
MÓN CHÂN GẤU
HẦM
*Xuân Vũ TRẦN
Đ̀NH NGỌC
Dân bợm nhậu trước 1975 có lẽ không ai
không biết cái khu Tân Vạn cạnh xa lộ Biên Ḥa,
nơi bán thịt rừng hàng ngày.
Nhưng ngay chỗ bán thịt rừng ấy th́ không
có, mà phải lặn lội vào thêm non cây số nữa, ta
mới t́m ra được một chỗ quả danh
bất hư truyền.
Một bữa mát trời
nhằm thứ bảy, lại rảnh rang, nh́n đến
cái chai đựng thú vui của ta th́ thấy nó đă có ṃi
gần xuống tới đáy.
Cứ c̣n khoảng một ngón tay trỏ th́ đi mua
là vừa, thế mà hôm nay nó chỉ c̣n hai
đốt.Trời mát mát là có vẻ chiều ḷng
người đấy!
Ta để xe ở ngoài,
cùng người bạn đi giầy bata chịu khó
lội bộ vào. Con chó khoang
đen trắng thấy khách lạ sủa inh ỏi nhưng
được cái nó không cắn.
Người bạn đi bên - Chí mà tôi thường
gọi đùa là Chí Phèo -
ngứa mồm bảo:”Sủa lắm đi, tao
lại kiếm riềng mẻ lá mơ cho mày bây giờ!”
Tiếng chó sủa làm con
bé con ông chủ nhà khoảng 13,14 chạy ra. Con bé xua chó và khi nh́n thấy hai ông
khách quen, nó vội cúi đầu chào lễ phép:
“Mời hai bác ngồi chơi đợi bố con
mươi phút . Bố con
vừa đi, nói sẽ về ngay”
Ừ , ông đi đâu cứ đi. Để hai thằng tôi tham quan
cái xưởng rượu rắn của ông cho đă con
mắt cái đă.
“Mời hai bác xơi nước.”
Con bé đặt lên bàn cái khay có hai tách nước trà
bốc khói và một b́nh trà.
“Ừ, cháu ngoan lắm.
Để đó cho bác đi.”
Nước nôi mới uống ở nhà một tuần
trà Ô-long do người bạn đi du học Đài Loan
về cho, c̣n đang giữ vị ngọt ở cổ, bây
giờ chỉ cần thám hiểm những “nước phép
lạ” chứ cần ǵ uống trà. Con bé con ông chủ nhà thấy
mặt các bác quen nên không cần để ư cho lắm và v́
vậy hai ông khách cứ tự nhiên nh́n những ṿ,
những chai với con mắt đầy khâm phục.
Cái pḥng ngủ
được chế biến thành pḥng “thử nghiệm y
khoa” y như bây giờ người ta gọi tắt là pḥng
“Lab”. Cũng có đèn cồn, nồi,
soong sạch sẽ để nấu; cồn để
khử trùng, dao kéo ngăn nắp thứ tự đặt
trên bàn, phễu để đong và chai, lọ. Chao ôi, chai lọ nhiều
đếm không xuể, cái lớn cái nhỏ, hầu như
đều có nút và đă được rửa ráy sạch
sẽ, sắp đặt gọn gàng.
Sát tường, trên một cái kệ gỗ chắc
chắn hai tầng là một dẫy ṿ và b́nh lớn, cái
bằng thủy tinh, cái plastic, cái miệng rộng toác hoác,
cái miệng nhỏ chỉ vừa lọt nắm tay trẻ
con, đánh số theo loại từ 1 lên tới 9,10,11,12
vv…bên cạnh là những miếng giấy nhỏ có ghi ngày,
tháng, năm và cả những kư hiệu bí hiểm mà
chỉ chủ nhân của nó mới hiểu hết ư
nghĩa.
Trong các ṿ, các b́nh, các chai
ấy, phần nhiều là những con rắn to có, nhỏ
có đang được ngâm rượu. Tôi với Chí chú ư đến hai
cái ṿ thủy tinh khá lớn, có lẽ cũng phải
đựng được đến 20 lít rượu,
trong mỗi ṿ là một con rắn to cỡ cổ tay
người lớn, dài cũng khoảng hơn
thước tây, da vàng có những khoanh đen, đỏ và
những chấm đen, đỏ nhỏ từ
đầu xuống đến tận đuôi mà chúng tôi
đoán là rắn hổ mang.
Ngoài cặp rắn này, chúng tôi cũng c̣n thấy hai,ba
con rắn nữa nhưng nhỏ hơn và trông h́nh thù không
dữ tợn bằng. Trong
những ṿ rượu rắn c̣n có thêm nhím, hươu, nai
bao tử ngâm chung với nhiều vị thuốc bắc mà
nh́n qua cũng có thể đoán được tên như
sinh địa, xuyên khung, xuyên qui, bạch thược,
đỗ trọng, ngưu tất, nhị hồng sâm
v.v…
Nh́n rắn và hươu, nai bao tử không, có lẽ
người không quen với thứ rượu này sẽ có
cảm giác sờ sợ, ghê ghê, có thể không dám nếm. Nhưng nh́n trên dưới, bao
bọc xung quanh con vật, toàn là những vị thuốc
ngon và bổ, cái mùi thuốc bắc dễ thương
đă nhập nhiễm vào trí óc người Việt chúng ta
từ ngàn năm, từ khi chưa có thuốc tây lận,
cái mùi vị độc đáo và phẩm chất bảo
đảm đó đă làm cho chai rượu rắn có thêm
cái giá trị đặc biệt mà không thứ rượu
nào có thể sánh . Mầu
rượu nâu đậm trong
chai chứng tỏ rượu ngâm đă lâu, có thể
được uống.
Mầu trong như hổ phách, có thể thuốc
mới bỏ vào chưa ngấm nhưng hoàn toàn không có ṿ
chai nào rượu c̣n mầu trắng nguyên thủy. Rượu rắn, rượu
thuốc không bao giờ lại là thứ rượu
trắng không mầu hoặc trong như nước mưa,
như rượu Gin.
Lần xuống tới cuối dẫy, tôi và Chí c̣n khám
phá ra mấy cái ṿ chứa cắc kè, kỳ nhông, kỳ
đà xanh xanh,đỏ đỏ.
Ṿ nào, chai nào rượu trắng cũng ngâm phủ
mặt và được nút kín vô cùng cẩn thận.
Đang say sưa ngắm th́ có tiếng nói ở sau
lưng:
“Hai bác tới chơi!”
Tôi và Chí quay lại. Hai ông bà chủ nhà về tới,
trên tay ông một cái lồng nhốt hai con rắn đang lo
le cái lưỡi đen bóng như chỉ muốn mổ vào
tay người. Bà vợ ông
chủ nhà bỏ xuống bếp để mặc ông
lại nói chuyện với chúng tôi.
“Ḱa ông chủ.”
Ông chủ nhà niềm nở và lễ độ,
đưa tay vuốt vuốt bộ râu cá chốt khá
bắt mắt:
“Mời
hai bác ngồi chơi. Nhà cháu
bỏ hai con này vào chuồng sẽ trở lại ngay.”
Tôi chận
ông ta lại:
“Cho tôi coi hai
con này cái đă. Loại ǵ
đây?”
“Rắn
hổ, nhưng đôi này c̣n non chưa phát triển
đầy đủ coi không đă.
Để nhà cháu dẫn hai bác ra sau nhà.”
Hai thằng
tôi theo ông ta ra đằng sau.
Một cái sở thú nhỏ toàn loại độc
địa. Chuồng đóng
dài cả mấy chục thước dựa vách nhà,
được ngăn ra thành từng ngăn bằng ván ép
chắc chắn. Lại
cũng có chuồng, vách ngăn không bằng ván mà bằng
gạch thẻ xây xi măng vô cùng kiên cố. Mặt trước là song sắt
cho thoáng, có lưới kẽm mắt cáo ràng thêm một
lần bên ngoài. Cái cửa
nhỏ cũng bằng sắt đă được hàn gió
đá dính cứng vào khung,
bề ngang cửa chỉ khoảng hơn gang tay, nhưng
cũng có cái lớn hơn để thú lớn có thể
vào lọt và cửa nào cũng có khóa ổ, ổ nọ khác
ổ kia mà chỉ ông chủ của nó mới t́m đúng
ch́a một cách mau lẹ khi chùm chià tổng cộng
đến cả mấy chục cái đang trên tay ông ta.
“Con ǵ đây
chú Năm?”
Tôi hỏi ông
chủ sở thú khi chỉ vào một con vật to cỡ
con chó, lông đen tuyền, dưới bụng có chùm lông
trắng ăn lên tới cổ mà người
thường thương tặng cho những con chó
là”thạch sùng bám cổ”. Tôi
và Chí cũng đoán con này là con chó nhưng trông cái mặt và
cái mơm th́ lại có vẻ khác.
“Gấu chó đó hai cụ”. Anh Năm tiện sao xưng hô
vậy lộn xà ngầu. “Nó
lai giống , dữ đặc biệt . Bán cái mật và bốn cẳng
chân cũng phủ tiền vốn.Thịt ngon như
thịt chó nhưng thớ hơi to hơn. Hai cụ muốn thử một
tí thịt th́ để rồi nhà cháu báo tin cho xuống
lấy.”
“Nó ăn ǵ?”
Anh Chí hỏi.
“Thịt
sống, cơm, khoai…Đói nên ăn tuốt luốt.
Thịt sống là hẩu nhất. Cá, chuột, đớp
tất.”
Hai chuồng
kế tiếp là hai con chồn, một chồn hôi và
một chồn xạ. Anh
Năm nói tiếp:
“Tuy gọi
chồn hôi nhưng nó chỉ hôi lúc c̣n sống sợ
địch thủ nên xông mùi hôi ra cho địch thủ
chịu không nổi phải bỏ chạy chứ khi
giết thịt, thịt nó với thịt chồn
hương cũng tương tự. Ngon như thịt mèo, nhất là
cái món xếp lá ḿn tưới úp nồi rang đem ra thái
xong rắc vừng rang lên ăn với tương
gừng. Ngon hơn bê thui
nữa.”
Tôi nghĩ
cả tôi và Chí phải cố giữ cho nước
miếng khỏi tiếp tục ứa ra trong miệng khi
h́nh ảnh chai Martel, đĩa thịt, đĩa rau
thơm và vài cái bánh đa nướng cứ lởn vởn
hiện ra trong đầu.
Kế đó
là một dẫy trăn và rắn.
Một con trăn ḿnh to như cái ống quyển
người lớn, thật dài, cuộn tṛn nằm ngủ
v́ thấy mắt nó nhắm.
Chỗ ngang bụng ph́nh to ra như đang có
chửa. Tôi hỏi anh Năm:
“Có chửa
hay sao đây mà bụng lớn thế?”
“Chửa
đẻ ǵ đâu, cụ. Con
này trăn đực. Nặng
hơn hai chục kí đấy. Tiền là tiền không. Mới nuốt hai con chuột
cống bự tổ chảng nên bụng ph́nh ra giống
trăn cái có chửa.”
Anh Chí nói:
“Tôi đă
ăn thịt trăn nhưng lâu rồi. Trắng như thịt gà.”
Anh Năm tắc lưỡi
một cái thật kêu:
“Em mà ra tay làm cho hai bác ăn th́
cứ gọi là ăn quên thôi.
Làm theo lối gà hoặc ếch hoặc lươn
đều được.
Bằm xào xả xúc bánh tráng, xào cà-ri hoặc um
nước dừa cuốn bánh tráng, rau sống, chuối
xanh. Uống rượu
rắn hổ. Đă ơi là
đă!”
Tôi thấy
Chí và Năm lại nuốt nước miếng. C̣n tôi có lẽ nuốt năy giờ
rồi.
Ba, bốn cái
chuồng sau đó, chuồng nào cũng có một con
rắn. Con nào con nấy
cuộn tṛn nằm ngủ trông rất hiền lành nhưng
tôi nghĩ nó sẽ hết hiền và chậm khi thả nó
ra ngoài. Có hai con mèo rừng khá
bự cũng được nhốt riêng ở hai
chuồng. Anh Năm nói:
“Loại mèo
này chuyên môn bắt chim ăn nên thịt nó thơm và ngọt
lắm. Nó dữ không thua
một con cọp con nhưng v́ nhỏ con, sức yếu
không thể tấn công thú lớn và người nên phải
chạy trước. Nếu
nó to được như con chó cỡ trung th́ chưa
chắc beo đă ăn nó. Thôi mời hai bác quá bộ vào nhà
uống nước ngồi nghỉ một chút đă.
“Khoan.” Tôi bảo chú Năm khi vừa
chợt nhớ ra chuyện Sở thành Vương ăn món
chân gấu. “Chú để cho
tôi bốn cái chân gấu, hầm ăn thử xem sao. Người ta đồn nó ngon
lắm.”
“Thưa bác,
chân gấu quả ngon danh bất hư truyền.
Em chưa dám hứa với hai bác v́ nếu gặp
mối họ mua sống được giá, em bán ngay. Càng
để nó càng mất thịt mà lại tốn đồ
ăn.”
Anh bạn tôi
hỏi ngay:
“Được
giá là bao nhiêu?”
“Nó vô
chừng lắm, thưa bác.
Gặp được người Hoa ở Chợ
lớn, dân giầu có, có thể họ trả tới
năm chục ngàn con này. (Giá một tô phở tái nạm lúc
đó là năm chục đồng). Có rẻ lắm cũng phải
bốn mươi em mới bán được.”
“Cái này chú mua
lại của bọn thợ rừng đâu có bao nhiêu,
phải không ?”
“Thú thật
với hai bác, em đă mua vào ba chục rồi đó.”
Chúng tôi theo
chú Năm vào trong nhà. Bà vợ
chú đang có vài ông khách, cũng đến mua rượu
rắn. Khi họ ra khỏi
nhà, chú Năm mới mời hai chúng tôi vào trong buồng. Lại cũng những ṿ
rượu rắn, nhím nai chúng tôi đă coi lúc năy. Chú Năm mở nút một cái ṿ,
bảo tôi để mũi vào ghi nhận lấy mùi
thơm. Xong, mở nút một
ṿ khác để ở phía trong bảo tôi ngửi
thử. Lạ lùng thay, mùi
rượu ở ṿ sau thơm sực lên, thơm nhưng
không hăng, không gắt, thơm một cách ngọt ngào, êm
ả, rơ thanh tao nhưng rơ đằm thắm làm như dân
ghiền chỉ cần được ngửi cái mùi đó
là đă cảm thấy khoan khoái, không cần phải
uống cũng say.
Đến
lượt Chí cũng được làm như vậy và
tôi với Chí cùng đồng ư chú Năm để cho mỗi
người hai lít ở ṿ sau.
Đích thân chú Năm lấy chai của chúng tôi mang
sẵn từ nhà và dùng phễu nhựa ruôn vào. Vừa ruôn chú vừa nói:
“Như hai bác
đă thấy, ṿ nào cũng ngâm rắn, nhím, nai , bao tử
và vị thuốc bắc đấy nhưng thực sự
chúng khác nhau xa. Khác ở
chỗ con rắn ngâm là rắn loại ǵ? Hổ vẫn là nhất nhưng hổ mang
bành(cobra) bao giờ cũng có giá hơn. Cạp nong, cạp nia cũng là
rắn hổ nhưng vẫn thua mang bành. Ngày xưa ở ngoài Bắc
người ta có mai gầm nhưng trong Nam, con nào cũng là
rắn hổ cả. Lại
nói đến nhím và hươu, nai bao tử. Ngâm rắn không , không tốt. Phải có vài thứ phụ tùng nó
mới làm cho rượu rắn đậm đà và bổ
thêm. Nhím bao tử và
hươu bao tử em thường dùng cho những ṿ
đặc biệt dành riêng cho những ông khách đặc
biệt không biết so c̣ bẻ măng, không coi đồng
bạc quá lớn. Đây hai
bác coi, thang thuốc bắc để ngâm cho cái ṿ này
cũng khác những ṿ kia.
Loại thượng hảo hạng không. Khung, qui, thục, thược,
đỗ trọng, đại hồng sâm, đại táo,
long nhăn. Nguyên nó cũng bổ
quá rồi lại ướp vào với thịt xương
rắn, nhím, hươu… Ôi
chao, uống một chén mỹ tưủ dạ quang bôi này
như bác vẫn thường gọi đó rồi có
chết cũng hả! Phải không hai bác?”
Tôi
cười:
“Nghe chú
Năm nói chúng tôi lại cảm thấy như sống thêm
được mười năm.
Chắc chú phải theo ông thầy Sơn Đông măi vơ
đi bán thuốc dạo không uổng cả tài đi!”
Năm
trợn trừng nh́n tôi:
“Hai bác
uống rượu của em đă lâu. Đó là sự thực chứ có
phải em bịa ra nói cho hay để bán rượu
đâu. Mà này em hỏi
thiệt. Ngoài rượu
rắn của em, bác có c̣n dùng cao, dùng quế, trong uống
ngoài thoa ǵ không mà sao trông bác khoẻ và da bác đẹp
thế? Em chẳng có thể
đoán được tuổi tác của bác?”
Tôi đành
phải thú nhận một sự thực đă lâu
đời và cũng bởi v́ thế nên tôi có duyên với
rượu thuốc của chú Năm:
“Tôi ở vào
cái tuổi bất hoặc rồi chú à! Chú muốn hiểu
sao th́ hiểu nhưng nhân tiện chú nói đến cái
nước da của tôi, để tôi nói cho chú nghe thêm
một công hiệu của rượu rắn, chú giữ
làm tài liệu bán rượu sau này.
Hồi tôi lên 8, lên 9 tuổi ǵ đó, tôi bị lây
bệnh đậu mùa, người dân quê gọi là lên hoa,
lên đậu. Ở quê lúc
đó, người Pháp chưa đưa chủng ngừa
tới mà chỉ có ở các thành phố lớn. Thủy đậu là một
thứ bệnh quái ác, khắp người nổi mụn
bọc mủ và nước.
Khi mụn đă già bể ra, ngứa, nhớp nháp,
rất khó chịu.
Người bệnh phải kiêng gió, kiêng nước,
kiêng ăn đủ thứ v́ bệnh này nó hành rất
dữ. Nhưng ngứa,
nhớp, kiêng ăn vẫn có thể chịu
được v́ nó sẽ qua.
Có một điều di hại ghê gớm của
thủy đậu mà nó ở với ḿnh suốt
đời là các mụn bể ra ở mặt - trong
người không nói làm ǵ - sẽ đóng vảy, thành
sẹo và bà con sau đó thân mến đặt cho cái tên: Rỗ.
Rỗ chằng rỗ chịt hay rỗ huê, c̣n tùy lên
hoa nặng, nhẹ. Lúc 8, 9
tuổi, thật ra tôi không lo lắng lắm đến
một cái sự rỗ rĩ sau này. Nhưng mẹ tôi th́ quá lo khi nh́n mặt tôi đầy
mụn bọc nước đang sắp sửa
bể. Mẹ tôi thúc giục
bố tôi - vốn là một Đông y Sĩ nổi tiếng
lúc đó ở Hànội - phải pḥng ngừa cái mụn
rỗ cho tôi, kẻo uổng cái khuôn mặt đẹp trai
của con trai bà đi, theo ư kiến của bà.
Thế là
chỉ ngày hôm sau, bố tôi mang về một chai nhỏ nói
là rượu thuốc, mầu vàng nhạt chứ không
đậm lắm, bắt tôi uống ngày vài lần. Khi tôi nhấm thử th́ có mùi
rượu nhưng v́ uống ít nên không say.Vả lại,
dù có say hay hậu quả ǵ đi nữa mà có bàn tay săn
sóc và “ép uổng” của mẹ tôi th́ nó có là thứ
nước ǵ tôi cũng cứ uống được
đi. Mụn trên mặt tôi,
lạ lùng thay và mầu nhiệm thay, chỉ tuần sau là
bay sạch, hoặc c̣n rất ít.
Khi tôi hết bệnh thủy đậu, cả nhà
đặt câu hỏi, bố tôi mới nói đó là
rượu rắn.”
Chí pha vào
một câu:
“Cũng may
cho cậu không th́ bây giờ lại thành “mille trous.” “Vậy
nên cậu phải thờ thần rắn cả đời
giống như thời Nữ hoàng Ai cập Cléopâtre ngày
xưa…. Thời này rỗ ma nó lấy cậu.”
Năm
cười hề hề:
“Nghe bác
kể em mới biết bác suưt bị rỗ. Nhờ rượu rắn,
mặt bác bây giờ láng coóng, bác lại điển trai là
khác. Em bảo đảm
với bác, bác tán rất dễ ăn tiền, tán đâu
được đó, lại cũng nhờ cái miệng
dẻo quẹo của bác….”
Tôi
cười x̣a:
“Cảm
ơn chú quá khen. Hổ mang bành
kiếm không ra chứ sư tử Hà Đông thời nay
đâu có hiếm hả chú?
Nhan nhản ra. Rốt
cuộc rượu rắn cũng chỉ giúp cho tôi bớt
đi được một ít tự ti mặc cảm mà
thôi. Chuyện tán gái để
dành cho ông bạn Chí Phèo c̣n độc thân của tôi
đây.”
Chí x́ một
tiếng:
“Vâng chỉ
có em thôi. C̣n ông th́ hiền
lắm đó.” Cả ba chúng tôi cười ran.
Năm
lại ba hoa:
“Có lẽ v́ có quá nhiều công
hiệu mà rượu rắn được chiếu
cố rất mực. Hai bác
coi đấy, rượu em ngâm không đủ bán. Em đang lùng mua thêm mươi cái
ṿ nữa th́ mới có đủ cái ngâm. Nhưng thú thiệt với hai bác,
có ṿ mà không có rắn, có nhím, có hươu nai th́ cũng
như không. Hiện nay mấy
món hàng này bị giành giật mua dữ lắm. Những dân có tiền cần
tẩm bổ cho mạnh để làm hài ḷng các cô các bà,
thế mà ngoài rượu của em đâu có thứ nào
tốt hơn. Cao hổ cốt với cao con khỉ th́
cũng tốt thiệt đấy nhưng uống lắm
chỉ mập tṛn.
Rượu của em uống không mập mà lại
khỏe như trâu điên. Em
chả cần phải quảng cáo các bác cũng dư biết.
Cứ một chén mắt trâu mỗi buổi tối
trước khi đi ngủ, hà… hà hà, là đủ ăn
tiền.”
Chí máy
miệng:
“Thế
mỗi tối chú cũng làm một chén mắt trâu chứ?”
“Hà hà hà. Lâu
lâu em có uống chứ không uống thường xuyên. Ban đêm em thường đi
theo đám bạn rừng đặt bẫy, đặt
hầm sụp bắt thú chứ em có được
ngủ ở nhà như các bác
đâu mà tẩm bổ. Vả
lại uống thành quen rồi ghiền, tiền đâu mà
uống? Hơn nữa, con
vợ em nó chỉ thích có tiền.”
Quả
thực chú Năm tuy bán rượu rắn và các thú rừng
có tiền đấy nhưng gia đ́nh chú đông quá. Mười đứa con lớn
nhỏ với bà mẹ già đă trên bảy mươi
tuổi. Trước kia chú
đi lính, bị thương được giải
ngũ, tiền phế binh cứ ba tháng lĩnh một
kỳ nhưng chẳng đủ đâu vào đâu, chân có
thương tật nên chạy xe Lam không nổi đành
phải làm nghề bán thú rừng ăn hoa hồng. Cũng gọi là đủ ăn
thôi.
Tiễn tôi và
Chí ra tới cửa Năm vừa nói, vừa cười
hề hề:
“Hễ em
gọi th́ hai bác cho người xuống mà lấy thịt
gấu, chân gấu nhé. Lâu
lắm mới bắt được một con. Không ăn rất uổng! Món này đại bổ
dương đấy, các bác gái chịu lắm
đấy!”
Xuân Vũ
TRẦN Đ̀NH NGỌC
