Thi Tập

Tiếng Thơ Tiếng Lòng

Minh Hồ

 

Xuất bản năm 2002

 

 

              THAY LỜI TỰA

 

     Cuối tháng 5, trời Dallas tuy chưa vào hè nhưng đã bắt đầu nóng. Ngoài đường phố và trong vườn nhà những cây Crape Myrtle chơm chớm nở hoa. Tôi thích ngắm những chùm hoa màu hồng tươi mát, mơn mởn như đôi môi người con gái tuổi trăng tròn. Vài người đặt tên cho loài hoa đó là hoa sim - vì loài hoa này có màu tím  -  nhưng có nhiều người gọi là hoa Hải Đào hay Đào Kim Nhưỡng, hoa này chỉ nở vào cuối xuân để rồi tàn dần vào chớm thu.

   Buổi chiều, những vệt nắng hiếm hoi bắt đầu lẫn trốn trong những tàng cây. Ngồi tựa vào chiếc ghế dài đặt cuối góc sân, với ly nước lọc và trên tay cầm Thi  phẩm “ Tiếng Thơ Tiếng Lòng ” của Nhà Thơ Minh Hồ mà tôi vừa nhận được. Tuy là tập bản thảo nhưng anh trình bày rất trang nhã, dễ thương mỗi bài thơ đều có vài nét vẽ rất thơ, có lẽ chính tác giả tự vẽ chăng!

   Tập thơ võn vẹn 31 trang với 31 bài thơ như những nỗi lòng thầm kín của Nhà Thơ muốn gửi đến riêng cho một người được trình bày với nhiều thể dạng: hình hài lục bát, dáng dấp ngũ ngôn, bảy chữ trữ tình...những con chữ ẩn chứa tiếng nói rung cảm từ trái tim lãng mạn với nhịp đập dạt dào như tiếng đàn thổn thức:Tiếng Thơ  là tiếng của lòng, Buồn,Thương, Sầu, Nhớ, Thành dòng tâm tư.(Tiếng Thơ  -  tr. 4)

   Có phải tất cả Thi sĩ đều thích làm thơ tình? Hay ít ra cũng tự dệt cho mình đôi bài thơ tình ưng ý nhất. Thời tiền chiến, Thi sĩ Xuân Diệu có lần thú nhận “ Đặc sản của tôi là thơ tình ” và chính thơ tình của ông đã có những âm vang sâu rộng hơn nửa thế kỷ đến đổi gần như thành Ca Dao Tình với những câu: Yêu là chết trong lòng một ít hay Tình chỉ đẹp những khi dang dở, Đời mất vui khi đã vẹn câu thề...

   Đã đành Thi sĩ có thể làm nhiều loại thơ, kể cả thơ chua thơ tếu...Nhưng thơ viết về tình yêu dễ đi vào trái tim người đọc.

Từ cảm nhận đến cảm xúc chỉ trong đường tơ, từ đó mới có thể cảm thông với tác giả.

   Có bao nhiêu Thi sĩ làm thơ tình? Khó mà biết hết, phải nói có bao nhiêu trái tim là có bấy nhiêu bài thơ tình, tôi nhớ Thi sĩ Du Tử Lê có viết: Tình muôn thuở nên suốt đời vẫn mới, Môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu  

   Suốt hơn 30 bài thơ, Nhà Thơ như muốn nói muốn viết  riêng cho một người, ngôn ngữ tình yêu quả thật dồi dào...Và đôi lần Nhà Thơ ngậm ngùi than thở: Nếu ai hỏi đến tình tôi, Thì tôi xin đáp:- Tình trôi mất rồi.

   Cái đau của Nhà Thơ là dù biết người đi bỏ tôi rồi , mà sao vẫn: Đêm nằm trăn trở cầm canh, Nghe tim nhức nhối cũng đành chịu thôi (Tình Tôi, tr.30).  

   Cũng đành chịu thôi! Có phải chúng ta ai chẳng một lần “ nghe tim nhức nhối ”  khi người vô tình ngoãnh mặt làm ngơ. Cảm xúc của Nhà Thơ Minh Hồ rất chân thành không giấu diếm. Tôi tin anh làm thơ vì anh đã bị tình phụ chứ không phải thương vay khóc mướn. Viết đến đây tôi chợt nhớ đến câu nói của Goethe “ Tôi chỉ làm thơ tình yêu vì tôi đã yêu ”. Vẫn chưa đủ, phải từng nếm trái đắng, phải nghe tim đau nhức, phải đêm nằm trăn trở...mới thắm thía trọn vẹn mùi vị ngọt - bùi  - cay  -  đắng của tình yêu.

   Đọc  đến bài “ Đường Xưa Lối Cũ ”, một chút tò mò, tôi tự hỏi: Cái người phụ nữ mà Nhà Thơ gọi bằng “ Em ” bây giờ ở đâu? Nếu tình cờ đọc được những bài thơ, hay cả tập thơ viết riêng cho cô, liệu cô có bồi hồi xúc động!

Thuyền em ghé ở bến nào, Hồn anh rớt xuống vực sâu mất rồi

   Thời tiền chiến, Thi sĩ Hàn Mặc Tử làm thơ chắc phải khó khăn vất vả vì phải nặn óc vắt tim trải lòng...đến đổi trong một bài thơ ông thốt:Ta muốn hồn trào ra ngọn bút, Mỗi lời thơ đều dính não cân ta,Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt, Cho mê man chết điếng cả làn da.

Phải chăng Thi Sĩ theo khuynh hướng siêu hình tâm linh nên thơ phải chịu cực hình?

   Còn Minh Hồ làm thơ khó khăn như người xưa không? Tôi nghĩ anh làm thơ vì thơ đến với anh, nói cách khác có một thôi thúc nào đó mà có người gọi là thi hứng và khi đó anh mới cho thơ trào ra ngọn bút. Bài thơ tự nó thành hình. Thi sĩ chỉ là người có sẵn giấy bút ghi lại với tất cả rung cảm trong khung cảnh thiên nhiên huyền hoặc: Ngoài song trăng chiếu bên thềm, Bên trong gối mộng từng đêm vỗ về, Người xưa thấp thoáng cận kề, Thuyền yêu trở lại bến mê rạt rào.

   Thơ là tiếng nói của lòng, của trái tim ẩn trong tận cùng sâu kín và trái tim của Nhà Thơ Minh Hồ đang hé cửa gọi mời, chúng ta hãy nhẹ nhàng dở từng trang thi phẩm Tiếng Thơ Tiếng Lòng, một cõi thơ mênh mông ngạt ngào thi vị  với “ Buồn  -  Thương  -  Sầu  -  Nhớ  thành dòng tâm tư ”

 

                        Desoto, giữa tháng sáu năm Nhâm Ngọ 2002

                                                          Nhà Thơ Kiều Mộng Hà

 

1.TIẾNG THƠ

 

Tiếng Thơ là tiếng của lòng :

Buồn,

Thương,

Sầu,

Nhớ...

Thành giòng tâm tư!

 

Cỏ cây,

Sông núi...nên thơ

Người buồn

Cảnh có bao giờ vui đâu!

 

3.BAO GIỜ

 

Dòng đời bằng phẳng êm xuôi?

Gấm nhung rực rỡ  trải đầy vàng son

Hay là tiếng thảm thê buồn

Nhiều phen ấm lạnh cơ hàn xót xa

 

Mưa giăng khắp nẻo xóa nhòa

Dấu xưa kỷ niệm ngọc ngà vùi chôn

Oan khiên đã đứt hay còn?

Tìm ai trút cạn nỗi niềm tái tê

 

Tóc xanh nhuốm bạc ê chề

Đông sang tuyết phủ mọi bề tâm tư

Trái tim yêu bị nát nhừ

Bao giờ mãn kiếp lao tù trần ai?

 

5.HOA TIM

 

Buổi sáng

trời đẹp nắng

Nắng lên

mây giỡn đùa

Đùa theo tà áo trắng

Trắng như hoa đầu mùa

 

Mùa xuân

đời tươi thắm

Thắm hồn trinh nguyên xưa

Xưa kia...

em gửi tặng

hoa tim nở bốn mùa

 

7.THUỞ NÀO

 

Nhớ thuở nào anh vuốt tóc em

Chiều buông vạt nắng trải bên thềm

Mơ về cõi mộng anh say đắm

Một khối tình si...tâm đảo điên!

 

Trăng thề chưa hiện

Mây thầm lặng

Chuẩn bị hành trang

bước xuống thuyền

Hạnh phúc trăm năm

chờ bạc trắng

Đường tình yêu một lối thần tiên!

 

Xa cách đôi bờ

môi ngậm đắng

Trời ưu tư

thương nhớ nhiều thêm

Hoa lòng tỏa ngát

hương nồng thắm

Cánh bướm lạc loài trong bóng đêm

 

9.NHẠT PHAI

 

Ngoài song trăng chiếu

bên thềm

Trong tâm gối mộng

từng đêm vỗ về

Người xưa thấp thoáng

cận kề

Thuyền yêu trở lại

bến mê rạt rào

 

Câu thề :

- Trời rộng non cao

 Mưa ngưng, gió lặn

bên nhau đời đời

 

Nửa mùa hoa nở

nhạt phai

Em vui nơi đó

Anh đây buồn tình

 

11.NUỐI TIẾC

 

Bao nhiêu mộng ước đã thành mây

Khô héo con tim trọn kiếp này?

Đất bằng nổi sóng, trần ai nợ

Nợ đến khi nào mới hết vay?

 

Bâng khuâng một thoáng nhìn hoa nở

Và thấy ngậm ngùi hương phấn bay

Đọng trên cành biếc, thân cây cỏ

Tan giấc miên trường ôm đắm say!

 

Ngao du bướm lượn quanh đầu ngõ

Nhà em rộn rịp bước khoan thai

Cát vàng in gót hài son nhỏ

Xuân trổ từng đàn chim én bay

 

Em tròn chữ hiếu nên tình lỡ

Anh dại khờ vì chậm mối mai

Để cho mộng đẹp đều tan vỡ

Nuối tiếc hồn than, xác đọa đày!

 

13.HẸN

 

Nửa đời tôi như chết

Trái tim yêu lần đầu

Ngọn lửa tình dập tắt

Linh hồn lạnh biết bao

 

Ngày chia tay như mất...

Đôi mắt em lệ trào

Nhớ mỗi chiều nắng nhạt

Đôi bóng cận kề nhau

 

Bờ môi màu mực tím

Tím cả ánh trăng sao

Vóc dáng ngà tan biến

theo cánh tay vẫy chào

 

Theo cánh tay vẫy chào

Hẹn lại kiếp mai sau

Đất trời như rung chuyển

Vạn vật như đổ nhào

 

15.TÌNH XƯA

 

Ngàn năm mãi nhớ

Tình xưa

Xưa yêu kết mộng

lời đưa ngọt ngào

 

Ngọt ngào

thề với trăng sao

Sao thành con sóng

dâng cao ái tình

 

Ái ân nhịp điệu

thiên đàng

Đàn đêm khuya thức

dịu dàng bướm hoa 

 

17.KHI NÀO

 

Khi nào

em mới thuận lòng

cùng anh nối sợi tơ hồng

dở dang

 

Bao phen

thử thách gian nan

không ngoài chân lý

nợ nần với nhau

 

Khi nào

em mới thuận câu

nên duyên cầm sắc

chuyến tàu về sau

Anh đợi em

đến khi nào?...

 

19.VỜN

 

Vờn trong gió

tà áo bay

Tôi luôn săn đuổi

rất dài thời gian

lòng gieo những hạt mơ vàng

bước vào một cõi thiên đàng tình yêu

 

Vờn trong nắng

dáng mỹ miều

loài hoa như thẹn ghen nhiều...

sắc hương

 

Say mê bướm lượn quanh vườn

Vi vu cành lá

nỏn nường theo hoa

 

21.TÌNH ĐẦU

 

Đêm nay trời đẹp quá

Lòng anh tràn nhớ nhung

Tóc em dài buông xõa

Bờ vai...thơm nồng nàn

 

Dưới giàn hoa thiên lý

Màu nắng mai dịu dàng

Cung tơ lòng tri kỷ

Ngờ đâu em  sang ngang

 

Ngờ đâu em sang ngang

Mối tình đầu dở dang

Những phút giây mộng mị

Trở thành lời thở than

 

23.NGUYỆN CẦU

 

Anh nặng tơ lòng khắc khoải đêm

Sông xanh, núi biếc

mãi rong tìm

Một mùa xuân cũ

ân tình đó

Mắt lệ buồn vương theo dáng tiên!

 

Dáng em thấp thoáng nơi đầu ngõ

Anh cũng soi mòn

những lối quen

Sương đọng thấm vào cây ,

lá cỏ

Lây hồn anh giá buốt vô biên!

 

Mười mấy năm... đời anh sống khổ

Bởi trần gian

sống vỗ triền miên

Vẫn mong em

đất lành hoa trổ

Và nguyện cầu mưa gió lặng yên!

 

25.SAY

 

Tưởng rằng trời đẹp

Mưa ngưng đổ

 

Nhưng có ngờ đâu

Lệ chảy dài

 

Trầu xanh, cau thắm

Sao đành bỏ

 

Chưa cạn men nồng

Lại thấy say 

 

 27.BÂNG KHUÂNG

 

Những lần...

Lòng quá bâng khuâng

Nhìn mùa thu cuốn lá vàng rơi bay

Suối tình chưa cạn lòng ai

Lệ tuôn đầy mắt chuổi ngày cô đơn

 

Những lần...

Nghe rõ linh hồn

Thở than vọng thấu trời non, bể sầu

Hoa duyên cam chịu úa màu

Long lanh sương nụ thấm vào môi cay

 

Làm cho phân hóa cuộc đời

Tương tư hình bóng trang đài xa xăm

2.MUỐN

 

Muốn nghe lại

những lời hờn dỗi

trăng thanh lên đứng đợi người thương

từ trời trong đến lúc mưa sương

chân bám víu bụi đường ẩm ướt.

 

Muốn nhìn lại

tay bưng mặt khóc

anh vô tình lại trêu ghẹo thêm

và không chịu cái nét thân quen

nâng niu vuốt tóc huyền lộng gió

 

Muốn viết lại những gì vẫn nhớ

Và những gì ...

như cố lãng quên

mỗi lần nhắc tới thấy đau tim

đôi bóng mãi trong miền ly biệt!

 

4.TÌNH NGHĨA

 

Sao lòng ta bỗng thấy  đìu hiu

khi nhìn theo con sóng dập dìu

dòng lệ nhớ đong đầy trong mắt

bờ môi tràn biển mặn cô liêu...

 

Tình nghĩa bay theo đời nghiệt ngã

tình yêu lẫn vào bóng hắt hiu

hận thương vần vũ hồn tàn tạ

nước cuộn vô bờ dẫn sóng theo

 

6.ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ

 

Em vẫn làm cánh chim bay

Bay quên lối cũ

miệt mài nơi đâu?

 

Thuyền em ghé ở bến nào?

Hồn anh rớt xuống vực sâu

mất rồi!

 

Anh vẫn làm chiếc lá rơi

Rơi trên lối cũ

trải đầy hoa yêu

 

Đường xưa in dấu mỹ miều

Bướm hoa đan mộng

một chiều xuân sang

 

8.DẤU TÍCH

 

Còn thương còn nhớ mãi

Bóng hình em đêm ngày

Cau trầu chưa mang tới

Tình duyên theo chim bay

 

Gục đầu tôi nhận tội

Vì khờ khạo tin ai

Cho linh hồn bị trói

Buộc thân thể tàn phai!

 

Tay vói hoài không tới

Tình yêu như áng mây

Bờ cát vàng còn mãi

Dấu chân người xa đây!

 

10.MƯA

 

Hóa thân thành những hạt mưa

Mưa như nước mắt

sầu đưa tiễn tình

Tình ta vừa đượm màu xanh

Xanh như lá ngọc

mà mình thấy thương

 

Thương cho lối cỏ hoang đường

Trơ trơ giữa đất trời nương sớm chiều

Chiều tàn, sương xuống cô liêu

Liêu trai ngự trị  ngôi yêu thuở nào?

 

Vòng tay âu yếm bên nhau

nay thì tan tác lao đao cuộc đời

Từ khi anh mất em rồi

thơ anh vẫn viết tên người phương xa

 

Làm sao kể hết tình ta

Ta không khiêng được

kiệu hoa cho người

Tiếng chim ngừng hót trời mai

Trời mai mưa bão cuốn trôi tình nồng

 

12.THUYỀN MỘNG

 

Con thuyền chở mộng ra đi

Ra đi một chuyến

tìm gì cho nhau?

 

Hoa yêu nở rộ trăm màu

Nợ duyên, hạnh phúc

buộc vào trăm năm

 

Vườn xuân tươi thắm đêm rằm

Chiếu chăn đan nét

con tằm đan tơ

 

Âm thanh như sóng vỗ bờ

Hoa trong hơi thở

lững lờ môi son!

 

14.CÕI MƠ

 

Môi em hồng thắm xinh tươi

Động lòng anh gửi mấy lời

vào thơ

 

Vào thơ hồn lạc cõi mơ

Tung tăng cánh bướm

đợi chờ nhụy hương

 

Trần gian trăm vạn ngả đường

Mưa sầu dội xuống

con đường tình duyên!

 

16.ÂM THẦM

 

Có ngờ đâu

tình ta chợt mất

Giờ chia tay

chân bước thẩn thờ

 

Đi bên nhau

lòng như dao cắt

Cắt tâm hồn

mình gởi theo ai?

 

Rồi âm thầm nhận chịu

tàn phai xác thân

những tháng ngày nhung nhớ

 

Cố níu giữ

khối tình rạng rỡ

Bằng thời gian

miệng nở cười vui

 

 

18.HOANG SƠ

 

Gương thề vỡ nát

 mảnh hồn thơ

Thôi hết còn đâu

mộng đã mờ

Biển cạn, non mòn

câu ước hẹn

trôi theo dòng nước chảy bơ vơ

 

Hình bóng của em

còn ẩn hiện

con đường in dấu

bước chân chờ

chiều tà xế bóng cây lay chuyển

gió chẳng cùng mây kết tóc tơ

 

Dặn lòng quên lãng

không lưu luyến,

thương tiếc

cũng là chỉ mộng mơ

Gãy nhịp cầu duyên

cơn sóng biển

Vườn yêu thành một bãi hoang sơ

 

20.NỤ SẦU

 

Nghe gió thổi

tưởng lời em

nhắn về đây

với nỗi niềm nhớ nhung

 

Cung đàn lỗi nhịp

thủy chung

không tròn mộng ước

lạc vùng xa nhau

 

Tóc xinh

buồn kiếp hai màu

Vừa khoe sắc thắm

lại màu bạch kim

Hết ngày

tiếp đến màn đêm

Lá vàng hiu hắt,

cành thêm nụ sầu 

 

22.TÂM TƯ

 

Tim đau theo nhịp bước em

Trời giăng mây tím

qua miền tương tư

Chiều tàn gió thổi vi vu

Thẫn thờ đôi bóng

tiển đưa dặm trường

 

Nghe trong hơi thở còn vương

Vương lời ân ái

suốt đường lệ rơi

Nghẹn ngào không nói một lời

Tình xuân đôi lứa

tuyệt vời còn đâu

 

 

24.ĐÒ CHIỀU

 

Chiều hoang đò lại đưa người

Người đi lòng luống

ngậm ngùi chia ly

Lệ sầu đọng đặc bờ mi

Gió thu hòa tiếng

thầm thì nhân gian

 

Con tim nhịp đập lạc dần

Biết theo một bước

đoạn trường biết bao

Lắng nghe từng tiếng thở nhau

Hồn dìm xuống tận

giòng sâu biển đời

 

 

26.TÌNH TÔI

 

Nếu ai hỏi...đến tình tôi

Thì tôi xin đáp :

- Tình trôi mất rồi

 

Nay đời như chiếc lá rơi

Rơi đầy mặt đất

tiết trời lạnh tanh!

 

Đêm nằm trăn trở cầm canh

 nghe tim nhức nhối

cũng đành chịu thôi

 

28.TIẾNG LÒNG

 

Tôi thèm một chút mộng mơ

Cầm tay ước hẹn, đợi chờ ven sông

Nụ cười ai nở ấm lòng

Băn khoăn săn đón bóng hồng thướt tha

 

Tôi thèm một chút hương hoa

Tỏa thơm những lúc đậm đà ái ân

Bên nhau một nhịp cung đàn

Vi vu trầm bổng dâng tràn du mê

 

Tôi thèm một chút đường về

Thu vàng lá rụng, bên lề cỏ hoang

Hàng cây trơ trụi cành thân

Không mây, không gió, nắng không trải dài

Tôi thèm một chút tình ai

Ngủ ru từng tiếng, dỗ người mình thương

Đêm về trời đặc màng sương

Thấm trên vầng trán những đường nét nhăn

 

 

Tuổi Thơ

Thi phẩm Tình Chàng Ý Thiếp

Thơ Minh Hồ Đào

Thơ Minh Hồ

Mục Lục