Thi Tập

Minh Hồ


Xuất
bản năm
2001
THAY
LỜI TỰA
Từ khi Ông A Dong và Bà
E-Va sống chung thủy với nhau trong Vườn
Địa Địa Đàng rồi sinh con, đẻ
cháu nối tiếp bao nhiêu cuộc tình trên thế
gian nầy, thử hỏi loài người
đã có bao nhiêu mối tình A Dong E-Va. Nếu
mối tình nào cũng êm đềm như
mặt nước hồ thu thì lịch
sử văn chương nhân loại có
được bao nhiêu áng văn hay, bài thơ
đẹp viết về tình yêu.
Tình yêu trai gái lứa
đôi muôn đời vẫn tồn tại dù
vật đổi sao dời, dù sông cạn núi
mòn. Tình yêu có ngọt bùi say đắm
hay cay đắng bẽ bàng vẫn là một “chất
liệu ma quái” làm cho đời sống thêm
nhiều ý nghĩa.
Nhà thơ Minh Hồ hôm nay
mang đến cho đời hương vị tình
yêu mà cuộc sống không thể thiếu.
Tác giả đã ru
chúng ta qua những cảm giác vui buồn,
hờn dỗi, cô đơn, phiền muộn, ăn
năn, nhung nhớ, đợi chờ,
nhức nhối của tình yêu.
Hãy đọc CHUYỆN
TÌNH TRĂM NĂM của Minh Hồ để
thấy tình yêu muôn mặt của trần gian
tục lụy.
Hội
Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại
Nhà Thơ Như Hoa Lê Quang Sinh
|
1.DUYÊN TÔI Duyên tôi... Sao
bạc như vôi Lẽ
xưa mai mối Gãy
đôi đũa tình Nên
giờ... Cam
chịu linh đinh Cô
đơn nửa đoạn Hành
trình dương gian 3.SẦU
RIÊNG Thu sang Trời
đã mưa ngâu Đong
đầy tâm sự Một
bầu nhớ ai Hồn
theo Khói
quyện đầu tay Não
nùng rát mặt Tàn
phai tuổi ngà 5.KIẾP
TẰM Trăng
thề đã
khuất bao giờ từ
khi ai bỏ dại khờ chiều
xưa... vùi
chôn kỷ niệm nhau đưa lá
vàng rơi rụng mấy mùa thu qua Nắng
mai vừa rạng xế tà gợn
mùi hương cũ, sắc hoa thuở
nào... tuổi
xuân rực rỡ còn đâu hồn
nghe âm hưởng đớn đau kiếp
tằm 7.TỰ
HỎI Anh
tự hỏi mùa
thu chưa đến sao
vội vàng mặc áo mùa đông? Trời
đang êm bỗng
nỗi cơn giông làm
gãy cánh hoa lòng chớm nở Gặp
nhau chi? để
lòng trắc trở khóc
cho tình sớm dở, duyên sang hai
đứa mình chuẩn bị hành trang tới
một cõi thiên đàng hạnh
phúc... 9.TƠ
LÒNG Theo
nhịp bước thời gian mọi
thứ đều phai tàn đời
người như vàng ngọc qua
một thời điểm trang Chỉ
cầu xin hạnh phúc bảo
vệ đời khang trang biết
rằng đường trần tục nhiều
gập ghềnh gian nan... Sợi
tơ lòng se thắt đến
khi nào mới xong? bóng
tình trong đáy mắt Ôi!
lộng lẫy vô vàn! 11.ĐỢI
CHỜ ta
đợi chờ... chờ
ai có hay? đêm
khuya buồn rũ trăng mây tâm
tình! không gian
thu hẹp trời xanh xin
đời thắp sáng lửa tình yêu ta! hồn
đừng lạc thế kỷ xa để
thân xơ xác như là cây khô triền
miên ấp ủ ngây ngô mộng
mơ hoa nở điểm tô tuổi
hồng 13.VƯƠNG
VẤN Hồn
thấy mộng đang
thành bão cuốn dáng
xuân tình vội
trốn về đâu? trốn
về đâu để
khỏi thương đau tim tê
tái ôm sầu
một khối Hồn
thấy mộng như
đang sám hối xin... không
còn gây tội nhớ thương tình
si dại một
thuở thiên đường ngày
tháng dệt vấn
vương phiền
muộn 15.THÔI
ĐÀNH... Thôi đành ... để thuyền ra khơi hoàng hôn trắng cả bầu
trời mưa giăng hiện lên nỗi nhớ
chập chờn người đi mòn mỏi tâm
hồn chao nghiêng Thôi đành... gánh vác ưu phiền ngồi nhìn lá rụng bên
thềm phôi pha trăm lần vạn nổi phong ba đam mê ru mộng đêm qua trở
về Thôi đành... trút bỏ lời thề trên môi còn đọng tràn trề
nụ hôn sau lần hò hẹn vui mừng hòa theo sương khói
điệp trùng mây bay 17. GỌI
CỐ NHÂN Tuôn
từng thước nhớ ngắn
dài chiều
chiều dưới
ánh mặt trời nghiêng
nghiêng thả
trôi mơ ước ảo huyền vườn
hoa bướm
lượn êm đềm ngàn
năm uyên
ương sánh
bước thênh thang rộn
ràng tiếng hát gọi vang nhạc
tình giờ
đây... độc
ẩm một mình nỗi
đau ngày tháng cuộc
tình hư không! như
đang xây mộ trong
lòng lá
vàng phủ kín chờ
mong luân hồi cố
nhân ơi! cố nhân ơi! phương
nào thấu rõ kiếp
người lao đao? 19.XA
VẮNG Đã
bao năm xa vắng Người
xưa có còn không? Lòng
xao xuyến hình bóng Ấp ủ
tình sao băng Thêm
chút đường thơ mộng Tà
áo trắng mưa giăng Theo
bước em thầm lặng Hồn
nhẹ dấu yêu thương Nhớ
người xưa gọi réo Đời
sao lắm đoạn trường 21.TÌNH
NHỚ Ta mong
đời lữ thứ Theo
ngàn lối mây bay Nửa
hồn em ta giữ Vì men
tình còn say Nhớ
làn hơi em thở Đêm
về ngủ chưa hay Bóng
trăng thanh một thuở Tan
biến ngày xa xôi Em đi
mùa nắng trở Thiêu
đốt cả mặt trời Từng
cơn, từng cơn gió Thành
bão tố không nguôi 23.ĐÊM
ĐEN Chợt
nghe hồn réo gọi Tình
yêu trôi bao năm Chưa
khi nào trở lại Thăm
hỏi dù một lần Triền
miên buồn khắc khoải Nhìn
đêm đen mênh mông Ngở
rằng... ai theo dõi Từng
cơn mưa âm thầm 25.ĐÔI
MẮT Mắt
em đẹp chim
hờn bỏ hót Sáng ngần
sao ngây
ngất hồn anh Như
thuyền mộng chở
đời tươi mát Vị men
tình quên
cả thời gian Mắt
em đẹp bầu
trời rạng rỡ Vườn
si mê quanh
quẩn bên anh Ngày
đêm ôm hạnh phúc trong tim Chờ
em mở vườn
lòng anh viếng Minh
Hồ |
2.BƠ VƠ Ta tìm về kiếp trước Là hạt cát, Rừng hoang, Hoa đá nằm đáy
nước, Rong biển, Thân dã tràng Nợ dương trần trả
hết Nên gối chiếc, Cô phòng Bóng mây che trăng khuất Bơ vơ Giữa chợ tàn 4.TA NÀO BIẾT Ta nào biết mưa giăng Đam mê nắng cung đàn Hồn trôi theo tiếng nhạc Lòng vui quên thở than Ta nào biết tình lạc Vừa đứt một dây
đàn Bóng chiều nghiêng sắp
tắt Thiệp hồng báo sang ngang Ta nào biết ta mất Số phận, duyên bẽ bàng Nụ tình đầu vẫn cất Đến khi hết nợ trần 6.NGÀN NĂM EM XA Em không còn nữa nửa hồn theo mây mây chiều như lửa lửa tình còn say! Ai ngờ giông bão bão cuốn nào hay hay ra em đã đã ngủ giấc dài! Dài hơn biển cả cả một cuộc đời đời người
mắt đọa đọa đày thân tôi! 8.LỜI TÌNH TỰ Lời tình tự ngây thơ
ngày đó nơi dòng sông, lối nhỏ, ven đường, dưới hàng cây, công viên đầu ngõ... lòng rộn ràng nụ nở cành thương Cành thương trổ màu nhung, sắc nhớ lá xanh cùng theo gió mưa giăng câu thề hẹn ban đầu mãi
nhớ dù đá mòn, trăng
vỡ sao băng! 10.ƯỚC MƠ Lẳng lặng đếm
thời gian bao lâu cũng chờ đợi chờ đợi lời yêu
tới sưởi ấm lại tim lòng Duyên tình ta trống trải vành môi khô mắt thâm ta mãi tìm tri kỷ mong gặp người tri âm có tấm lòng chung thủy nặng tình nghĩa trăm
năm Ước mơ ai tưởng
tới bước chung nửa
đường sau đến hơi tàn phút cuối buồn vui chia sẻ nhau 12.BÓNG TÌNH Nhiều năm chờ em thả bóng tình xuân ái ân linh hồn như tàn tạ theo dòng đời lạnh câm Ta muốn quên tất cả phiền muộn trong âm thầm một mình đi muôn ngả vì là kiếp gian truân Rơi rụng từng chiếc
lá gió cuốn bay lang thang bước chân sao nghiêng ngã hơn người say men nồng! 14.TIỄN ĐƯA Trăng soi nhịp bước tiễn
đưa nỗi buồn câm nín cho vừa người đi trao lời hò hẹn những gì bên tai phảng phất sầu bi đường về cô đơn tràn ngập bốn
bề hồn kêu chăn gối cận kề
đêm thâu tình yêu đọng ở cung
sầu dáng em ẩn hiện thuở
nào bướm hoa xiêm y lã lướt kiêu sa phơi bày dáng ngọc thiết
tha lòng người âm thầm dịu mát bầu
trời cuối đường lẻ
bóng tình rơi giữa mùa 16.DƯ ÂM Nửa đêm tỉnh giấc tìm nụ hôn em dư âm phảng phất tình xưa êm đềm Trăng ngà đậm nét dáng em nghiêng nghiêng thuở ấy nào biết ta trong ảo huyền! Nửa đêm tỉnh giấc nỗi buồn dâng lên hương xưa gợn chút khao khát đầy tim! Bồi hồi giây phút thét gào như điên đổ tội trời đất đời sao vô duyên! 18.SẮC HƯƠNG Nắng nghiêng đợi gió thầm thì Tròn mơ mộng nhỏ em vì yêu anh Cỏ trời khô héo chim xanh nếu là duyên nợ hợp thành trăm năm hoa tình yêu nở một lần sắc hương ngây ngất ru hồn tương tư 20.VÀNG PHAI Vì yêu nên nhỏ lệ sầu Đầy vơi khờ dại Cơ cầu nợ duyên Thiên đường ân ái môi
mềm Nụ hôn nóng bỏng Nhau tìm suối hương Vì yêu kỷ niệm vấn
vương Rơi đầy lá mộng Trên đường chia tay... Gót son hiu quạnh tháng ngày Tình thơ hai đứa Vàng phai thuở nào? 22.BỂ DÂU Ta chạy trốn đớn đau Vì lận đận tình
đầu Ước mơ thân hóa
đá Chờ mong đến kiếp
nào? Kiếp nào không mắc
đọa Hoa đua nở đơm màu Mất dấu xưa muôn ngả Cây trụi lá xanh xao 24.CHÚT TUYẾT VỜI Cho tôi tiễn mặt trời vào đám mây xa xôi để sương chiều buông
xuống thấm lạnh rét lòng
người Tóc tôi giờ bạc trắng sắp hết một cuộc
đời vị ngọt bùi cay đắng từ ở trên đôi môi Cho tôi nhìn đêm vắng thấy hồn đang chơi vơi tìm kiếm một điểm
sáng nhoi lên chút tuyệt vời! 26.ĐĂNG TRÌNH Trăm thương ngàn nhớ chẳng
vừa Chữ tình còn nặng nghĩa xưa độc hành Rong tìm núi biếc sông xanh Bụi đường nhuộm
áo đăng trình tương lai Minh Hồ |

Thi phẩm Tình Chàng Ý Thiếp