Thi Tập

Minh Hồ

Xuất
bản năm 2000
Thay
Lời Tựa
Nỗi lòng
khắc khoải. Ước mơ hoài bảo
cho ngày về quê Mẹ của đứa con lưu
lạc nổi trôi theo vận nước gần
một phần tư thế kỷ qua mà Minh Hồ
gói gém trong “ Một Trời Tâm Sự ”.
Tràn ngập niềm tin
kiêu hãnh của những trang sử oai hùng,
anh dũng mà Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa
đã lập nên, vì bức tử
đành cam chịu khuất phục. Nhưng ý
chí quật cường và chính nghĩa
mãi mãi trong tâm. Vẫn miệt mài âm thầm
chiến đấu. Không mệt mỏi cho quê hương
Việt Nam quang phục tự do, nhân bản và nhân
quyền trong thiên niên kỷ mới. Tất cả
được xứng danh con Hồng cháu
Lạc ngàn năm văn hiến sáng ngời.
“ Một
Trời tâm sự khôn nguôi
Ngàn năm quân sử
Việt Nam ngậm ngùi ”
Paris,
ngày 12 tháng 09 năm 2000
ĐỔ
CAO
|
1.-Kêu Gọi Nước
ta hình chữ S Dựng lên tự
thuở nào Bao
máu xương chồng chất Chồng
chất ngút trời cao ! Cổ kim
truyền lịch sử Lê Lợi đất Lam
Sơn Quân Minh
xưng chúa tể Bỏ xác lại nhà
Nam ! Chiến
công Quang Trung đế Vinh danh
bậc anh hùng Trần
Thủ Độ xin tế Thủ
cấp không chịu hàng ! Kêu gọi : đồng quyết
chiến Của
hội nghị Diên Hồng
Hỡi dân Nam miên viễn
Đừng quên giống Tiên Rồng ! 3.-Quê Hương Ta Chân
trời in bóng cây xanh
Nắng vàng ước vọng si
tình gió mây Nghe con
sóng dữ lưu đày Con
thuyền nhỏ đợi chờ ai về
nguồn Bóng
xưa sâu đậm tâm hồn
Cờ vàng ba sọc đỏ ngang tuyệt
vời
Đỉnh chung hạnh phúc đời
đời Quê
hương dân tộc chuổi ngày lạc hoan 5.-Nghìn Trùng Xa Cách Chiều buông
nắng đổ xứ người Sầu
vương vấn lệ đầy vơo nghẹn
ngào Tuổi xuân
vừa nở phai màu Bạc phơ mái tóc
còn đâu sắc hồng ! Cũng là Trời
Đất núi sông Nhưng
lòng vẫn thấy cô đơn lạc loài
Từ đây đến cuối cuộc
đời Nổi
trôi thể xác, chơi vơi linh hồn ! Dấu yêu xa cách nghìn
trùng Nửa
vòng trái đất căm hờn Cộng nô ! 7.-Chí Anh Hùng Mãi
mãi buồn vương theo nỗi nhớ
Nhớ đồng hương ở lại
quê nhà Mất
tình thương ân ái can qua Bị
đày đọa hơn là trâu ngựa Cơm
không đủ ăn ngày hai bửa Phập
phòng lo sợ cả trăm điề̉u Họa vô
đơn chí của lũ yêu Hồ
tặc quyết diệt tiêu nòi giống Mấy
mươi năm vẫn còn chấn động Giam
hãm người chẳng đội
trời chung Tù Nam
ngục Bắc diệt anh hùng Con
cháu Quang Trung, Trần Hưng Đạo
Hỡi trai Việt sóng thần vũ
bão
Rửa hờn căm nung nấu từ
lâu Không
thẹn với hậu thế mai sau... Anh
hùng tử chí hùng nào tử 9.-Đời Đời Tập đoàn Cộng
Sản Việt Nam Gây nên tan
tác dân
lành oán than ! Chịu
bao nỗi khổ nhục hình Mẹ
con, chồng vợ đệ
huynh chia lìa
Dặm trường, thiên lý, sơn khê Mồ
hoang mọc khắp lối
đi hãi hùng Nào
phai mối hạn thù chung, Chung tình dân tộc quê hương của
mình Quyết
tâm trừ diệt yêu tinh
Nước nhà trở lại thanh
bình tự do Qua cơn
sóng gió âu lo Phú
cường, hạnh phúc, ấm no
đời đời ! 11.-Buồn Nhớ Chiều
nay buồn nhớ quá
Đếm từng lá vàng rơi Mấy
mùa thu đất lạ
Tương tư đến cuối đời Ngày
quê hương nghiêng ngả Dân tình khổ lầm than
Cửa nhà tiêu tán cả Thành
thi đều nát hoang
Đổi thay trang lịch sử Nỗi
đau xót chung lòng Chập
chờn trong giấc ngù Tiếng
khóc của giống giòng Bị
gông cùm xiềng xích Hồn
vất vưởng lang thang Chiều
nay buồn nhớ quá
Những người thân quê nhà Sống
tương lai mù mịt Mong
đợi người đi xa Theo
tiếng gọi thôi thúc Vì
dân tộc sơn hà Vì
đất Mẹ rửa nhục Hát
lại bản hùng ca ! 13.-Lịch Sử Bao Giờ Khi nào
dân Việt hết lưu vong Qui
tựu con cháu giống Lạc Long Về
lại quê nhà chung góp sức Chu
toàn kiến thiết cả non sông
Triền miên ngày tháng dạ ray rức Ngao
ngán tình người : bạc, vô ơn
Quyền lợi tranh nhau quên cái nhục
Nương thân xứ người, sống
xa nguồn Còn
mấy ai...? Tận trung báo quốc
Nhớ lời vàng đá của Cha,
Ông Phần
tư thế kỷ trùm tang tóc Mồ
mả mênh mông cả cánh đồng... Sao không
đòi lại cảnh thiêng đường Hạnh
phúc, tự do của quốc dân Năm
xưa...lầm lỡ nên để mất Lịch
sử bao giờ mới sang trang? 15.-Hồng Trần Mang thân
sống tạm xứ người Trông
chờ cố quốc có ngày phục hưng Phong
trào nổi dậy khắp vùng Nhưng
chưa tìm thấy rạng đông trở về Lòng
người còn nặng đam mê Ôm
hoài quá khứ Công đề, Tước
xưa Thêm
hàng vỗ trống, chiêng khua Bóc
đồng một phút tự đưa là
“Hùng” Bao
giờ hết lũ cuồng ngông? Tập
đoàn Cộng Sản Việt Nam rã bầy Hồng
trần sáng rực nắng mai Lá
cờ đại nghĩa tung bay phố
phường 16.-Thiên thu khi
nào trở bước lại về
bến cũ sông xưa thăm
thẳm chờ mong mỏi
nước nhà tan cơn mưa ! xa xôi
trong quá khứ
lời êm ái ngọt ngào
chiều thu cây trút lá mẹ
ngâm khúc ca dao !
trời ơi thương nhớ quá tóc
con nay đổi màu cùng
tóc mẹ trắng xóa vì
thời gian xa nhau tuổi
già còn tần tảo lê thân
khắp mọi miền kiếp
tha hương sầu não thiên
thu... ngủ không yên ! 19.- Cuối Đông Vào
những ngày cuối đông Ta
đơn độc vô ngần Hồn
chơi vơi theo gió Xuôi
ngược kiếp phong trần ! Vì
miệt mài đeo đuổi Một
mộng ước bình thường
Việt Nam mau thay đổi
Tự do trên quê hương !
Mịt mù màu đen tối
Ngày tháng cứ trôi dần Nơi bến bờ mong
đợi
Chồng chất những gian nan !
Hỏa châu vàng yếu đuối Đem
sự sống đia xa
Tuyệt vọng như mang tới Mang
tới tận nước nhà ! Vào những ngày
cuối đông Chênh
chếch cánh chim bằng Nhìn muôn vàng thảm
lúa
Lúa trải dài thênh thang !
Vào những ngày cuối đông
Nhớ bạn bè vô cùng
Tuổi trẻ yêu tha thiết
Ước mơ ngập tràn lòng !
Mùa xuân đã đánh mất Trong
một sáng tinh sương Hay
chiều vàng bát ngát
Nhưng tình nước trường
tồn !
Vào những ngày cuối đông
Tạ từ cơn mưa buồn Xin cho
hoa nở thắm Trong
màu trời xanh non ! 22.-Mau Về Mau
về anh chị em ơi ! Mau
về đòi lại Đất Trời, quê ta Năm
xưa mất cả sơn hà Điêu
tàn xơ xác cửa nhà tan hoang Bao nhiêu
năm dân lầm than Mất
đi hạnh phúc thiên đàng tự do Mau
về khôi phục ngọn cờ
Đại nghĩa trông ngóng ước
mơ tựu thành Vết
thương dân tộc chưa lành Anh
chị em ơi ! hãy nhanh chân về Gạt
bỏ lạc thú đam mê Con tim
cùng kết lời thề thiêng liêng ! 24.- Thiết Tha Bao
năm xa cách quê nhà Làm
thân tị nạn xót xa vô ngần Mỏi
mòn theo với thời gian
Đợi mong giờ phút huy hoàng
nước non Tiêu tan
chế độ ngông cuồng Khắp nơi tấu
nhạc xóm làng cờ bay
Tự do, hạnh phúc sum vầy Toàn
dân góp sức dựng xây nước
nhà Phú
cường, độc lập thiết tha Ngàn
năm mãi mãi Cộng Hòa Việt Nam ! 25.-Ngày
Vinh Quang Chiều
chiều nhặt xác lá rơi Dâng cao
nỗi nhớ phương trời xa xăm Nghìn
trùng cách biệt quê hương Việt
Nam yêu dấu tang tương lòng người Trông
chờ trang sử đổi thay
Địa cầu vang dội một ngày vinh
quang Cáo
chung chế độ hung tàn Mác –
Lê chủ thuyết rã tan Cộng thù |
2.- Thủy Chung Bao năm
xếp lại
chồng quân sử Quân
Lực miền Nam
tiếng vẫn còn Vang
vọng lời xưa cơn
bức tử Anh
hùng lỡ vận dạ
sắt son ! Bao năm đọc lại
từng trang sử
Thương tiếc gương người dạ
thủy chung Tuẫn
tiết theo thành không
quí tử
Lừng danh chiến đấu diệt
lũ cuồng ! 4.- Biển Nhớ
Đưa hồn vào biển nhớ Quá
khứ ruột đứt rời Mỗi
người đi mỗi xứ Lệ
chảy như mưa rơi ! Non sông
cờ tang rủ
Tháng Tư ngày Ba Mươi Việt
Nam thay trang sử Nô
lệ thân phận người ! Khác nào kiếp trâu
ngựa Vận
nước mãi mãi trôi Bao
giờ về bến cũ Đi
thăm lại từng người ! Bốn
phương về đông đủ Sum
vầy cảnh xinh tươi
Rước anh hùng khai tử
Cờ đỏ sao vàng rơi... 6.- Khao Khát
Đợi chờ Cơn mưa đến Lòng
khao khát Nhiều
năm Hòa
bình như ẩn hiện Sau
bóng tối
Trời xanh Nụ
cười tươi Vĩnh
viễn Bốn
phương
Đượm ân tình Hơn
nửa đời Dâu
biển Vì
núi sông Điêu
linh ! 8.- Căm Hờn Quê tôi u buồn Chồng
chất đau thương Hung
thần quỉ đỏ Gieo
rắc không ngừng Héo
khô cây cỏ Mất
hồn tủi xuân Rì
rào trong đó Tiếng
kêu oán than ! Nhà nát vườn
hoang
Thuyền không bến đổ
Từng ngày sợ hãi Hình
nhục màu tang Máu
đào tuôn chảy Tuôn
chảy thành sông Triền
miên khổ đói Ôm
mối hờn căm ! 10.- Khôn Nguôi Năm
xưa... Mệnh nước
tận cùng Toàn
dân lệ đổ khắp vùng màu tang Chưa
phân tháng bại qui hàng
Giặc Hồ Một
mảnh giang sơn mất rồi
Trứng Rồng chung bọc nổi trôi
Địa cầu tị nạn chịu
đời tha hương Tha
hương lắm cảnh đoạn
trường Thủy
chung không trọn Bạc
đường phu thê Lãng
quên hoài bảo ngày về Quê
hương quang phục Mãi
mê tửu lầu Cơm
no áo ấm phủ đầu
Mặc người ở lại khổ
đau từng giờ Kinh
hoàng ác mộng trẻ thơ Trông
tìm ánh sáng mịt mờ tương lai Công lao
tiên tổ dựng xây Dã
tràng sụp đổ hận này khôn nguôi ! 12.Hương
Xưa Dần
qua ngày tháng xứ người Lòng
ta quặn thắt nhớ hoài hương
xưa
Trời xanh lộng bóng trăng thừa Trần
gian yêu dấu đón mùa xuân sang
Đầu năm bà con xóm làng
Đổi trao câu chúc nồng nàn
hương hoa Sơn
lâm, bóng cá thuận hòa Tiếng
chim lãnh lót thật là thảnh thơi Nay sa
cơ, bị nhục đời Hết
rồi một thuở... đội trời
dọc ngang 14.-Tranh Đấu
Những đêm dài trăn trở
Chứa chan trong tâm hồn
Đường đấu tranh gian khổ Luôn nung
nấu hờn căm ! Và
quyết tâm đạp đổ Chế
độ phường vô nhân Hủy
chân lý quỉ đỏ Gây
đất nước điêu tàn ! Qua bao
mùa xuân nở
Đời chưa tươi bao giờ
Sự sống cùng hơi thở Như
sợi tóc, đường tơ ! Ai còn yêu đất Tổ
Thương dân tộc của mình? Hãy
vùng lên bão tố Diệt
trừ lũ súc sinh !
Khắp nẻo đường đất
nước Nào
Đồng Nai, Thái Bình
Đều xuống đường bày
tỏ
Đòi Tự do, đức tin ! Tiếc
thay !
Những phong trào tan vỡ Vì
thiếu dạ trung thành Tị
hiềm riêng không bỏ Quyền
lợi đua nhau giành ! Kể
công từ việc nhỏ
Đường quang phục quê hương Quân
thù vẫn còn đó Bước chân rẽ
trăm đường ! 17.- Xin
Hỏi Xin
hỏi ai...vui gì nơi đất nước
Đất nước của người
ta? Và
xin hỏi ...
những con người vong quốc còn
ủ bóng sơn hà? Phút
chạnh lòng bật khóc hổ
thẹn vợi Ông, Bà tủi
thân vô Tổ quốc sống
nhờ nước người ta ! Xin
hỏi ai... trông
ngóng khải hoàn ca
đoàn quân hùng, trai Việt về
xuân nở trăm hoa và
xin hỏi... còn
mấy ai yêu nước?
thương giống nòi của ta chung
một đường nhịp bước
đạp đổ chế độ tà ! 18.- Phù
Du
hàng hàng lớp lớp mồ hoang Hoa
rừng cỏ dại phủ thân tù đày
Đất nghe hồn oán bi ai Lanh
quanh một cõi trả vai hận thù Can qua
vận nước thiên thu Không
còn mạch sống phù du sanh tồn
Cuồng tâm hủy diệt Tông đường
Ruột rà máu mũ quên cùng màu da Xảo
ngôn loài quỉ yêu ma
Mười ngày “Học Tập” hóa ra
mịt mù... 20.- Đừng
Quên
Phần tư thế kỷ ôm sầu
Tuổi hờn chua xót
Nghẹn ngào đầy vơi...
Mộng mơ giải thoát cuộc
đời Cô
đơn huyệt lạnh
Xứ người ngàn năm Không còn một bóng tham
tàn Hồ
Tặc !
Cộng Sản !
Xuống đàng Diêm Vương
Hỡi đồng hương !
Hỡi đồng hương !
Đừng vì ngon ngọt Quên
đường đấu tranh Theo
gương những bậc anh hùng Cổ
kim nhất dạ Trung
thành quốc dân 21.-
Ngày Tàn Bao
năm chờ vận nước Vận
nước còn tối tâm Tối
tâm người tù ngục Tù
ngục của bạo tàn Bạo
tàn đã cắt đứt
Cắt đứt ruột tình thâm Tình
thâm giống Hồng Lạc Hồng
lạc nhà Việt Nam Việt
Nam còn hay mất? Mất
lời của Tổ Tông ! Vì
sơn hà xã tắc Tiêu
diệt lũ gian tham Lũ
fian tham Hồ Tặc Hồ
Tặc dạ vô nhân Vô nhân
chủ thuyết Mác Mác
– Lê đến ngày tàn ! 23.-
Ngày Về Bao
giờ về lại quê hương Đi
thăm lại những con đường ngày
xưa... Nhìn bờ ao rũ
tàu dừa Bóng
con chim đậu trốn mưa ban
chiều Mây bay
buổi tối buồn hiu
Vườn rau sương đọng, vạc
kêu lạnh
lùng Bao
giờ sum hợp trùng phùng Thân
bằng quyến thuộc nâng chung rượu
tình Kể
về quá khứ đao binh
Tháng tư ngày cuối điêu linh
nước nhà Quân
thù cướp mất quê ta Gây nên
thảm trạng nát da thịt
người Bao
giờ hết nỗi nhục đời Dân Nam
lưu lạc khắp nơi tụ
về Cùng
nhau góp sức tràn trề
Quyết tâm xây dựng trăm bề ấm
no |
Khi nào trời
lặn hướng đông
Thì đây mới
đứt chỉ hồng nợ duyên
Minh Hồ

Thi phẩm Tình Chàng Ý Thiếp