Thơ Xướng Họa

 

* Khi nào Trời lặn hướng đông

Thì đây mới đứt chỉ hồng nợ duyên

Minh Hồ

* Trần gian mãi đọng lời thề

Hướng Tây trời mọc phu thê không còn

Minh Hồ Đào

 

1-      Tây Đô – Mỹ Tho

2-      Thư Chân Tình – Mộng Bình Thường

3-      Tri ngộ – Nhân Duyên

4-      Con Gà – Con Mèo

5-      Mừng Anh Sáu Mươi – M ừng Anh Lục Tuần

6-      Nguyện Cầu – Cầu Nguyện

7-      Bỗng Thấy – Yên Tâm

8-      Bên Giòng Sông San Jacinto – Trên Bãi Biển Vắng

9-      Khi Gió Trở Sang Mùa – Khi Biển Động Sang Mùa

10-  Lễ Vu Lan Mừng Thọ Mẹ – Mùa Vu Lan Nhớ Mẹ 2

11-  Thế Là Hết – Tưởng Là Hết

 

 

XƯỚNG

HỌA

1- Tây Đô

 

 

 

Em cô gái ở Tây đô

Quẩy thơ sẩy rớt bên hồ suối trong

Anh Cần Thơ mắt ngó mông

Vạt thơ dạt gió bềnh bồng nổi trôi

 

Hồ tây ơi, Hồ tây ơi

Tôi bơi sấp soải Em nơi phương nào!

 

Kiều Mộng Hà

Desoto, 26.05.04

 

2-Thư Chân Tình

 

 


ân t́nh một lá thư xanh
gởi trong phiêu bạt long lanh hạt đời
tạt qua dấu tích đầy vơi
xanh trong mắt ngọc t́nh rơi lời buồn


trầm tư trở gót về nguồn
nghe chừng c̣n ấm nụ hôn đầu mùa
đọt Xuân vơi giọt nắng khua
chợt reo thảng thốt giao mùa trong thân


dẫu đời mây gọi phù vân
cũng xin giữ được bên chân bóng người
t́nh xa chỉ bấy nhiêu lời
nâng niu từng chữ gởi người làm vui


gọi khuya vào mộng tiếng cười
là em của nhớ , là người của thương
hạc hồng gieo nhạc trong sương
nhặt lên một khúc Nghê Thường d́u nhau .

Cao Nguyên

 

3-Tri Ngộ

*Kính tặng Bác Liên, cháu Kim Thu

 

Nghe tiếng Bác Liên, Kim Thu

Paris trong cảnh mịt mù bão giông!

Montpellier Nho, Cảnh thật vui lòng

Được Người ái mộ đôi giòng, câu thơ...

 

Hằn sâu tâm não, trong mơ

Mong ngày tri ngộ, đợi chờ cơ duyên

Cùng nhau tâm sự hàn huyên

Chắc là kiếp trước thiêng liêng kiếp này!?

 

Minh Hồ

Montpellier,1912.04

 

 

4-Con Gà

 

Con Mèo rình bắt con Gà

Con Gà sợ chạy vô nhà Mèo theo

Mèo theo cất giọng meo meo

Gà bay lên nóc dụ Mèo trèo lên

Không chịu thua Mèo nhảy liền

Gà bay xuống đất huyên thuyên la ầm

Mèo tức giận mặt hầm hầm

Nhìn Gà Mèo nghĩ bụng thầm tối nay...

 

Minh Hồ

 

5-Mừng Anh Sáu Mươi

Kính tặng phu quân Hồ Minh Cảnh

 

 

Sáng dậy thấy anh mỉm miệng cười

Nhớ là tháng sáu, ngày hai mươi

Anh vừa tròn đúng sáu mươi tuổi

Sinh nhật chúc anh mãi đẹp tươi

 

Hải ngoại dâng hiến hồn thơ Việt

Được sống trường tồn trong mọi người

Cùng anh họa những bài thơ viết

Hai đứa chung nhau đoạn cuối đời

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, 20.06.04

 

6-Nguyện Cầu

 

 

 

Có thể mai , anh về không kịp hẹn
v́ nỗi buồn đang vây chặc lấy anh
người Bạn thân vừa chết ở Thái Lan
khi Sóng Thần phủ tràn qua mặt đất !

Nhận tin báo , anh không tin là thật
v́ bên tai c̣n tiếng nói , giọng cười
qua điện thoại mới hồi đêm Thứ Sáu
mà bây giờ Hồn Xác đă ra khơi !

Anh đă sống qua bao thời khhó nhọc
biết bao lần ôm xác Bạn trong tay
ḷng những tưởng quên đi rồi tiếng khóc
sao bây giờ nước mắt lại tuông , cay !

Có thể hôm nay - niềm đau lớn quá
mặt Biển nghiêng , đất nứt , sóng trào dâng
mười vạn cuộc đời - phút giây hóa ră
hàng triệu người sống sót giữa gian truân !

Cuộc hẹn ngày mai - nếu ḿnh có thể
đốt nén hưong - chúc phúc kẻ lên đừong
chia bớt phần ăn cho người Bạn trẻ
chẳng c̣n ǵ trên mặt đất thê lương !

Đêm cuối năm - ḿnh mở cuộc hành hương
dưới ánh nến Nguyện Cầu xin phép lạ

Mong B́nh Yên trên khắp cơi Đông Phương
và Trời Đất thôi quay cuồng nghiệt ngă
!


Cao Nguyên
123004

 

7-Bỗng Thấy

 

 

Chiều nay anh bỗng thấy lòng

Buốt tê từng đoạn theo giòng thơ em

Gởi người yêu nỗi truân chuyên

Biển xanh khua động nỗi niềm phương xa

 

Chiều nay anh bỗng lệ sa

Não nùng từng giọt chảy qua tâm hồn

Bởi người yêu trở về nguồn

Đem theo kỷ niệm vui buồn ngày qua

 

Chiều nay anh bỗng nhận ra

Không còn nói được như là người câm

Soi gương tìm bóng xa xăm

Sưởi tình giá lạnh âm thầm nơi đây

 

Chiều nay anh bỗng thấy say

Say men nhung nhớ đong đầy óc anh

Tại sao chồng vợ đã thành

Lại còn xa cách đầu gành cuối sông

 

Chiều nay anh bỗng thấy lòng

Đứt ra từng đoạn theo giòng thơ em

 

Minh Hồ

Gerzat,6.7.05

 

8-Bên giòng San Jacinto

 

 

 

Ngồi đây khua động dây đàn

Bên giòng San Jac, dưới ngàn thông xanh

Thoảng nghe gió lẻn qua cành

Sao nghe tê buốt chút tình tương tư

 

Hỏi sông nước chảy về đâu

Chở dùm ta nỗi ưu sầu tình câm

Chiều rơi bến nước âm thầm

Nhịp đàn rời rạc, dư âm não nùng

 

Sương thu từng giọt bâng khuâng

Gợi màu kỷ niệm mấy tầng trăng sao

 

Yên Sơn

 

 

 

9-Khi Gió Chở Sang Mùa

Gửi về Đà Lạt

 

 

Sáng thức dậy ra trước sân lượm báo

Thấy lá thông xào xạc đón xuân sang

Nắng ban mai như lụa, mỏng manh vàng

Cơn gió sớm xôn xao lời t́nh tự

 

Buồn choáng ngợp, chạnh ḷng người lữ thứ

Nhớ xuân xưa, ngày gió chở mùa sang

Tôi với em từng bước nhỏ thênh thang

Trên con giốc bên đồi cù thơ mộng

 

Tàn cuộc chiến triệu cảnh đời biến động

Em dạt về đâu, tôi ở phương này

Ba mươi năm qua lưu lạc trời tây

Mà vốn liếng là nhớ thương tràn khắp

 

Tôi t́m em gần cuối đời chưa gặp

Dù trầm luân chắc cũng đă dư thừa

Mỗi Xuân về tôi lại nhớ Xuân xưa

Và suối tóc chảy tràn bờ vai nhỏ

 

Đồi cù xưa bao tháng năm c̣n đó

Mà em, tôi riêng từng nhánh sông gầy

Em phương nao biết tôi ở phương này

Buồn choáng ngợp, mỗi Xuân về gọi nhớ

 

 

 

Yên Sơn

Cuối năm

27.01.05

 

10-LỄ VU LAN MỪNG THỌ MẸ
(Làm thay một người bạn để chúc
trong tiệc mừng thọ)

Hôm nay tuổi Mẹ tám mươi ba
Yêu kính dâng người ư thiết tha
Bát ngát mây lành che rợp bóng
Êm đềm suối ngọt chảy quanh nhà
Công ơn bể cả dường thua rộng
T́nh nghĩa trời cao vẫn kém xa
Mong đến trăm năm c̣n chúc thọ
Cho đàn con cháu rộn ràng ca

Thiên Tâm

 

 

 

11-Thế Là Hết

 

 

Thế là hết

Đôi ta đành tan vỡ

Cuộc tình nồng, em trở mặt lạnh câm

Chưa thỏa lòng , em loan báo rộ rần

Trút mọi xấu xa quần anh bầm dập

 

Thế là hết

Em oán anh tới tấp

Thêm thân bằng chất cũi đổ dầu vào

Để ngọn lửa hờn bừng cháy lên cao

Em đốt sạch biết bao là kỷ niệm

 

Thế là hết

Ngàn năm em tẩn liệm

Cắt sợi tình anh quyện quấn tim em

Mà thời gian qua đôi bóng kề bên

Đồng tâm dẫu gập ghềnh không té ngã

 

Thế là hết

Chúng ta đành tan rã

Chỉ vì em quyết trả lại tình anh

Biết nói gì? Bởi vết thương không lành

Anh chuốc lấy tan tành thuyền ân ái

 

Thế là hết

Trường đời anh thất bại

Em cầm cờ hạ lệnh: Sát thủ quân

Anh sẵn sàng cho em được sáng danh

Một thục nữ hóa thành oanh liệt sĩ !

 

Thế là hết

Vì em khép lý trí

Lương tâm người tri kỷ đã còn đâu

Đáng tiếc thay cùng một kiếp người nhau

Sao không uống cạn bầu tình nhân ái

 

Minh Hồ

251005

 

Mỹ Tho

Cảm tác bài Tây Đô

Của Nữ Sĩ Kiều Mộng Hà

 

Em là gái tỉnh Mỹ Tho

Say thơ em rớt xuống đò cầu duyên

Tỉnh Clemont, bến đợi rước thuyền

Montpellier trổ nụ tình duyên cuối mùa

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, tháng 06.04

 

 

 

 

Mộng Bình Thường

Cảm tác bài “Thư Chân Tình”

Của Thi sĩ Yên Sơn

 

Gặp nhau tóc chẳng còn xanh

Mang thân lữ thứ, vàng hanh cuộc đời

Ngậm cay nuốt đắng đầy vơi

Triền miên mắt đọng lệ rơi giọt buồn

 

Tương tư nước chảy về nguồn

Để nhìn thấy lại hoàng hôn giao mùa

Đêm về sương xuống gió khua

Trăng vàng lơ lửng  mây lùa hóa thân

 

Kể từ ngày đó phân vân

Ngàn năm mãi mãi lê chân xứ người

Tình yêu non nước nghẹn lời

Gởi về cố quốc thăm người buồn vui?

 

Xuân sang nhộn nhịp tiếng cười

Tiếng than, tiếng thở của người thân thương

Tháng ngày dãi nắng dầm sương

Chỉ mong giấc mộng bình thường nhớ nhau

 

Minh Hồ

 

Nhân Duyên

*Cảm tác bài Tri Ngộ của thi sĩ Minh Hồ

 

Lắng nghe Bác Liên, Kim Thu

Paris tai biến mịt mù bão giông

Montpellier cảm kích cả đôi lòng

Cám ơn Người thích yêu giòng, câu thơ...

 

Ghi vào tiềm thức đêm mơ

Ước ngày tao ngộ, đợi chờ nhân duyên

Tâm tình cởi mở hàn huyên

Nghĩ rằng tiền kiếp nối duyên kiếp này

 

Minh Hồ Đào

Montpellier,1912.04

 

 

Con Mèo

 

Sau vườn có một đàn Gà

Mèo lim dim mắt nhưng mà dõi theo

Ngáy đều nhịp điệu meo meo

Nếu Gà bị chộp thì Mèo nhảy lên

Gà trống nầy thiệt là hên

Không Mèo thì đã chầu tiên ba đời

Mèo đây chỉ có nhiêu lời

Không cho chồn cáo ngỏ mời Gà yêu

 

Minh Hồ Đào

 

Mừng Anh Lục Tuần

Họa bài  Mừng Anh Sáu Mươi

của hiền thê Đào Thị Nho

 

Hỏi em sao lại nhìn anh cười?

Em nói: mừng anh đúng sáu mươi

Mãi mãi từ đây anh hết tủi

Có em bên cạnh sống vui tươi

 

Đất khách bảo tồn nguồn gốc Việt

Phát huy văn hóa trong lòng người

Ý hợp tâm đầu xướng họa, viết

Những bài thơ để lại cho đời

 

Minh Hồ

200604

Cầu Nguyện

Cảm tác bài NGUỆN CẦU của thi sĩ Cao Nguyên

 

 

 

Em yêu ơi! Chắc anh đành lỗi hẹn

Bởi tin buồn vừa gởi đến tai anh

Những người thân quyến thuộc ở Thái Lan

Bi mất tích trong sóng cuồng mặt đất!

 

Được tin đó, anh cho là không thật

Mới hôm nào nghe giọng nói, tiếng cười

Trong webcam thấy mặt nhau chiều thứ sáu

Rồi hôm nay tất cả đã ra khơi!

 

Trong quá khứ, chiến tranh hằng khổ nhọc

Gìn giữ từng tất đất ở trong tay

Những lần bạn chết nén lòng không khóc

Cho mắt khô giòng lệ chảy  đắng cay!

 

Có ngờ đâu đời vẫn bi thương quá

Trong khắc giây bể khổ vỡ bờ dâng

Hàng vạn người hồn lìa thân xác rã

Một màn trời chiếu đất thật gian truân!

 

Em yêu ơi! Chắc là anh không thể...

Đến cùng em thong thả bước trên đường

Như những lần thấy mình như quá trẻ

Không nghĩ gì đến hình ảnh thê lương!

 

Giờ cuối năm  -  anh cầu nguyện thắp hương

Xin Thượng Đế ban đặc ân phép lạ

Chóng bình an trở lại cõi Đông Phương

Cho nhân loại hết đắm chìm nghiệt ngã!

 

Minh Hồ

Ngày đầu năm 2005

 

An Tâm

Họa bài Bỗng Thấy của Thi Sĩ Minh Hồ

 

Đọc thư anh thấy trong lòng

An tâm  dù phải xa chồng của em

Trời đất thay đổi luân chuyên

Trăm ngàn người mất trong lòng biển xa

 

Đã từng uống nước phù sa

Dòng sông chín khúc thấm qua tâm hồn

Làm sao quên được cội nguồn

Cùng đàn trẻ nhỏ chèo xuồng ngày qua

 

Qua thư em đã nhận ra

Tình ta vẫn đẹp tuy là lặng câm

Biết anh nơi đó xa xăm

Em nằm bệnh viện âm thầm nơi đây

 

Đọc thơ em cảm thấy say

Như men rượu đắng thắm vào hồn anh

Dừng lo giải phẩu sẽ thành

Đầu non nối nhịp lòng thành biển sông

 

Anh ơi em nói hết lòng

An tâm khi đọc qua giòng thư em

 

Minh Hồ Đào

Montpellier,7.1.05

 

Trên bãi biển vắng

Họa bài Bên Giòng San Jacinto

Của Thi  Sĩ Yên Sơn

 

Nhìn làn sóng cuộn từng đàn

Ta ngồi ngắm cảnh mây ngàn trời xanh

Đông về cây cỏ trơ cành

Thấy lòng giá lạnh cuộc tình ưu tư

 

Núi thương, sông nhớ về đâu

Trôi đi tiếng khóc, dạt sầu  lặng câm

Đêm đêm chỉ biết khấn thầm

Mà nghe văng vẳng dư âm não nùng

 

Ngược dòng dĩ vãng bâng khuâng

Clermont xa tít mấy tầng trăng sao

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc

ngày 07.01.05

 

Khi Biển Động Sang Mùa

Họa bài “KHI GIÓ CHỠ MÙA SANG”

Của Thi  Sĩ Yên Sơn

 

Lòng lo sợ mỗi khi thời tiết báo

Gió trở mình, biển náo động sắp sang

Trời phương Đông sẽ mất tia nắng vàng

Cơn bão lũ làm tan bao tình tự

 

Nhớ phương đó đau lòng người lữ thứ

Quần đảo Sumatra lưu giữ thuyền nhân sang

Tạm dung sống ngày tháng bước thênh thang

Trên bãi cát vàng mang đầy ước mộng

 

Bão Tsunami cuốn người vào biển động

Nỗi đau thương dội sóng cõi lòng nầy

Gần ba mươi năm sống ở trời Tây

Lòng vẫn u hoài, mây mù giăng khắp

 

Đảo san hô, bóng dừa không còn gặp

Vì hôm nay còn ngập nước dâng thừa

Bao kỷ niệm trời nắng ấm xuân xưa

Ra biển tắm  sớm trưa  cùng trẻ nhỏ

 

Giờ sóng thần xóa đi kỷ niệm đó

Ánh trăng rằm soi rõ những thân gầy

Ước vọng bình yên trở lại nơi nầy

Người còn sống sum vầy Xuân thương nhớ

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc

29.01.05

 

MÙA VU LAN NHỚ MẸ 2
(họa bài thơ LỄ VU LAN MỪNG THỌ MẸ

 của thi sĩ Thiện tâm)

Sang năm tuổi Mẹ chín mươi ba
Xứ Pháp Mùa Vu Lan thiết tha
Con trẻ trong tim đọng mãi bóng
Mẹ thương yêu đang ở quê nhà
Việt Nam, Pháp quốc thênh thang rộng
Nhưng vẫn hướng về vạn dặm xa
Mong có ngày về chúc thượng thọ
Quê hương tấu khúc khải hoàn ca

Minh Hồ Đào
22-08-05
Montpellier, pháp quốc

 

Tưởng Là Hết

*Cảm tác bài Thế Là Hết của thi sĩ Minh Hồ

 

Tưởng là hết

Nhịp điệu thi đàn vỡ

Bao nhiêu ngày em chở chuyến nín câm

Trong óc tim máu dồn mặt chảy rần

Như hoa dưới mưa quần, bão vùi dập

 

Tưởng là hết

Thư chẳng còn tới tấp

Mà ngày xưa khỏa lấp nỗi buồn vào

Trời thu lạnh vầng trăng ở nơi cao

Ngồi nhìn ngắm với nỗi đau hoài niệm

 

Tưởng là hết

Thi đàn đem tẩn liệm

Buốt giá con tim, quyện cõi lòng em

Dẫu tiếng đàn thánh thoát kề cận bên

Âm cung bật tạo nên thanh hai ngã

 

Tưởng là hết

Mới quen đà tan rã

Nghĩa muội huynh đành trả lại cho anh

Sẽ làm gì để vết thương được lành

Trái tim kết lại cây cành thân ái

 

Tưởng là hết

Một trong hai bị bại

Ai là người gặt hái giải quán quân

Em mong anh mãi ngời sáng thanh danh

Mà bao năm mới thành danh nhạc sĩ !

 

Tưởng là hết

Nhưng người còn lý trí

Nối lại tình tri kỷ nghĩa thâm sâu

Trút cạn niềm tâm sự cùng với nhau

Chia sẻ lại từng câu, lời ưu ái

 

Minh Hồ Đào

251005

 

 

 Trang giới thiệu

Mục Lục

Tiếp theo