
Tạp bút
MỘT CHUYẾN ĐI XA
Đă từ lâu chúng tôi
ước mơ được đến thành phố
Seattle, Tiểũu bang Washington, một thàụnh phố
với núi đồi, sông hồ rất thơ mộng
nằm cách thành phố Dallas bốn giờ bay, để
thăm một vài thi hữu và thân hữu đă xa cách
từ biến cố 75, nhưng cũng phải nhân dịp
Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VNHN do
nhàthơ Quốc Nam tổ chức vào ngày 7-8-9/10/05 chúng tôi
mớùi thực hiện được ước mơ
của ḿnh.
Đáp chuyến bay đêm của hảng American
Airlines, chúng tôi đến phi trường Sea-Tac lúc 10:30 pm.
Hành trang là một va-li nhỏ, một thùng sách, báo, và CD
nhạc Nguyễn Tất Vịnh do HTTTVNHN xuất bản,
và một máy quay phim xách tay. Anh Huỳnh Văn Phước
đón chúng tôi đúng giờ hẹn. Anh Phước
trước 75 làm việc tại một cơ quan viện
trợ Mỹ tại Saigon, chúng tôi có nhiều kỷ
niệm với nhau, thường gặp nhau trong các ngày
cuối tuần với các anh Nguyễn Văn Dương,
Đại úy lực lượng biệt kích dù, anh Hồ
Minh Nguyện, Luật sư, đến các pḥng trà nghe
nhạc thính pḥng, hoặc các quán cà-phê ngồâi tán dốc
chuyện trên trời dưới đất một hai
giờ sáng mới ṃ về nhà; có khi cao hứng rủ nhau
về Vũng Tàu tắm biển. Từ phi trường
về nhà, chúng tôi ghé vào một tiệm người Tàu
ăn mỗi người một tô cháo cá thật ngon. Khu
phố nhỏ hẹp nên phải mất gần nửa
giờ đồng hồ chúng tôi mới t́m được
chổ đậu xe. Từ phi trường đến nhà
anh Phước mất 45 phút, về đến nhà th́ đă
gần hai giờ sáng. Mệt mỏi v́ thiếu ngủ,
chúng tôi làm một giấc đến 10 giờ sáng hôm sau
mới tỉnh dậy.
Việc trước tiên là chúng tôi phải đi
thăm người bạn thuở thiếu thời cùng học trường Saint Joseph
ở Phủ Cam, Huế, từ thập niên 40. Đó là anh
Nguyễn Văn Dương đă phục vụ nhiều
năm trong binh chủng Biệt Kích Dù, một chiến
sĩ ụQuốc Gia từng vào sanh ra tử trên các
chiến trường đẫm máu cho đến ngày Saigon
sụp đổ. H́nh ảnh người chiến sĩ
oai hùng trong bộ quân phục xanh màu hoa rừng thuở nào
nay chỉ c̣n là một bóng mờ của thời gian.
Thời gian đă cướp đi cái quư báu nhất
của đời người là tuổi xuân xanh và
để lại cái nghiệt ngă vốn dĩ là cái sẽ
dần dà đưa con người vào cơi hư vô. Chúng tôi
gặp nhau lần cuối trước khi từ giả
để đi định cư tại Hoa Kỳ vào tháng
3 năm 1991. Tính đến nay đă được 14
năm, một đoạn đường khá dài
đối với đời sống của một
người ở lứa tuổi 70, nhưng lại quá
ngắn ngủi đối với những lư tưởng
và ước mơ mà chúng ta đang đeo đuổi; không
mấy chốc, nh́n lại th́ tuổi đă già, thân mang thêm
bệnh tật, lực bất ṭng tâm, đành giao phó
vận mạng ḿnh cho Thượng Đế an bài…Nghĩ
vậy nên chúng tôi chỉ cầu chúc anh được
nhiều sức khỏe và không dám nhắc lại thời
oanh liệt đă qua…
Sau đó vợ chồàng anh Phước đưa
chúng tôi đi ăn sáng và hẹn gặp người
bạn Luật sư Hồ Minh Nguyện tại một
quán cà-phê, và tại đây chúng tôi được làm quen
một người bạn khác là Giáo sư Lê Văn Đặng, thuộc
Viện Việt Học Seattle, chuyên về chữ Nôm,
bạn của anh Phước và anh Nguyện. Anh Nguyện
ở lứa tuổi 60, trông khoẻ mạnh và c̣n nhiều
phong độ, không khác ngày xưa là mấy; Gs. Đặng
ở lứa tuổi 70, tánh t́nh lịch sự, ôn ḥa, và ít
nói. Anh Huỳnh Văn Phước và gia đ́nh đến
Mỹ từ năm 1975 và định cư tại Seattle
kể từ đó. Chị Phước trước 75
cũng là một Luật sư hoạt độâng tại
Saigon. Anh chị Phước được kể là
một trong những người Việt tỵ nạn
rất thành công trên mặt kinh doanh tại thành phố
Seattle với hệ thống “ Café Lộc” rấùt nổi
tiếng. Con cái anh đều ăn học thành tài với
cấp bằng Tiến sĩ, Kỹ sư tốt
nghiệp từ các trường Đại học nổi
tiếng. Chúng tôi mừng cho các bạn đă thành công,
đại thành công trên xứ lạ quê người.
Theo chương tŕnh đă định, vào khoảng 3
giờ chiều thứ bảy, chúng tôi đến thăm
anh Hà Văn Duyệt là một cán bộ thuộc Liên
Đoàn Sinh Viên TBB/TĐ mà có một thời tôi làm Liên
đoàn trưởng, và cùng đi đến Chùa Cổ Lâm
nằm trên đường Graham, ở đây có tŕnh bày sách
báo và băng thơ, nhạc. Chúng tôi đă tặng một
số thi hữu, thân hữu thi tập tam ngữ CHTY
số 4, xuất bản năm 2004, và CD nhạc phổ
thơ CHTY do nhạc sĩ Nguyễn Tất Vịnh
thực hiện. Chúng tôi kư tặng sách, CD nhạc cho những
thi văn hữu mới quen như chị Kiều
Mỹ Duyên, chị Jackie Bông, anh Chính Tâm Nguyễn Hữu Kư.
Anh Chính Tâm kư tặng chúng tôi thi tập “ Như Sợi Tơ
Trời Bay”, xuất bản năm 2005 tại Seattle, in
ấn rất đẹp. Sau khi thưởng thức vài
bản nhạc và bài thơ, chúng tôi phải ra về
để họp mặt với anh chị em cán bộ
TBB/TĐ lúc 5 giờ chiều tại nhà anh Hà Văn Duyệt.
Gặp lại các chiến hữu từng phục
vụ cùng một đơn vị cách đây 30 năm, chúng
tôi tay bắt mặt mừng, nỗi xúc động
hiện lên trong từng khóe măùt của mọi
người chứng tỏ
t́nh đồng đội, t́nh chiến hữu
vẫn mặn nồng như xưa. Chúng tôi hàn huyên tâm
sự nhắc lại những ngày cuối cuộc chiến,
những nỗi vất vả đọa đày trong các
trại tù cải tạo, những ngày đầu
định cư tại Hoa Kỳ qua những câu chuyện
vui buồn lẫn lộn…Trong buổi họp mặt
tại nhà anh chị Hà Văn Duyệt, chúng tôi
được gặp lại anh chị Nguyễn Văn
Mẫn, anh chị Đinh Văn Thành, anh chị Trần
văn Ban, anh Trần Minh Quang, anh Nguyễn Văn Nhật.
Các anh Ngô Hữu Chánh, Khưu Minh Thạnh và Lương Xuân
Thắng v́ bận việc không đến được;
hôm sau chúng tôi nhờ anh Hà
Văn Duyệt đưa đến thăm gia đ́nh các
anh. Trong số anh em chúng tôi được gặp lại,
có anh Ngô Hữu Chánh là người thành công nhất trên
đường học vấn, anh đă lấy
được bằng Cao Học - MIB và làm việc cho
một nhà băng lớn tại Seattle. Ngoài ra anh em nào
cũng thành công trong công việc làm ăn, có nhà cao cửa
rộâng, nhất là con cái đều tốt nghiệp
Đại học và có công ăn việc làm vững vàng.
Những anh em cán bộ TBB/TĐ ở Seattle phần
đông xuất thân từ trường Lục Quân Fort
Benning, Hoa Kỳ, như các anh Hà Văn Duyệt, Ngô Hữu
Chánh, Nguyễn Văn Mẫn, Trần Minh Quang, Đinh
Văn Thành, Trần Văn Ban. Buổi họp mặt thân
mật kéo dài đến hơn 10 giờ tối. Phu nhân anh
Hà Văn Duyệt đă thết đăi anh chị em một bữa ăn
thịnh soạn, gồm có thịt nguội, gị thủ,
bánh ḿ thịt chiên bơ, bánh bột lọc, gỏi gà,và bún
ḅ Huế thật tuyệt vời ! Xin cám ơn chị
Duyệt. Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Chúng tôi ngậm
ngùi chia tay mà ḷng bịn rịn; chúc b́nh an cho nhau và hẹn
ngày tái ngộ.
Sáng Chủ Nhật, anh bạn Luật sư Hồ Minh Nguyện đăi chúng tôi
ăn điểm-sấm tại nhà hàng Tàu, House of Hong
nằm trên đường số 8 S. Sau đó anh Ngô
Hữu Chánh và một số bạn trong nhóm Thiền
của anh đưa chúng tôi đi xem chỗ nuôi cá hồi
Salmon gọi là Salmon Hatchery thuộc thành phố Isaquah. Cá
hồi là một loại cá nổi tiếng thịt ngon và
có một đời sống rất đặc biệt. Khi
đă lớn, cá rời biển cả và lộỉi
ngược ḍng sông rạch để trở về
nguồn, ở đây cá cái dùng đuôi làm ổ và
đẻ trứng. Chúng bảo vệ trứng cho
đến khi nở thành con. Trong lúc này th́ cá đực
đánh hơi nước sông, suối t́m đường
lội ra Đại dương, rồi lại lộâi
ngược về sông rạch vài lần như thế
để cuối cùng chết với cá cái tại nơi
“quê hương” chúng đă sinh ra. Số trứng cá tồn
tại nở con, lớn lên để tiếp tục
một chu kỳ sinh sản khác. Khi cá hồi Salmon đă
lớn sẽ trở ra biển sống 5 năm trong
nguồn nước đầy dinh dưỡng và lạnh
lẽo của Thái B́nh Dương, rồi chúng lại
lội ngược về sông rạch đẻ trứng
rồi chết tại đó.
Quá tŕnh sinh trưởng và đời sống cá
hồi Salmon gợi cho chúng ta, những người tị
nạn bỏ nước ra đi làm thân vong quốc, cái ư
nghĩ không thể không nhớ về cội nguồn,
nơi chôn nhau cắt rốn, nơi quê Mẹ đă sinh ra
ta và nuôi cho khôn lớùn. Sinh vật vô tri như con cá hồi
Salmon mà c̣n biết nhớ về cộâi nguồn, vất
vă lội ngược ḍng sông, con rạch để về
lại nơi ḿnh đăsinh ra rồi thác gởi nắm
xương tàn tại đây, huống hồ là con
người. Trong bài thơ đầy xúc cảm “Khi Cá
Salmon Về Khúc Sông Xưa” của nhà thơ Nguyễn Phúc
Sông Hương (CHTY5-99), tác giả đă giăi bày nỗi ḷng
tha hương của ḿnh và ví ḿnh như gă ngư phủ
ngồi giăng lưới bên sông chờ nghe cá quẫy mà
ḷng dâng lên một nỗi buồn xa xứ vời vợi:
Không phải gă ngư phủ
Ngồi giăng lưới bên sông
Tôi đây trải lưới ḷng
Ngồi chờ nghe cá quẫy
Ôi Salmon hàng hàng
Quẫy buồn tôi lớp lớp
Rồi
một ngày kia nhà thơ lại đóng vai “ngư
phủ” ngồi thả lưới bên sông chợt nghe tim ḿnh rung động nghĩ
về chú cá hồi Salmon nhỏ bé dám từ bỏ biển
cả mênh mông để trở về cộâi nguồn sông
rạch. Nhà thơ viết:
Cuối mùa Thu cá vượt
Tôi về ngóng bên sông
Lưới tôi là cơi ḷng
Kết bằng ngàn sợi nhớ
Ôâi đàn cá một thuở
Cùng nhau xuôi Đại dương
Trái tim đă chỉ đường
Dẫn cá về sông cũ
Nhà thơ ngư phủ ngồi nh́n con cá hồi Salmon
trở về quê cũ mà chạnh nhớ đến thân
phận lưu vong của ḿnh xa tổ quốc đă
bảy năm trời chưa một ngày quay trở lại
để được nh́n thấy quê hương yêu
dấu nơi ḿnh đă sinh ra và lớn lên với bao kỷ
niệm vui buồn mà ḷng xót xa quặn thắt:
Người ta làm ngư phủ
Giăng lưới ngủ bên sông
Tôi đây trải lưới ḷng
Chiều chiều nghe cá quẫy
Trời ơi ḍng sông ấy
Róc rách tự ngàn xưa
Trái tim tôi giả vờ
Bảy năm không nghe tiếng (*)
*7 năm xa Việt nam
(Nguyễn Phúc Sông
Hương)
Sau buổi viếng thăm trung tâm nuôi cá hồi Salmon
đầy thích thú, chúng tôi đến dự buổi
Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ
Việt Nam tại nhà hàng New Kowloon, nằm trên
đường Jackson, China Town, lúc 5 giờ chiều cùng
ngày do nhà thơ Quốc Nam, Chủ tịch Cơ Sở
Văn Hóa Đông Phương và Giám Đốc Saigon Radio
Seattle tổ chức để tuyên dương các vị
nữ lưu đă đóng góp tài năng ḿnh trong công
cuộc bảo tồn văn hóa Việt tại hải
ngoại. Đó là các nhà văn, nhà thơ, nhà báo, chủ
đài phát thanh, ca nhạc sĩ sau đây lần
lượt lên sân khấu để ra mắt quan khách và
nhận bằng tuyên dương: Ngọc An ( CA), Hoàng Xuyên
Anh (CA), Jackie Bông (VA), Chu Kim Oanh ( Arizona), Khuê Dung (CA), Kiều
Mỹ Duyên (CA), Trúc Giang (Pháp), Kiều Mộng Hà (TX),
Nhật Hạnh (TX), Thư Khanh (Washington DC.), Hoàng Trúc Ly
(MA), Thu Nga (TX), Dạ Thăo (Canada), Phong Thu ( Washington DC.),Vũ
Hoài Mỹ (CA), Mộng Tuyền ( Arizona), Hiền Vi (TX). Quan
khách gồm có nhà báo, họa sĩ -điêu khắc gia
Phạm Thông đến từ Houston, nhà thơ Vĩnh
Tuấn, XLTV Chủ tịch VBVNHN đến từ Houston;
nhà văn Nhật Thịnh, Chủ tịch Hội Văn
Nghệ Sĩ VNHN đến từ Sacramento, nhà thơ
Như Hoa, Hội trưởng HTTTVNHN đến từ
Dallas, Bác sĩ Morita, Chủ tịch Công Ty Princess Lifestyle
đến từ Nam Cali, Bà Nguyễn Thị Ngọc Dung,
Chủ tịch Cộng Đồng Vancouver- Canada, Ông
Nguyễn Bác Aùi, Chủ Tịch Cộng Đồng Oregon,
Ông Tăng Phước Trọng, Chủ tịch Cộng
Đồng Seattle, nhiều MTQ khác mà chúng tôi không nhớ tên,
và trên 300 khán giả tham dự. Bằng tuyên dương do
ba vị chủ tịch cộng đồng nói trên và nhà
thơ Quốc Nam kư tên. Chương tŕnh văn nghệ
mừng Đại Hội do các ca sĩ nổi tiếáng như Thiên Trang, Shayla, Nhật Hạnh,
và Khánh Hồng đảm nhiệm, rất tiếc
đến phần khiêu vũ, chúng tôi phải tạm
biệt ra về. Đêm văn nghệ mừng Đại
Hội Văn Chương Phụ Nữ VNHN đă thành công
tốt đẹp. Xin có lời chúc mừng nhà thơ
Quốc Nam và BTC. Hy vọng rằng Đại Hội
tổ chức kỳ tới sẽ có nhiều vị
nữ lưu tài hoa hải ngoại tham dự đông
đủơ hơn nữa.
Nhà văn Nhật Thịnh và phu nhân Khuê Dung cũng
rời hội trường. Lúc này BTC quá bận rộân nên
đă nhờ chúng tôi đưa hộ hai người
về khách sạn. Từ nhà hàng đến khách sạn mất
nửa giờ. Anh bạn
trẻ Đinh Văn Thành (tài xế) được
chị Quốc Nam chỉ đường và số nhà
của khách sạn. V́ có sự lầm lẫn tên của
khách sạn thay v́ Red Lion Hotel th́ lại ghi Lion Hotel, làm tài
xế chạy lên chạy xuống mấy ṿng cũng không
thấy Lion Hotel đâu cả. Cuối cùng mọi người
mới sực nhớ ra là Red Lion Hotel để t́m đến, nhưng cũng
đă mất hơn nửa giờụ. Để chắc
ăn, chúng tôi cùng vào khách sạn với anh chị Nhật
Thịnh, thế nhưng nhân viên khách sạn kiểm tra
lại không thấy tên Nhật Thịnh và Khuê Dung trong
hồ sơ bèn gọi đến một khách sạn khác
cũng mang tên Red Lion Hotel để hỏi. Lại mất
thêm 15 phút kiểm tra và liên lạc. Sau đó nhân viên khách
sạn bảo chúng tôi chờ 25 phút nữa sẽ có xe
đến đón hai người về khách sạn của
họ.
Trong khi ngồi chờ xe đến đón về khách
sạn, chúng tôi kể cho anh chị Nhật Thịnh câu
chuyện bên lề Đại Hội Thơ Hải
Ngoại Kỳ I tại Sacramento năm 1998. Số là anh
Hoàng Duy Lê Văn Ba đi chuyến bay chiều từ Santa
Ana đến Sacramento, và anh
Lưu Trần Nguyễn t́nh nguyện đi đón. Chờụ
măi không thấy đến, anh LTN báo cho BTC biết rồi
đi về. Té ra v́ chuyến bay đổi giờ,
nhưng anh Hoàng Duy không liên lạc được với
chúng tôi v́ không đem theo số điện thoại,
đành thuê Taxi về khách sạn ngủ một đêm
rồi sáng mai t́m cách liên lạc với BTC. Luôn dịp
chị Khuê Dung cũng kể cho chúng tôi nghe hôm chị và anh
Nhật Thịnh đến
phi trường Sea-Tac không có ai đến đón phải
đứng chờ ngoài trời lạnh 2 tiếng
đồng hồ. V́ sốt ruột phải chờ quá lâu,
hể thấy có ai đến là chị sấn ra hỏi
ngay: -Du, Việt-na-mi ? -Nâu, Kô-ria. Thấy mộât
người khác, chị lại hỏi: -Du, Việt-na-mi ?
-Nâu, Sai-ni. Cứ thế chị hỏi tiếp mấy
người, mà câu trả lời chẳng đáp ứng
được sự mong muốn của chị. Câu
chuyện chị kể giúp chúng tôi phần nào thư
giản và cũng quên đi sự mệt mỏi. Cuối
cùng anh Quốc Nam cũng cho người ra đón hai vị
khách quư đến từ xa về khách sạn. Đây
cũng là một kinh nghiệm đáng ghi nhớ của anh chị
NT- KD trong một chuyến đi xa. Phần tôi, thông cảm
BTC rất bận rộn nên đă nhờ bạn bè
đưa đón tại phi trường.
Qua ngày Thứ hai, 10-10-05, anh Hà Văn Duyệt xin
nghĩ một ngày phép để đưa chúng tôi đi xem
vài thắng cảnh Seattle và thăm Đại Tá Trần
Đức Minh , cựu Chỉ Huy Trưởũng
TBB/TĐ vào những tháng cuối cuộc chiến, và Trung
Tá Trần Văn Hạnh cùng làm việc với chúng tôi
tại TBB/TĐ. Rất tiếc chúng tôi không t́m ra
địa chỉ của Đại tá Minh, Trung Tá Hạnh
th́ bận đi có việc gấp nên chỉ chào hỏi nhau
qua diện thoại. Sau đó anh Duyệt đưa chúng tôi
đi xem khu Hiram M. Chittenden Locks. Đây là một khúc sông
thông ra cửa biển có cầu bắc ngang và có cả
cầu quay; mực nước sông thay đổi, bị
chận bởi những cửa có lắp cánh khiến cho
nước có thể chảy vào hoặc ra để nâng
thuyền lên hoặc hạ xuống theo nhiều mực
nước. Ở đây người ta cũng nuôi cá
hồi Salmon để du khách đến xem.
Ngày Thứ Ba, 11-10-05, anh Huỳnh Văn Phước
dẫn chúng tôi đi thăm một vài thắng cảnh khác
nằm dọc theo bờ hồ “Water Front” có hàng ngàn
chiếc thuyền đậu trên bến được
gọi là Pudget Sound. Những hàng cây dọc theo con
đường lá đă trổ màu vàng-đỏ báo
hiệu mùa Thu đang đến tạo thành một
cảnh trí rất nên thơ. Nhạc sĩ Văn Cao nói,”
Thường thường
người ta làm thơ vào mùa Thu, ít ai làm thơ vào mùa Hè hay
mùa Đông, ngay cả mùa Xuân”. Nghĩ cũng thật chí lư
vậy. Thành phố Seattle có hồ rộng soi bóng cây, in h́nh
những ṭa cao ốc trông rất đẹp mắt;
nhất là về đêm, đứng nh́n từ phía Queen Ann
Hill , ánh đèn từ cửa sổ của các từng cao
ốc nằm bên kia bờ hồ trong khu Seattle Downtown
rọi sáng cả một góc trời. Xa xa trên nền
trời trong xanh, vầng trăng non tỏa ánh sáng mát
dịu xuống một khoảng không gian thanh tịnh
khiến tâm hồn người thưởng ngoạn
dường như cũng nhẹ nhàng thanh thản
hơn...Từ West Seattle quay lưng về thành phố, chúng
ta có thể nh́n thấy ṭa cao ốc chọc trời Columbia
Tower 76 tầng (760 feet) với Space Needle gắn trên
đỉnh tháp. Seatlle có tiếng là một thành phố buồn v́ phần lớn
trong năm bầu trời âm u ảm đạm và hay
đổ mưa. Cư dân ở đây thường hay
tự tử v́ một lư do đơn giản: quá “ buồn
“ !
Tối Thứ Ba 11-10-05, anh Hà Văn Duyệt
đưa chúng tôi lên phi trường SEA-TAC lúc 9 giờ 30
để đáp chuyến bay đêm lúc 11 giờ 30 về
lại Dallas. Máy bay hạ cánh tại phi trường DFW lúc
5:30 sáng Thứ Tư, 12-10-05. Chuyến đi kết thúc sau
năm ngày du lịch thành phố Seattle nơiụ chúng tôi
hằng mơ ước được đặt chân
đến để ngoạn cảnh và viếng thăm
bạn bè cũ cùng một đơn vị, cùng một lư
tưởng và cùng một
cảnh ngộ.
Chúng tôi xin chân thành cảm tạ anh chị Huỳnh
Văn Phước, anh chị Hà Văn Duyệt, anh bạn
Ls. Hồ Minh Nguyện, và tất cả các bạn Seattle
thân thương đă dành cho chúng tôi những cảm t́nh
thật nồng hậu trong một chuyến đi
đầy kỷ niệm khó quên.
Dallas, Tháng Mười 2005
Như Hoa Lê Quang Sinh

