Thi Tập

![]()
Minh Hồ
Đào
|
21.-
Ánh Kim Cương 22.-
Se Duyên 23.-
Vị Đắng 24.-
Cám Ơn Anh 25.-
Lời Dặn Dò 26.-
Rồi Sẽ Có Một Ngày 27.-
Nguyện Cầu 28.-
Đợi Nhau 29.-
Mời Anh 30.-
Tiếng Cười Chưa Trọn |
31.-
Có Thể và Không Thể 32.-
Ngày Mai Tôi Đón Anh 33.-
Ta Quen Nhau Khi Nào 34.-
Hồn Thơ 35.-
Sao Anh Vẫn Lặng Tiếng 36.-
Dỗ Dành 37.-
Dỗi Hờn 38.-
Hữu Tình 39.-
Tiếng hát Anh 40.-
Sao Anh Không Nói |

|
21-ÁNH KIM
CƯƠNG Không khác
nào là ánh Kim Cương Lòng
người đều quý trọng vấn
vương Tiếng
hát dòng nhạc người Nghệ sĩ Trải
rộng tâm hồn khắp bốn phương Không khác
nào là ánh Kim Cương Lòng em yêu
quý thật vô lường Muốn nghe
giọng hát tiếng đàn mãi Của anh bên
kia bờ đại dương Em sẽ
làm thơ để quấn quyện Vào
dòng nhạc cùng tiếng hát anh Không gian và
thời gian bất biến Tâm hồn yêu
chuộng nhạc thơ mình Anh và em
luôn luôn trình diễn Cho cuộc
đời vui tươi đẹp xinh Với
lời thơ tiếng hát dòng nhạc Của hai ta
bày tỏ chân tình Không khác
nào là ánh Kim Cương Tỏa ra
màu sắc chiếu muôn đường Say
đắm hồn người trong muôn
thuở Tiếng Thi
Đàn hòa nhịp yêu thương 090705 23-VỊ
ĐẮNG Tiếng đàn
ai đã làm em say đắm Tiếng
hát ai đã thấm vào con tim Tiếng
nói ai đã sưởi lòng em ấm Trong đêm
khuya em ngậm nỗi ưu phiền Tiếng
đàn ai đưa hồn em thanh thản Tiếng
hát ai đang phảng phất không gian Tiếng
nói ai đã quanh quẩn ngày tháng Cạnh em cho
quên lãng những gian nan Tiếng
đàn ơi ! ta van xin còn mãi Tiếng
hát ơi ! vẫn trải rộng không
ngừng Tiếng
nói ơi ! đừng làm tim tê tái Quãng
ngày qua đong lại nỗi vui mừng Mừng
có được người anh trong làng
nhạc Đến an
ủi em lạc bước xứ
người Bao năm qua
chịu đời trong tan tác Mượn
vần thơ để thoát cảnh chơi vơi Chơi vơi
sáng nay thức dậy thấy vắng Anh không còn
viết nhắn nhủ câu nào Em cảm
nhận đôi môi thấm vị đắng Giọt
nước mắt đang gắn nỗi
buồn trao 110705 25- LỜI
DẶN DÒ Lời
dặn dò của anh như phép lạ Khi cuộc
đời em ngã xuống đau thương Bởi
mối tình đầu tan vỡ đoạn
trường Vị cay
đắng đơn phương sầu tẻ
nhạt Lời
dặn dò của anh như gió mát Làm dịu
trời oi bức của mùa hè Em
tưởng tượng đã hết
chuyện phòng the Nay đã
thoát khắc khe vào số mệnh Lời
dặn dò của anh đầy trìu mến Dịu cơn
đau em đến tận tủy xương Nương
xứ lạ quê người nhớ quê
hương Lòng
tự hỏi con đường nào hạnh
phúc? Lời
dặn dò làm em mau bình phục Để
vươn lên trong cuộc sống gian truân Lời
dặn dò không thấy anh hồi âm Là anh
đi vắng xa hay bận rộn Là anh không
được khỏe hoặc đau ốm Anh mong em
đừng có nghĩ vẩn vơ Hãy
để tâm trí dệt những vần thơ Gửi
đến anh đang chờ để phổ
nhạc Lời
dặn dò của anh, ôi! bát ngát Cho em đây
rào rạt sóng mộng mơ Mà hiện
tại em và anh mong mỏi chờ Ngày mai
tiếng đàn thơ hoà nhịp điệu 120705 27-NGUYỆN
CẦU Mây xanh biển
lặng nắng mai In trên
mặt nước màu phai lá vàng Bên tai nghe
tiếng hát vang Từ trong
cái máy ghi âm cận kề Em nằm
trên tảng đá kê Chiếc
khăn tắm nhỏ, hướng về
phương xa Hồn em
bắt đầu thả ra Vần thơ
theo tiếng đàn ca tuyệt vời Buổi
sáng yên tịnh vắng người Cõi
lòng thanh thản dưới trời
đẹp xinh Dù cho phong
cảnh hữu tình Em không quên
tưởng bóng hình anh đâu? Dầu
rằng chưa gặp mặt nhau Em đây
cảm thấy thấm sâu tình nồng Tâm luôn khấn
nguyện cầu mong Tiếng
hát anh đọng mãi trong lòng
người Tô thêm màu
sắc cuộc đời Cùng em thơ quyện tiếng
người đàn ca Niềm vui
trải rộng bao la Quê
hương, đất khách thiết tha
trường tồn 140705 29- MỜI
ANH Mời anh
ngắm ánh trăng vàng Đêm nay
đẹp quá chị Hằng Nga ơi ! Mời anh
thả bước dạo chơi Trong đêm
trăng sáng khắp nơi phố
phường Mời anh
một tách trà hương Hoa Quỳnh
thơm phức luyến vương lòng
người Mời anh
cất tiếng hát chơi Cùng em
nhả bút thơ đời cho vui Quên đi giây
phút ngậm ngùi Ngày xưa
loạn lạc ngược xui não nề Người
ra biển , kẻ sơn khê Tìm
đường lánh nạn, tái tê nghìn
trùng Bao năm xa
xứ lạnh lùng Mong chờ
đoàn tựu nâng chung rượu tình Tình quê
hương, dân tộc, gia đình Mời anh
ngắm buổi bình minh ngày về 150705 31- CÓ
THỂ VÀ KHÔNG THỂ Có thể
là em rất vui Vì
được anh đây nuông chìu Có thể
là em thật buồn hiu Không còn
nghe tiếng đàn kêu Không thể
nào anh ngừng tay Lướt
cung phím đàn mỗi ngày Không thể
nào em nhạt phai Tiếng
hát anh quanh quẩn hoài Anh ơi !
không thể, không thể Để không
gian nằm lặng yên Em đây mang
nỗi ưu phiền Không thể
nào để triền miên Anh ơi !
Có thể, có thể Anh nuông
chìu em viết bài Để cho
em còn hăng say Sáng
tác những bài thơ hay Có thể
là anh dặn lòng Không thể
để em buồn trông Có thể
là ta nhớ mong Không thể
cách hoài biển đông 160705 33- TA QUEN NHAU
KHI NÀO Anh ơi !
Anh có nhớ Mình quen
nhau khi nào Một
ngày em bở ngỡ Nhận thư
anh mở đầu Anh ơi !
Anh có nhớ Lá thư
đầu viết gì... Cho em thấy
cởi mở Lòng vui
ngập bờ mi ! Khi nghe
tiếng anh hát Ngân nga theo
tiếng đàn Lời
thơ em dào dạt Làm
chìm đắm không gian Những
đêm ta thao thức Gởi
email cho nhau Quên
thời gian càng lúc Chiếm
dần hết canh thâu Anh ơi !
Anh có nhớ Mình quen
nhau lúc nào Đến nay
vẫn còn ngỡ Như là
giấc chiêm bao Chiêm bao
thấy tiền kiếp Anh và em
gặp nhau Trên con
đường giao thiệp Nghệ Thuật nhạc thơ
trao Anh ơi ! Anh
có nhớ Ngày
tháng nào quen nhau Giữa
trời Âu Mỹ quốc Tâm sự
chung một bầu Một
kiếp người xa xứ Ước
mong tan bể dâu Mai nầy
về cố quốc Đoàn
tựu vui biết bao ! 180705 35-SAO ANH
VẪN LẶNG TIẾNG Anh đã
cho em nghe tiếng hát anh Trong
những đêm khuya trăng chiếu qua mành Em thao
thức lắng tâm tư mơ tưởng Hồn thơ
em có cảm kích lòng anh? Anh đã
tập cho em có thói quen Sáng
thức dậy em thấy dâng cơn ghiền Không có
tiếng hát anh, bài nhạc mới Khi ấy em
buồn rủ rượi triền miên Thấy
trước mắt em là bãi hoang sơ Tàng cây
ngọn cỏ im lặng như tờ Tất cả
khép vào im hơi câm nín Vô tình hay
cố ý giết mộng mơ? Anh đã
cho em có những niềm vui Để quên
đi những giây phút ngậm ngùi Vần thơ,
tiếng hát dòng nhạc sưởi ấm Mà lòng
em băng giá tưởng không nguôi ! Đã bao
nhiêu ngày rồi em chờ đợi Sao anh vẫn
lặng thinh tiếng hát tiếng đàn Trái
sầu em hái hoài sao không hết… Biết
đến bao giờ tan biến thở than !? 210705 37- DỖI
HỜN Có phải
anh nói cho có thôi ? Dần qua
ngày tháng lại quên rồi ! Những
lời anh nói với em gái Hãy
vững niềm tin, tâm thấy vui ! Anh nói
rằng chưa được rảnh rang Còn
nhiều công việc chờ anh làm Ước
mong em gái anh thông cảm Đợi
hết việc rồi anh sẽ lo... Viết
nhạc, hát ca, dạo tiếng đàn Phổ
từ bài thơ em đưa sang Sao em cảm
thấy tựa mây khói Để
cả đôi bên đều ngỡ ngàng ! Hồn thơ
em nào khác thuyền nan Lượn
sóng đưa thuyền trôi ngả nghiêng Bão táp
phong ba vùi bến đậu Trách
đời buồn tủi phận lang thang Thà không
biết anh thuở ban đầu Cho khỏi
vương vấn lòng đớn đau Canh thâu thao
thức đong nhung nhớ Mượn
những vần thơ giấu lệ sầu Anh nói
hãy đợi em gái ơi ! Thi đàn
nối kết hai phương trời Mỹ Âu
quấn quyện qua bài nhạc Đem
đến cho đời cuộc vui chơi Em đâu
dám trách anh sai lời Chỉ dỗi
hờn một chút vậy thôi Sau
trước đều một lòng tín cẩn Người
anh em quý mến trong đời 260705 39-TIẾNG
HÁT ANH Tiếng
hát anh sao nghẹn ngào nức nỡ Qua
những nhạc phẩm phổ từ thơ em Thấm sâu
lòng người, khối óc, con tim Trăng
tỏa sáng những đêm, ngoài cửa
sổ Tiếng
hát anh sao như lời than thở Của
kiếp người thống khổ cảnh tha
hương Tìm
kiếm tương lai ngọn đuốc soi
đường Cuộc
sống mới vô lường, bao diễm phúc Tiếng
hát anh sao hùng hồn thôi thúc Chí nam
nhi giục bước
tiến chân người Đồng lên
đường dâng hiến trọn cuộc
đời Cho Tổ
quốc không vơi lòng yêu nước Tiếng
hát anh sao như là trói buộc Vần thơ
em trao chuốc theo tiếng đàn Từ
bàn tay người nghệ sĩ ngân vang Lan tỏa trong
không gian và bất biến Minh Hồ
Đào 290705 |
22- SE DUYÊN Nhạc sẽ
se duyên cùng với lời thơ Đàn
làm mai mối đôi lứa đợi
chờ Tiếng
hát hòa hợp tâm hồn phơi phới Thời
gian thêu dệt Tình Đẹp Như Mơ Nhạc sẽ
đính ước cùng với lời
thơ Mai đây hai
họ chọn lựa ngày giờ Tháng
tốt làm lễ thành hôn hai đứa Bên nhau hạnh
phúc bền vững phu thê Ước
vọng tương lai khai hoa nở nhụy Đứa
con đầu đời “ Nhịp Điệu Thi
Đàn” Của đôi
lứa lời thơ và dòng nhạc Trong lâu
đài Nghệ Thuật đẹp thênh thang Nhạc sẽ
trăm năm cùng với lời thơ Thiên duyên
tiền định tán thành đường
tơ Từ
đây nên sắc cầm cho đôi lứa Ngàn sau
bút tích mãi được tôn thờ 100705 24- CÁM
ƠN ANH Cám ơn
anh cho nghe tiếng đàn, hát Vượt
không gian bát ngát tới nơi nầy Giữa
đêm khuya thành phố đang ngủ say Em thao
thức lắng tai nghe anh hát Cám ơn
anh cho đôi bàn tay thanh thoát Lướt
phím đàn tạo nhạc trổi tuyệt
vời Hòa
tiếng hát đưa hồn em cơ ngơi Hay chìm
đắm chơi vơi trong cõi mộng Hôm nay
trời đổ mưa gầm chấn động Biển dâng cao
lượn sóng vỗ dập dồn Nắng
chiều tắt ẩn hiện ánh hoàng hôn Và
chuẩn bị vùi chôn thái dương hệ Em hoảng hốt
kêu gọi anh đáo để Anh đâu
rồi ? dâu bể cảnh trần gian Anh mang theo
tiếng hát với cung đàn Để em
nhận ly tan buồn nhung nhớ Cám ơn
anh đã chìu em gái nhỏ Cho em say ngây
ngất điệu thi đàn Quên
đắng cay xứ người đã
cưu mang Nhiều
giấc mộng không an bình cuộc sống Cám ơn
anh đem niềm vui ước vọng Mà em
đây hy vọng thật tràn đầy Anh quý
mến đừng buông bỏ tương lai Cùng em
giữ tháng ngày bao kỷ niệm 110705 26- RỒI
SẼ CÓ MỘT NGÀY Rồi sẽ
có một ngày ta gặp nhau Gặp nhau
lúc đó tóc đổi hai màu Kỷ niệm
buồn đau chôn vào dĩ vãng Còn lại
bằng hữu an ủi cho nhau Rồi sẽ
có một ngày mình gặp nhau Kể lại
nhau nghe tâm sự đuôi đầu Quãng
ngày truân chuyên trên đất khách Anh nương
Mỹ quốc, em ở Trời Âu ! Hai ta cách
nhau nửa vòng trái đất Bốn mùa
không tan những giọt lệ sầu Bao giòng
mực không sao tả hết Nỗi
lòng hai đứa mòn mỏi ước ao Ước
ao có một ngày ta gặp nhau Trên quê
hương mình thanh bình đón chào Người
đi viễn xứ quay về cố quốc Sống
lại chuỗi ngày cuối đời
đẹp sao ! Rồi sẽ
có một ngày vui biết bao ! Mọi
người đàn ca hát như sóng
trào Tâm hồn
chất chứa niềm tin rạng rỡ Quê hương
mình tươi đẹp mãi ngàn sau. 130705 28-
ĐỢI NHAU Em bên đây
mong chờ Anh bên kia
gửi thư Hai tâm hồn
nhung nhớ Cùng tâm
tưởng mộng mơ Anh bên kia
đọc thơ Em bên đây
thẩn thờ Lòng
đại dương ngăn cách Hai tâm hồn
Nhạc Thơ Nhiều
đêm em không ngủ Viết thư
gởi cho anh Em nhận
hoài chưa đủ Tấm chân
tình của anh Dành cho
người em gái Nơi
phương trời xa xôi Mỹ quốc
Trời Âu hỡi ! Khi nào
hết hai nơi Em bên đây
đợi chờ Anh lắp
buồn vu vơ Bằng
bài ca anh viết Phổ
từ những lời thơ Mỗi
sáng em thức dậy Sung
sướng dâng ngập tràn Lòng em vui
biết mấy Nghe tiếng
anh hát vang Em bên đây
đợi chờ Anh bên kia
phổ nhạc Từ
bài thơ em viết Thành
bài hát nên thơ 140705 30- TIẾNG
CƯỜI CHƯA TRỌN Sáng nay em
thức dậy Chỉ cất
nửa tiếng cười Vì
mắt em không thấy Bản
nhạc nào anh ơi ! Đã trôi
qua tuần lễ Em chờ
đợi thư anh Gửi
kèm bản nhạc mới Nhưng
ước mơ chưa thành Chắc
là anh bận lắm Nhiều
việc phải không anh? Chuyện gia
đình, xã hội Bè bạn
vây xung quanh?! Nên không còn
thời gian Mà viết
nhạc dễ dàng Những
bài thơ em gửi Anh bỏ
xó ngổn ngang Hy vọng
có một ngày Anh hết
bận, rảnh tay Tâm trí anh
thanh thản Viết
nhạc lại mê say Nên em vẫn
sáng tác Mỗi
ngày một bài thơ Gửi anh
dù anh cất Chẳng
lẽ mãi làm ngơ Tâm hồn
người Nghệ sĩ Sẽ buồn
nếu ngừng ca Hay ngưng
viết lời nhạc Cho mọi
người ngân nga Tiếng
cười sẽ trọn vẹn Mai nầy
hết thở ra Khi
được anh gửi đến Bản
nhạc cùng tiếng ca 160705 32- NGÀY MAI
TÔI ĐÓN ANH Ngày mai tôi
đến sân bay để rước một
người Người
từ Mỹ quốc sang Âu châu để thăm tôi Thăm một
người em gái nhỏ chưa hề
gặp mặt Chỉ
biết nhau qua tiếng hát, thơ, nhạc mà thôi Ngày mai tôi
đến sân bay đón rước
người anh Kết
nghĩa tình thân với em gái ở kinh
thành Trời Âu
Pháp quốc , vùng biển xanh luôn nắng
ấm Ấm áp
mây hồng trời Mỹ quốc đến quyện
quanh Ngày mai anh
xuống sân bay Pháp quốc gặp tôi Tôi sẽ
thấy anh ngơ ngác trong đám đông
người Anh tìm tôi
như thể tìm người trong giấc
mộng Anh biểu
lộ niềm vui hay cất giấu buồn riêng? Ngày
tháng dệt thêu bao ước mơ sẽ
vỡ tan? Hay là
thắt chặt thêm mối luyến vương nhẹ
nhàng Nhớ
nhung trao gửi qua vần thơ cùng tiếng
hát Ngày mai tay
bắt mặt mừng tràn ngập
chứa chan... 170705 34- HỒN
THƠ GIẤC MƠ
thấy anh đàn, em tập hát Dòng
nhạc lời thơ bát ngát không gian EM LÀM
THƠ để cho anh phổ nhạc NHỊP
ĐIỆU THI ĐÀN phát mãi không tan CÁCH
TRỞ hai nơi trời Âu Mỹ quốc KHÔNG NGUÔI
lòng em réo rắt tiếng đàn ĐẮM
SAY hồn em, anh ơi có biết? SỢI
TƯƠNG TƯ thêu dệt ngày tháng giăng CÓ LẼ
anh và em xa kiếp trước TÌM
KIẾM kiếp nầy dòng nhạc thơ trao CÓ KHI
NÀO trong giấc ngủ ta say khướt SAY thơ, say
nhạc, tiếng hát dạt dào SÓNG
ĐƯA THUYỀN trôi tìm về cố quốc TIẾNG
ĐÀN DĨ VÃNG lặng lẽ trôi qua MÙA HÈ
NĂM XƯA biết bao kỷ niệm TUYỆT
VỜI nắng mai bướm lượn
thướt tha ƯỚC
VỌNG tương lai đời người tiêu
khiển TÔI VÀ ANH
quấn quyện nhạc thơ ca CÁNH HOA
THƯƠNG chan chứa buồn miên viễn HƯƠNG
QUỲNH HOA không phai nhạt sắc hoa ÁNH KIM
CƯƠNG vấn vương lòng yêu mến SE DUYÊN nhạc
thơ mai mối là ta VỊ
ĐẮNG đầu môi bao năm tan biến CÁM ƠN
ANH chìu em gái phương xa LỜI
DẶN DÒ của anh đầy trìu mến RỒI SẼ
CÓ MỘT NGÀY hai ta gặp nhau NGUYỆN
CẦU cõi lòng ta mãi thanh thản ĐỢI
NHAU vui mừng Mỹ quốc trời Âu MỜI ANH
tách trà hương Quỳnh thơm phức TIẾNG
CƯỜI CHƯA TRỌN đã bật
từ lâu CÓ THỂ
VÀ KHÔNG THỂ vui náo nức NGÀY MAI TÔI
ĐÓN ANH kết tình thân TA QUEN NHAU KHI
NÀO, anh có nhớ? Ba mươi
hai bài thơ đã gửi đi Anh quý
mến mong anh đừng bỏ dở Lời
hứa không thành em sẽ sầu bi. 200705 36- DỖ
DÀNH Em muốn
ngủ hoài không thức dậy Mặc cho
trời sáng tỏa nắng vàng Để trong
giấc ngủ em nghe lại Tiếng anh
hát hoà nhịp tiếng đàn Em muốn
ngủ vùi trong bóng đêm Không còn
thao thức để đi tìm Hồn thơ
nhốt kín trong tiềm thức Nhưng
ánh trăng khuya tỏ nỗi niềm Bật
cửa nhà thơ khai ngòi bút Ghi lại
lời anh dặn thuở nào: -Nếu thơ
trào dâng em cứ viết Anh sẽ
phổ nhạc mấy ngày sau Mãi
đến nay em vẫn chưa thấy Anh gửi
cho em một ít hàng Em biết tim
anh không chai đá Vì còn
xúc cảm trước lời than Mỗi khi
mắt em gái đầy lệ Anh dỗ
dành em tiếng hát , đàn Cho em vui
tươi mãi trần thế Lấp
những buồn đau lúc gian nan 260705 38-HỮU
TÌNH Em nghĩ
rằng anh không vô tình Trước
lời chân thật của em gái Ngay
những ngày đầu ta trao gửi Bài thơ
dòng nhạc giữ niềm tin Em nghĩ
rằng anh không vô tình Sẽ viết
cho em dù một chữ Bởi anh
không là người sáo ngữ Vì nghệ
sĩ rào rạt tâm linh Ánh
mắt luôn hướng về thánh thiện Trái tim
hằn khao khát nhân sinh Đời
hững hờ vẫn không hờ hững Đàn ca
là tâm sự của mình Anh không vô
tình lời thăm hỏi Mà em
đã gửi mấy thư rồi Không tin anh
dối lòng em gái Chân tình
không chót lưỡi đầu môi 290705 40- SAO ANH KHÔNG
NÓI? Vì sao anh
không nói ? Anh cứ
mãi lặng thinh Cho em đây
tự hỏi Tự
thắc mắc lấy mình… Vì sao anh
không nói ? Anh cứ
mãi lặng yên Cho em đây
thầm hỏi Em làm anh
buồn phiền… Đã bao
lần thư gởi Anh không
viết hồi âm Em
đợi chờ mòn mỏi Tiếng
nói người xa xăm Anh ơi ! Anh
còn nhớ...? Riêng em vẫn
không quên Vì em
đây cứ ngỡ Đời
tô thắm đẹp thêm Không bao
giờ nghĩ mất Tình
người nghệ sĩ đâu? Nếu
đó là sự thật Em đây
rất buồn đau Em lỗi
gì anh nói Đừng
chất chứa trong lòng Thương
mến nhau không hết Đỡ
tủi kiếp lưu vong ! Vì sao anh
không nói Cho em rối
tơ lòng Em đây luôn
tự hỏi Mất nhau
rồi phải không? Minh Hồ
Đào 100805 |
