người thân thương ở nơi nhà

Mơ đất khách thật là sung sướng lắm

 

Vật chất không thiếu cơm no áo ấm

Nhưng thiếu tình sâu đậm nghĩa đồng hương

Xuân về trên đất khách, chốn cố hương

Vui buồn lẫn vấn vương lòng vô tận

 

Ly rượu mừng xuân uống trôi lận đận

Kiếp làm người mang phận số lưu vong

An ủi nhau bằng những câu chúc ước mong

An khang cùng thành công nơi đất khách

 

Xuân xứ người không rộn rịp ngõ ngách

Vui âm thầm viết sách, tiết lạnh rung

Gần ba mươi năm biệt xứ nghìn trùng

Không xóa nỗi thủy chung tình xuân Việt !

 

Minh Hồ Đào

 

MÙA XUÂN GÕ CỬA

 

Bao nhiêu lần mùa xuân gõ cửa

Người ra đi vẫn tựa xứ người

Đông, Tây, Nam, Bắc xa vời

Đoàn viên, biền biệt chân trời quê ta !

 

Muôn ngôn từ thiết tha vương vấn

Ngày xưa lịch sử, vẫn chờ trông

Ấm êm, âu yếm, thơm nồng

Sống vui, say giấc, yên lòng ngàn năm !

 

Hết làm kết con tằm tơ nhả

Sầu đau thầm lặng hóa hân hoan

Hạnh phúc, thịnh vượng an khang

Khắc ghi tâm khảm, dâng tràn tình chung !

 

Gió xuân thổi lạnh lùng tan biến

Nỗi xót xa, sóng biển dạt dào

Yêu thương , mật ngọt biết bao

Hẹn hò dưới ánh trăng sao nguyện thề...

 

Bao nhiêu lần xuân về người hỡi ?

Đoàn người đi chưa tới bến bờ

Tương phùng, dứt cảnh bơ vơ

Xứ người, mòn mỏi đợi chờ bể dâu !

 

Minh Hồ

 

 

CÁNH THƯ XUÂN

 

Nếu mỏi cánh hải âu đừng bay nữa

Ṿm trời xa lác đác hạt mưa rơi

Mây vần vũ gió chiều lên băo lớn

Và đêm nay là đêm tối giao thừa

 

Em có nhớ những ǵ em đă hứa

Mang thư xuân về rải khắp trần gian

Mang niềm vui mang hạnh phúc chứa chan

Hầu vá lại mảnh hồn hoang vỡ vụn

 

Xuân rực rỡ cho tiết đông tàn lụn

Hoa mai vàng thay những giọt sương pha

Nàng xuân ơi, nàng hăy đến bên ta

Ôi tuyệt mỹ, trời cho ta bỗng lộc

 

Đến đây em hỡi tấm thân ngà ngọc

Ru hồn ta vào giấc mộng liêu trai

Dáng em đi, ôi liễu yếu trang đài

Ta ngây ngất hỡi nàng xuân trong mộng

 

Em vẫn đến dù băo chiều gió lộng

Thân ly hương trên mảnh đất phù sa

Cách trở địa cầu, em vẫn bước qua

Em là cả thiên đường ta mong đợi

 

Rồi một sớm ta nghe buồn vời vợi

Nắng hạ hồng che khuất dáng xuân tươi

Đêm trở giấc tim ta buồn rười rượi

Ngày lang thang như kẻ mất t́nh nhân …

 

Nguyễn Phan Ngọc An

 

CÁNH ÉN MÙA XUÂN

 

Có con chim én về đâu đó

Gợi nhớ xuân nào nơi cố hương

Năm tháng yên b́nh trong dĩ văng

Bâng khuâng nghe giọng hát lên đường

 

Những khúc b́nh ca từ cuối ngỏ

Ngọt ngào âm hưởng mẹ yêu thương

Sông núi bao mùa yên giấc ngủ

Chiến tranh ly loạn cơi vô thường

 

Giọt máu anh hùng cho vận nước

Chôn vùi xuân với tóc pha sương

Cánh én mang niềm vui trở dậy

Mùa xuân luân vũ khúc nghê thường

 

Đồng ruộng nào c̣n trơ gốc rạ

Đau ḷng chim quốc khóc tha phương

Thầm hỏi đêm dài nào gắn bó

Trăm con nước đổ lệ sầu vương

 

Cố xứ người về, xuân vẫn đợi

Hành trang mờ cả dấu sa trường

Dẫu chẳng Kinh Kha soi dấu sử

Triệu, Trưng, Phù Đổng với Hùng Vương

 

Lung linh hạt cát trên sa mạc

Hay chiếc thuyền con giữa đại dương

Ngược thủy triều nước vồ sóng dập

Vẫn mơ màng hát khúc ly hương …

 

Nguyễn Phan Ngọc An

 

GIÓ XUÂN

 

Gió xuân mang ước mộng tình

Tình yêu diễm tuyệt nhân sinh đôi bờ

Bao năm mòn mỏi đợi chờ

Bình minh non nước giấc mơ về nguồn

 

Gió xuân gây nhớ lòng buồn

Không ngừng những giọt mưa tuôn ngập rèm

Lặng nhìn trăng khuyết nửa đêm

Hoài mong hội ngộ còn nguyên tình nồng

 

Gió xuân réo rắt mênh mông

Nghe như nức nở, bế bồng lá rơi

Lung linh chiều nắng vàng trời

Phương này, quê đó muôn đời cách xa?

 

Gió xuân theo bướm vờn hoa

Vấn vương hình ảnh đậm đà biết bao

Trong vườn tim thấy dạt dào

Mùi hương đồng nội thuở nào chưa tan !

 

Minh Hồ

 

 

 

 

Xuân Kỷ Sửu

Trang Giới thiệu

Mục Lục