Núi cao trăng sáng đào xinh

Đôi chim liền cánh hữu tình biết bao

Ghép thành chữ Minh Hồ Đào

Minh Hồ – Hân hạnh đón chào bốn phương

 

TRUYỆN NGẮN

 

 

 

 

SỐ ĐÀO HOA


của Phong Thu


Tân nh́n cuốn lịch mới và hiểu rằng ngày Tết sẽ đến trong vài tuần nữa. Một đống quà mới mua về chưa gói c̣n nằm ch́nh ́nh trên bàn. Anh cố gắng lục lọi trong hộc bàn t́m địa chỉ gia đ́nh, bà con, bạn bè và những người t́nh cũ-mới. Thiệt là "thân trai mười hai bến nước, trong nhờ đục lóng phèn" không dám than trời trách đất. Cứ đến ngày lễ lộc là một ḿnh đi chợ, một ḿnh gói quà, một ḿnh nấu ăn...cái ǵ cũng một ḿnh. Làm kỹ sư, có nhà cửa đàng hoàng, lương cũng không đến nỗi tệ, mặt mũi cũng dễ coi mà vẫn mồ côi. Mấy thằng bạn làm chung nói tại Tân có số đào hoa nên "nhiều mối tối nằm không". Mấy năm về trước Tân quen rất nhiều cô. Hôm nay hẹn với cô này, ngày mai hẹn với cô khác. Vui th́ cũng vui nhưng luôn luôn lo lắng. Mỗi lần Tân thấy Liễu nhảy cà tưng và bảo rằng Tân không chăm sóc cho cô ấy là Tân năn nỉ gần găy lưỡi. Thuỷ Tiên th́ nhéo Tân bầm cả hông khi thấy anh nói chuyện với mấy cô gái khác. Kim Hương đá vào chân Tân đau điếng nếu anh không đưa cô ấy về nhà sau khi tan sở. C̣n Khánh th́ khóc bù lu bù loa mỗi khi Tân trễ hẹn. Ai nghe nói ḿnh có số đào hoa th́ cũng hỉnh mũi lên hănh diện, c̣n Tân th́ sợ thấy ông bà ông văi. Tân muốn đem cái "đào hoa" ấy ra chợ bán đấu giá lấy tiền cho mấy thằng đực rựa nhậu cho xong. Mấy ông thầy bói ở Virginia nói rằng:"Số cậu sau này có vợ đẹp, con ngoan, giàu sang, hạnh phúc". Nếu vậy, đời của Tân tṛn như "hột mít". Không biết có đúng hôn nhưng coi bộ gian nan quá. Ngay cả cô bé Thuư Trúc mà c̣n giận anh hơn ba tháng nay không thèm nh́n mặt. Bao nhiêu lá thư anh gởi đi không một ḍng hồi âm. Anh điện thoại gần năm trăm lần cô bé vẫn không thèm trả lời. Mọi năm, gần đến ngày tết Âm Lịch là Tân đưa cô bé đi chợ tết, cả hai đi mua quà và chuẩn bị gởi về Việt nam cho gia đ́nh Tân. Mỗi tuần, anh đưa cô bé đi xem phim hay nghe hoà nhạc vào ngày thứ bảy. Nhưng năm nay, Tân lủi thủi một ḿnh. Gói quà dành cho Thuư Trúc rất đặc biệt, không biết cô bé có chịu nhận hôn. Phải nói thật rằng, trong tất cả những người quen biết Tân thương cô bé nhất, cô bé có đôi mắt như chiếc lá trúc trước sân nhà. Mái tóc dài nửa lưng với cái má lún đồng tiền tṛn ủm. Từ ngày quen Thuư Trúc, anh bắt đầu bớt đi chơi lang thang với bạn bè, anh không c̣n dành thời gian cho Liễu, Kim Hương, Khánh... hay bất cứ người con gái nào khác. Tân nhận ra sự thay đổi trong tâm hồn ḿnh. Tân lớn hơn Thuư Trúc mười tuổi. Anh đă trăi qua nhiều mối t́nh nhưng tất cả đều tan vỡ. Anh có thể yêu nhanh như chớp và cũng quên mối t́nh đó như một cơn gío thoảng qua không để lại dư âm ǵ trong tâm trí anh. Vậy mà lần này, anh buồn và cứ nghĩ vẩn vơ. H́nh ảnh cô bé cứ ám ảnh anh ngay cả trong giấc ngủ. Chuyện ǵ đă xảy ra?...

*****
**
...Đài truyền h́nh loan báo hôm nay có băo. Sáng thức dậy ra sân, Tân thấy lá rụng vàng mặt đất. Tân nhớ bài thơ tả về mùa thu của Lưu Trọng Lưu:

…….
Em không nghe mùa thu
Lá thu rơi xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô...


Ngày xưa, khi c̣n ở Việt Nam Tân mê bài thơ này lắm v́ nó lăng mạng, và thơ mộng làm sao. Bây giờ sang đây, mỗi lần mùa thu tới, thấy lá vàng bay tùm lum là Tân phát ngán. Cứ nghĩ đến việc cuối tuần không được làm biếng nằm ỳ nghe nhạc, hoặc đi chơi với người yêu mà phải hốt lá khô th́ c̣n lăng mạn cái con khỉ ǵ. Đă vậy, mấy tuần nay mưa rả rích, trời lạnh buốt khiến Tân không muốn bước chân ra khỏi nhà. Hôm nay, nhiệt độ xuống thật thấp. Mưa trắng trời trắng đất. Ông Risk, boss của Tân gọi điện thoại bảo Tân đừng ở nhà v́ công ty quá nhiều việc cần phải giải quyết nên anh phải đi làm. Tân không dám chạy nhanh khi ra xa lộ. Mưa xối xả đập mạnh vào cửa kính rồi tan ra từng hạt bay trong không gian tạo thành những lớp sương mù. Anh không thể nh́n mọi vật mà phải bật đèn làm tín hiệu. Qua khỏi một khúc quẹo, anh chợt giảm phanh và tấp vào lề đột ngột v́ có người đứng sát đường giơ tay ra xin quá giang. Tân bực bội, anh dừng xe lại miệng lầm bầm:
- Cái thứ ǵ mà ngốc quá! Đứng như vậy có ngày đi xuống âm phủ.

 

Chưa kịp ra khỏi xe để "lên lớp" cái tên ngốc đứng giữa đường th́ hắn đứng ngay cửa và gỏ liên tục:

-Ông ơi! Làm ơn giúp tôi với.

 

Tân định xài xể cái tên ngốc cho bỏ ghét, nhưng nh́n kỹ lại th́ là một cô bé ướt như chuột lột, đang run lập cập v́ lạnh. À! Nếu là đực rựa th́ ông cho chết cha luôn.

- Ông ơi! Làm ơn giúp dùm tôi – Cô gái nói tiếng Anh rất lưu loát.

 

Thấy giai nhân mà không cứu th́ c̣n ǵ là đấng mày râu. Giả lại, cô bé trông giống một người Việt Nam quá! Tân cười h́ h́:

- Cô muốn quá giang hả. Nhà cô ở đâu?


-
Dạ em đi học nhưng nửa đường xe chết máy. Em đứng đă lâu ở đàng kia mà không ai giúp nên...ra đây...– Cô bé như biết lỗi nên nói lí nhí trong miệng.

- Tôi đang đi làm. Dù sao th́ cũng trễ rồi, thôi th́ tôi giúp cô vậy. Xe cô ở đâu?

- Ở gần exit 32.

-        Vậy lên xe đi. Cô có vẻ lạnh lắm rồi.

Cô bé không chút do dự. Cô lên xe ngồi cạnh Tân. Tân nh́n cô một lúc rồi hỏi:

- Xin lỗi, cô từ quốc gia nào đến? Nếu tôi không lầm th́ cô là người Việt Nam.


Đôi mắt có cái đuôi dài và đen láy nh́n anh ngạc nhiên. Cô bé bắt đầu nói với vẻ thân thiện:

- Sao ông biết? Vâng tôi là người Việt Nam. C̣n ông?
- Người cùng quê với cô.

- Vậy là tôi gặp may rồi. Ḿnh nói tiếng Việt đi nha.

- Dĩ nhiên, ở xứ này mỗi khi gặp người lạ tôi không dám hỏi. V́ có một số người Việt Nam họ không thích nhận ḿnh là người Việt Nam. Tôi cũng không hiểu tại sao. Có ǵ xấu khi nói thật nguồn gốc của ḿnh.

- Ngày đầu tiên tôi đến Mỹ, tôi không biết tiếng Anh. Khi đến chỗ những người họ đi trước ḿnh, họ chỉ thích nói tiếng Anh. Và có người nói thẳng với tôi rằng họ sợ người Việt Nam.

- Ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu. Mấy người như vậy cũng đâu có xứng đáng là đồng hương của ḿnh. À! Cô tên ǵ?

- Thuư Trúc. C̣n ông?
- Cứ gọi tôi là anh Tân. Bộ tôi già lắm sao?

- Tại thấy để râu nên muốn gọi ông hay chú cho xong.

- Hôm nào tôi sẽ hát cho cô nghe bài "Đừng Gọi Anh Bằng Chú". Có phải xe cô đó không? Không sao, tôi sẽ kêu thằng bạn kéo xe này về sửa cho cô. Bây giờ cô phải về nhà. Nhà cô ở đâu? Ướt như vậy sẽ mang bệnh. Tôi t́nh nguyện đưa cô về.

- Tôi không dám làm phiền ông nhiều như vậy. Ông c̣n đi làm sáng nay – Thuư Trúc lúng túng.

- Tôi có cách nói với ông chủ của tôi cô đừng lo.


Tân quen cô bé từ dạo đó. Mỗi tuần, Tân đến nhà đón cô bé đi chơi. Tâm hồn cô trong sáng và thánh thiện đến nỗi đă cảm hoá trái tim băng giá của Tân. Anh không c̣n xem t́nh yêu như chiếc lá đổi màu và anh mơ một ngày nào đó, khi Thuư Trúc ra trường, nếu cô bằng ḷng anh sẽ cưới nàng làm vợ. Vậy mà cơn sóng gió lại đến...


*****
**
...Điện thoại cứ reo liên tục, Tân nhấc máy:

- Tiên đó hả! Em có ǵ rắc rối nữa rồi? Anh ta lại đánh em à?

Tân nghe tiếng Thuỷ Tiên khóc hu hu. Anh dịu giọng:
- Em muốn đến thăm anh hả? Bửa nay anh bận lắm. Anh có hẹn..ờ...ờ...mà thôi b́nh tỉnh lái xe đến đây. Có ǵ nói với anh. Đừng có tự tử.

Tân rầu rĩ gác máy. Ngày xưa Tân đă một thời yêu Thuỷ Tiên. Hai người quen nhau trong một buổi tiệc cưới. Sau đó ít lâu, Thuỷ Tiên lấy chồng. Tân không cảm thấy buồn nhiều khi hay tin đó. Thuỷ Tiên cũng như bao người con gái khác, đến với Tân nhanh như tia chớp, nồng nhiệt, vội vă, rồi cũng tan biến như sương khói. Tân đă không nhận được tin Thuỷ Tiên từ ba năm nay. Nhưng mấy tháng gần đây, Thuỷ Tiên thường gọi điện thoại nói với Tân rằng cô khổ quá v́ chồng Thuỷ Tiên đă bỏ cô và theo đuổi một cô gái trẻ đẹp. Cô muốn li dị và đi thật xa. Tân không c̣n yêu Thuỷ Tiên nhưng anh vẫn nghĩ đến t́nh xưa nghĩa cũ, nếu không c̣n yêu nhau th́ xem nhau như bạn cũng quư lắm rồi. Tân hay an ủi Thuỷ Tiên và thỉnh thoảng cả hai thường gặp nhau. Những lần như vậy, Thuỷ Tiên thường ngỏ ư muốn trở lại với anh. Sự trở về đó đă quá muộn v́ Tân biết chắc chắn rằng anh đă yêu Thuư Trúc. Đối với Thuỷ Tiên hay Khánh, Kim Hương... chỉ c̣n là t́nh bạn đơn thuần. Anh muốn t́m lại chính ḿnh trong cuộc sống bừa bộn, vội vàng mà hơn mười năm qua anh đă buông trôi. Cuộc sống mà Tân chỉ cần biết ngày hôm nay có t́nh yêu và ngày mai tất cả trở thành vô vị. Ḷng chung thuỷ, cuộc sống lứa đôi chỉ là sự ràng buộc không cần thiết. Những gánh nặng trách nhiệm làm cha, làm chồng quá rắc rối và nặng nề. Tại sao phải lập lại những ǵ mà con người đă làm từ thuở b́nh minh của loài người. Cuộc sống tự do vẫn là mục đích chính mà bao nhiêu người sống trên đất nước này họ tôn thờ. Cứ nh́n người da đen. Họ sống với nhau có con, có cháu từng đàn mà họ vẫn c̣n "single". Không cần có hôn thú, người ta vẫn có một mái ấm gia đ́nh. Khi nào thấy không c̣n thích nữa th́ cứ đường anh anh đi, đường tôi tôi đi. Khỏi cần ra toà ly dị vừa tốn tiền luật sư, vừa phải cấp dưỡng cho mụ vợ và mấy nhóc con. Theo thời gian, Tân nhận ra rằng cái quan điểm đó rất ích kỷ và không phù hợp với người Á Đông như anh. Dù sao, Tân cũng sinh ra trong một gia đ́nh nề nếp. Cha mẹ anh thương yêu nhau hết mực và họ chăm sóc nuôi nấng con cái cho đến khi trưởng thành. Anh rời gia đ́nh và vượt biên từ khi 17 tuổi. Tân hội nhập cuộc sống mới nhanh chóng. Tân là một trong những người thành công trong học vấn. Có tiền, có địa vị xă hội dĩ nhiên anh muốn sống cho anh. Anh nghĩ cứ uống cạn mùi đời trước đă rồi sau đó tính sau. Nhưng nh́n lại tất cả những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, những mối t́nh một đêm cứ trôi qua đời anh như ḍng nước chảy, như cơn mưa nửa đêm về sáng rồi tất cả vỡ vụn. Tân chỉ c̣n lại một tâm hồn chai lạnh và mệt mỏi. Đối với Thuỷ Tiên, những đêm ân ái vội vàng rồi cũng trả lại cho Tân một khoảng trống mênh mông. Tân bây giờ không c̣n là Tân của những năm về trước, anh thay đổi cả tâm hồn và thể xác khi yêu Thuư Trúc - một cô gái tinh khiết như pha lê.
Thuỷ Tiên bước vào nhà đôi mắt sưng húp v́ khóc quá lâu. Khuôn mặt không son phấn và mái tóc rũ rượi làm Tân mủi ḷng. Tân nắm tay cô và ấn cô ngồi xuống bộ sa-lon. Giọng cô đầy nước mắt:

-        Em không muốn sống nữa.

- Đừng nói vậy. Em c̣n trẻ lắm. Em có thể làm lại cuộc đời.

- Hồi đó phải em đừng nông nỗi bỏ anh đi lấy chồng.
- Chuyện qua rồi.
Bây giờ anh đă có người rồi. Anh không muốn làm cho cô ấy đau khổ – Tân phân trần.

- Em biết – Thuỷ Tiên khóc nấc lên. Cô dụi đầu vào vai Tân – Em bây giờ cũng không biết về đâu. Một thân một ḿnh trơ trọi trên xứ người. Em đi vượt biên khi em c̣n rất nhỏ. Bác ruột em đă chết trong chuyến đi đó. Hai mươi năm rồi anh ơi! Em chỉ sống tạm bợ mà không hiểu cuộc đời ḿnh sẽ ra sao? Em nhớ quê lắm! Mai mốt về quê thăm gia đ́nh với em.


Tân là một người hay chọc cho mọi người cười, nhưng hôm nay anh không cười nỗi khi nghe Thuỷ Tiên kể lể. Đâu phải lần đầu tiên cô kể cho anh nghe. Thuỷ Tiên đă nói đi nói lại nhiều lần hoàn cảnh của cô, nhưng lần nào cũng làm cho anh suy nghĩ. Cô cũng như anh, những người rời bỏ quê hương luôn mang trong tim một nỗi nhớ thương. Tân vẫn c̣n nhớ từng con đường ngày xưa ḿnh đi học. Nhớ mẹ mỉm cười đón anh bên khung cửa. Nhớ cha anh đạp xe trên khắp nẻo đường Sài G̣n bán bánh tiêu, bánh ḅ nuôi gia đ́nh. Cái cảnh nghèo xác xơ của tuổi thơ cứ bám chặt theo anh từng ngày. Làm sao Tân có thể quên.


- Ừ! Khi nào anh thấy rảnh rỗi. Anh sẽ đưa em về thăm quê. Thôi Tiên đừng có nghĩ ngợi nhiều. Anh lấy nước và thuốc cho em. Em ráng ngủ đi.

Thuỷ Tiên ngoan ngoăn nằm nhắm mắt sau khi uống xong ly nước. Một lúc sau, cô đă ngủ say. Nghe tiếng gỏ cửa Tân biết Thuư Trúc đến. Tân vội vàng ra đón:

-        Em đến lâu chưa?

-        Em mới đến thôi. Nhưng bây giờ em phải về – Giọng Thuư Trúc có vẻ hờn dỗi khi cô nh́n thấy một người đàn bà lạ đang ngủ trong nhà Tân.

- Sao lại về. Anh có bạn nhưng đâu có ǵ trở ngại.
- Anh có bạn rồi. Anh cần chăm sóc cho cô ấy. Em ở đây làm ǵ? – Đôi mắt cô bé ngân ngấn nước – Em cũng bận. Xin lỗi, chiều nay em không thể đi xem phim với anh được.
- Thuư Trúc nè! Nghe anh nói đi. Đừng có giận anh tội nghiệp.

- Em không giận anh. Nhưng em không muốn làm phiền đến cuộc sống riêng tư của anh – Cô bé bậm môi. Hai giọt nước mắt lăn tṛn trên má.

Tân chưa kịp nói thêm câu nào th́ Thuư Trúc đă bỏ ra về. Thế là cái số đào hoa lại một lần nữa đă hại Tân...



*****
**

Gói xong tất cả mấy chục món quà, Tân đem ra bưu điện gởi. Sau đó, anh quyết tâm đến nhà trao cho Thuư Trúc. Thằng B́nh, em trai Thuư Trúc thấy Tân nó mừng lắm. Nó đeo theo anh và nói nhỏ rằng chị Thuư Trúc đang làm lễ ra trường nên không có ở nhà. Tân hôn lên má nó và trao cho nó ba gói quà. Nó nhận ra một gói quà dành cho ḿnh nên nhảy lên ôm cổ Tân cám ơn rối rít. Ba mẹ Thuư Trúc mời Tân ở lại chơi nhưng anh nói rằng ngày mai anh sẽ trở lại v́ bận chút việc. Tân lái xe đến trường t́m Thuư Trúc. Trường quá rộng lớn nên anh không biết làm sao đi t́m cô bé. Anh hỏi thăm những người làm trong trường th́ họ cho biết, lễ măn khoá đă chấm dứt hơn mười phút. Tân lái xe đi ṿng ṿng. Anh hy vọng Thuư Trúc đang ở đâu đó. Anh nhớ cô bé đến quay quắc. Sao anh có thể mất nàng được chứ. Phải t́m cách giải thích cho nàng hiểu rồi chuyện ǵ đến sẽ đến. Trời ơi! Đàn bà con gái mà nổi cơn ghen th́ tất cả biến thành sắt đá hay sư tử Hà Đông. Cô bé không thuộc loại sư tử mà giận dai quá xá làm anh điên đầu. Tân nh́n đồng hồ đă gần tám giờ đêm. Anh thất vọng lái xe ra về. Khi anh chạy ngang qua trạm xe buưt gần đó, tim anh đập dữ dội khi thấy Thuư Trúc đang đứng đón xe với vài cô bạn. Tân muốn ngừng xe ngay nhưng không tiện đường. Anh t́m được chỗ đậu xe và chạy như ma đuổi. Anh sợ chuyến xe buưt đến và Thuư Trúc sẽ biến mất. Chỉ c̣n băng qua đường th́ gặp cô bé nhưng bất chợt hai gă thanh niên da đen đi lướt qua. Một trong hai tên giật cái túi sách Thuư Trúc đeo trên vai khiến cô mất thăng bằng ngă chúi xuống đất. Mặt Tân nóng bừng, anh quên cả nguy hiểm rượt theo hai trên cướp cạn. Chúng nhanh như gió. Đến một sân cỏ vắng, đột nhiên chúng ngừng lại. Thằng da đen to con nói với bạn nó:
- Thằng Á Châu này có một ḿnh thôi. Tại sao tao với mầy sợ nó? Đánh nó một trận cho bỏ tật xía vào chuyện người khác.
- Ừ! Chơi liền. Chỉ cần một ḿnh tao là đủ.
Tân đứng lại thủ thế. Anh biết hai thằng nầy không có súng. Bọn cướp có súng không bao giờ đi ăn cướp vặt như vậy. Chỉ có bọn lở túng làm càng nên không đáng ngại. Anh đă gặp bọn này nhiều lần và anh thường thuyết phục hơn là đấm đá nhưng lần nầy bọn nó dám đụng tới cục vàng của anh. Anh quyết ra tay dạy cho chúng một bài học.
- Ê! Tụi bây biết điều trả lại cái xách tay đó cho cô gái kia và quỳ xuống xin lỗi cô ta. Bằng không, hôm nay tao cho tụi bây một bài học nhớ đời

Thấy cái tướng Tân nhỏ con chỉ đứng tới vai của chúng mà đ̣i làm anh hùng. Thằng da đen có vết thẹo ngang má cười ha há:

- Nếu mầy chịu nỗi một thoi của tao, th́ tao sẽ trả lại cái giỏ này và làm theo yêu cầu của mầy.

- Được. Mầy thử ra tay đi. Tao chờ.


Thằng da đen hăm hở nhào vô. Cánh tay nó như một tia chớp đấm thẳng vào mặt Tân. Anh nhanh nhẹn tránh khỏi và bằng một thế vơø anh đă hất hắn ngă nằm dài trên cỏ. Tên c̣n lại gầm lên:

-        Mầy dám đánh bạn tao hả. Tao sẽ cho mầy nếm mùi đau khổ.
Cái tướng to lớn của hắn coi vậy mà lẹ làng như con sóc. Hắn phóng vút lên và bàn chân phải đạp thẳng vào ngực Tân. Nếu Tân lănh cái đá nầy, chắc chắn anh sẽ găy ít nhất năm sáu cái bẹ sườn và đời tàn luôn. Tân tránh khỏi, thằng da đen mất thăng bằng chúi đầu về phía trước lảo đảo. Lập tức, Tân đánh một cú sau lưng hắn và bồi thêm một đá ngay khuỷ chân. Hắn té xuống như một cây thịt. Cùng lúc đó nhiều người chạy đến. Tân nghe tiếng Thúy Trúc la lên:

- Coi chừng hắn có dao.

Dù cố tránh nhưng đường dao của tên da đen c̣n lại đă xuyên qua cánh tay Tân. Anh nghe đau nhói tận ngực. Lúc đó tiếng c̣i hụ dữ dội, ba bốn chiếc xe cảnh sát chạy đến. Hai tên da đen ném tất cả lại hiện trường và bỏ chạy. Tân ngồi bệt xuống cỏ. Máu chảy ướt cả áo. Anh xé vội vạt áo băng lại cho cầm máu. Nhưng khi thấy bóng Thuư Trúc th́ anh làm bộ úp mặt xuống cỏ và rên ư ử. Cô bé cuống quít nắm tay anh lắc mạnh:

-        Trời anh có sao hôn? Anh phải đi nhà thương ngay.
Tân giả vờ nói:

-        Anh bị thương nặng lắm. Chắc anh chết quá!
- Anh đừng có chết nha! – Tân hí hí mở mắt ra nh́n, anh thấy đôi mắt cô bé lo lắng đến tội nghiệp. Nhưng phải t́m hiểu xem cô bé c̣n yêu ḿnh không đă:
- Thuư Trúc! Em c̣n yêu anh hôn.

̉Dạ!Dạ...Em!!
- C̣n hôn.
Em không nói anh chết luôn – Tân th́ thào.
- Anh đừng có chết. Thuư Trúc luôn yêu anh. Yêu nhất đời.
- Thiệt hôn. Lập lại lần nữa đi. Nếu anh có chết đêm nay anh cũng vui ḷng – Tân làm bộ trăn trối.


Cô bé bắt đầu khóc:


- Anh đừng nói như vậy. Em yêu anh. Yêu nhiều...nhiều lắm!
- Vậy có bằng ḷng làm vợ anh hôn?


- Bằng ḷng..


Tân ngồi bật dậy ôm hôn Thuư Trúc tới tấp. Thuư Trúc biết ḿnh mắc lừa nên đấm vào lưng Tân túi bụi:
- Chết anh nè! Anh lừa em ! Đồ quỷ...– Cô bé ngoan ngoăn nằm trong ṿng tay anh, bao nhiêu giận hờn tan biến. Mặc t́nh cho đám đông vây quanh nh́n, hai kẻ yêu nhau trao nhau những nụ hôn đắm đuối. Đất trời như đang say trong cơn mê t́nh ái.


Mùa xuân năm nay, lần đầu tiên Tân viết thư về cho ba mẹ báo tin anh sẽ cưới vợ. Ba mẹ anh vui mừng nói rằng vậy là "ván đă đóng thuyền" (làm như Tân là con gái...). Đừng ham chơi mà quên bổn phận. À! Lại bổn phận. Nói đến là sợ. Nhưng nó không đáng sợ bằng "lắm mối tối nằm không". Thôi th́ mùng một Tết, Tân sẽ rủ mấy thằng bạn đến nhà uống rượu. Nếu thằng nào thích lắm đào, nhiều gái th́ tặng lại "số đào hoa" cho nó làm món quà đầu năm cho rồi.

Phong Thu

Trang Xuân Bính Tuất

Trang Giới Thiệu

Mục Lục

Tiếp Theo