

![]()
* Khi nào
Trời lặn hướng đông
Thì đây
mới đứt chỉ hồng nợ duyên
Minh Hồ
* Trần gian mãi
đọng lời thề
Hướng Tây
trời mọc phu thê không còn
Minh Hồ Đào
|
THU ĐẾN (Tưởng nhớ
cố nhạc sĩ Hiếu Anh) Thu đến gieo rắc đầy hạt nhớ... Nhớ tiếng anh nói ngỡ chưa bay Thời gian trôi chẳng hề phai Dòng nhạc anh phổ từ bài thơ em Thu đến em đong thêm thương tiếc Một nhạc sĩ từ biệt nhân gian Sáu mươi hai, đứt dây đàn Người đời luyến ái
đến ngàn năm sau Thu đến cả trời màu vàng
úa Bởi lá bay trong gió mưa giăng Con đường in bánh xe lăn Ngày anh rời chốn dương gian mịt
mù Kể từ đây, thiên thu em mất Mất bóng hình anh thật rồi sao? Thu đến em thấy khác nào Mùa đông lạnh lẽo rạt rào
tuyết rơi Hiếu Anh ơi ! Vài lời em viết Lẫn lệ nhòa anh biết hay không? Dù nay anh ở
tiên bồng Kim bằng vẫn đậm nét, lòng tim
em Minh Hồ 200906 6-Mừng
khóa 2 NT 35 năm Tái
Ngộ Mới
đó “Ba Mươi” kỷ niệm tròn Chưa quên hội
ngộ thật hân hoan Mà nay
nhẩm tính thêm “ Năm “ nữa Vì
đã thấm nhuần chữ sắt son Thắm
thiết thâm tình trường một mái Nồng nàn
nghĩa nặng khóa chung non (4648) Tóc mai
sương điểm còn phần nhiệm Đất
nước đọa đày dạ héo hon 5-em thật
tuyệt vời 4-Khách QH 3-TRẦM
MẶC HUẾ
2-nói với em Em, đo chiều dài thế kỷ bây giờ là đồ chơi con
nít v́ thế - khó vô cùng ! dửng dưng mà bước 1-đỉnh chờ dặn nhau ḷng sẽ cố
quên |
THU VỀ (Cảm tác bài Thu
Đến của Thi sĩ Minh Hồ) Thu về gợi nỗi buồn nhung
nhớ... Tiếng nói anh còn ở bên tai Hồi tưởng hình ảnh mê say Anh phổ nhạc từ những bài
thơ em Thu về chồng chất thêm thương tiếc Người nhạc sĩ giã biệt
trần gian Bất ngờ, dang dỡ cung đàn Cho đời lưu luyến đến ngàn
năm sau Thu về lá thay màu vàng úa Rơi rụng ngập đường túa
mưa giăng Con phố tỉnh lặng, sao băng Thuở nào âm cảnh dương gian mịt
mù Trên vũ trụ thiên thu anh mất Biệt dạng, biệt hình thật rồi sao? Tâm tư em chẳng khác nào Mùa đông băng giá dạt dào tuyết
rơi Hiếu Anh hỡi ! Mấy lời em
viết Vần thơ nầy anh biết hay không? Dù nay anh đã phiêu bồng Kim bằng luôn khắc sâu lòng, tim em Minh Hồ Đào 200906 HỌP MẶT (Hoạ bài Mừng Khóa 2 NT 35 năm
Tái Ngộ của Đại
Tá Theo luật tuần hoàn quả đất
tròn Khóa hai Năm năm họp mặt nhau lần
nữa Tình nghĩa huynh đệ mãi sắt son Nhớ thuở ngày xưa chung một
mái Bây giờ khắp nẻo ngắm trăng
non Trí –Nhân- Dũng - Thành chưa tròn
nhiệm Đất khách quê người, dạ
héo hon Minh Hồ Đào 110206 Chị thật
tuyệt vời ( cảm
tác bài thơ “ em thật tuyệt vời” của thi sĩ Cao Nguyên) Minh Hồ
Đào 091205 Thư em
gửi chị mở xem Để thêm
hiểu rõ hữu duyên thắm nồng Dù
trời giá rét mùa đông Đọc
thư cho thấy đỡ lòng quạnh hiu Xem thư sau
những buổi chiều Thấy
còn tiếc nuối ít nhiều bâng khuâng Cuộc
tình vui chớm rạng đông Qua đêm thao
thức nghe dòng hờn ghen Nổi lên tan
biến lặng yên Bất cần
nhức nhối con tim khổ gì Trao chị
một mối tình si Mong
rằng không có biệt ly nửa
chừng ! Giỡn
đùa một chút lung tung Vần thơ
trìu mến, một dòng mà thôi “ Lan Chi ! Chị
thật tuyệt vời” Hihihihihihi Khách và
chủ Hôm nay khách
viếng phủ đầu rồng Chủ
khách từ lâu mãi đợi trông Hoa nở
bốn mùa lan, huệ, cúc Quỳnh
Hương phảng phất dưới mây hồng Khách sang
đây rồi chủ đừng có Lo sợ
khách về để lại không Đáp
lễ chủ nhà khách hạ bút Cảm ơn
chủ đãi khách thành công Minh Hồ & Minh Hồ
Đào 181105 TRẦM
MẶC SONG QUÊ (Cảm tác bài
“TRẦM MẶC HUẾ” của Thi sĩ Cao Nguyên) Chưa lần
nào tôi về thăm quê Nội Hải
Dương đất Bắc nửa vòng cung Hình
ảnh nước nhà xa vời vợi Nghìn
trùng cách biệt mấy mươi năm Tháng tư
như đàn chim tổ vỡ Lạc bốn
phương trời vẫn vang ngân Tiếng quê
hương không thay đổi chỗ Trong tim,
khối óc, vững tinh thần Chờ
đợi một ngày có cơ hội Quay
bước về họp mặt thâm giao Kể
đời viễn xứ thân mòn mỏi Nhìn
lại quê Ngoại , nước sông Hương Màn đêm xuống
trăng soi Bến Ngự Bút thi nhân
thả mộng trào thơ Dân tộc kiêu
hùng, bao trang sử Việt Nam
gìn giữ mảnh tình thương ! Minh Hồ
Đào 30.10.05 nói
với anh *Cảm
tác bài Nói Với Em của thi sĩ
Cao Nguyên Anh, Biết
rằng chúng ta sẽ chết Trong oán
hờn đầy nghi kỵ Nhưng
làm sao mình vứt được bỏ
đi? Anh, Tại sao
cứ mãi chồng chất Những
nỗi đam mê của sự phù phiếm Mà tâm
trí người nghĩ quẩn quanh? * Đời
hạn hẹp trong vũ trụ lớn rộng Tranh chấp
chi toàn mộng ảo vô hằng Như thế
giới loài ký sinh, sâu bọ Phá hủy
mầm sống cây cỏ muôn hoa ! Những
đau đớn khơi nguồn từ chổ
đó Cho lệ
sầu đọng mãi mắt bi ai Nỗi
buồn lan chiếm, dầy vò trải qua nhiều thế
kỷ Có
thắm thía khi lương tri bị nhìn? Tiếng
sấm sét kinh hoàng hồn nhiên
bầy trẻ nít Trận
cuồng phong thác lũ gây cảnh
khốn cùng ! Đồng
hương cam đành số phận lê thê
bước Xa quê
đồng cảnh ngộ tái tê lòng Trước
bao thiên tai đã tàn sát sinh vật Cuốn trôi
tài sản, chìm tận đáy sông ! * Anh, Nếu
từ hành tinh trông xuống là thật Những
gì bị mất mát của hôm nay Xin
đừng tiếp nữa những gì
có thật Dẫu mây
đen gió bão vạn vật lay ! Anh Hy vọng
kiếp nhân sinh nơi trần thế Được
bình yên trong cuộc sống nương-na Cho đến
khi nhắm mắt lìa đời,
đó Chính
là mọi người đã cạn lệ
sa !!! Minh Hồ
Đào 291005 Biển
Đợi Họa bài
“ Đỉnh Chờ” của Thi
Sĩ Cao Nguyên Thương
nhau lòng mãi không quên Ngàn năm
mơ ước kề bên đợi chờ Buông tình
thả bút trào thơ Luyến
lưu ngôn ngữ ngây thơ bước vào Tâm hồn xa
vắng khổ đau Âm thầm nhung
nhớ biết bao mong chờ Sợi
sầu giăng kín lòng mơ Đợi
sao kết tụ chung bờ lứa đôi. Minh Hồ
Đào 26.10.05 |
