Văn Thi Sĩ Tạ Thạc

 

 

 

Bút hiệu: Tạ Thạc hay An Thạch

Tên thật là Tạ Xuân Thạc
Hiện cư ngụ tại
Houston, Texas USA

 

Sáng tác nhiều thể loại:

Văn, Thơ, biên khảo tại hải ngoại

Bài được đăng trong nhiều báo chí,

 đặc san, tạp san tại Hoa Kỳ

Sáng lập viên thi văn đàn Đồng Tâm,

 ấn hành tuyển tập văn chương định kỳ

nối kết giữa các thân hữu thành viên trong nhóm.

 

Xuất Cảnh

 

 (Viết tặng các người cha nhân ngày Father Day)

Tạ Thạc

 

          Thảo vừa về tới cửa chưa kịp bấm chuông, ông Thanh đă từ trên ban-công nh́n xuống thấy con gái ông kêu lên tên Thảo nói lớn:

-       Thảo, con về hồi nào vậy? Chờ bố xuống mở cửa nghe.

          Thảo ngước mắt nh́n lên thấy bố, vui vẻ chào:

-       Chào bố, con vừa về tới!

          Cánh cửa vừa hé mở Thảo tươi cười nói:

-       Happy Father’s Day! Hôm nay bên Mỹ là ngày lễ của người cha đấy bố ạ!

-       Ở Việt Nam cũng là ngày của bố vậy.

-       Việt Nam mới nhập khẩu lễ này hả bố?

-       Nhập rồi, hội nhập từ lâu rồi!

          Hai bố con ôm chào nhau, lâu lắm rồi hôm nay ông Thanh mới thấy vui vẻ hạnh phúc.Thảo nói huyên thuyên để bố mừng, nào là “con về đây để đưa bố qua Mỹ ở với con” hay khoe rằng “con đă là công dân Mỹ rồi, có quyền bảo lănh cho bố ra đi một cách đàng hoàng chứ không phải trốn chui trốn lủi như trước kia khi bố gửi con theo gia đ́nh nhà bác Thái vượt biên” …

          Thảo nói huyên thuyên, như đă nhịn nói từ lâu lắm, “Bố sẽ xuất cảnh theo diện đoàn tụ, ở bao lâu cũng được ở lại luôn cũng chẳng sao, hay bố muốn trả thù dân tộc th́ kiếm một bà Mỹ sồn sồn về làm vợ” rồi như sợ câu chuyện nhạt nhẽo hay hỗn xược, cô thêm tiếng Mỹ “What do you think?” sau đó lại chuyển ngữ liền “Bố nghĩ sao?”. Cô nói như chứng tỏ ḿnh vẫn c̣n nhớ tiếng Việt nhiều chứ chưa mất gốc.

          Ông Thanh lắng tai nghe, để con nói hết, bấy giờ ông mới chậm rải nói:

-       Qua Mỹ th́ đầm Mỹ thiếu ǵ, khi con vừa sanh ra, bố đă qua Mỹ tu nghiệp một khoá hơn một năm nên bố cũng đă hiểu đôi chút về người đàn bà Mỹ. Nhưng thôi, bố chẳng lấy vợ Mỹ đâu v́ ngôn ngữ bất đồng, họ lại không ăn cà pháo mắm tôm được nên bố chẳng bao giờ nghĩ tới việc cưới vợ Mỹ, nếu lấy thêm vợ, ( bố nói là “nếu”thôi đấy nhá) bố sẽ đi t́m người bạn gái là nữ sĩ quan Cộng Hoà cựu tù cải tạo, qua Mỹ năm vừa qua.

          Ông Thanh vừa nói dứt câu, Thảo cười rũ rượi, nói:

-       Ồ nhỉ! Con quên mất có một số nữ sĩ quan QLVNCH cũng qua Mỹ định cư theo diện HO, nhưng ít hơn nam, các bác nam sĩ quan th́ đông lắm, họ thường  tụm năm túm ba ở ngoài hành lang các siêu thị, hay ở các quán cà phê để bàn chuyện thế sự, giống hệt như ngày các bác ấy c̣n ở VN tụ họp ngóng chờ tin tức xuất cảnh diện HO ở vườn cỏ sau nhà thờ Đức Bà gần Sở Ngoại Vụ.

          Nói đến đây, con bé như hụt hơi, bỗng chợt nhớ ra điều ǵ vội kêu lên:

-       À mà bố quen với “bà” nữ sĩ quan tên ǵ, thuộc binh chủng nào vậy ?

          Ông Thanh gượng cười, nói:

-       Bà nữ sĩ quan này ngon lành lắm, thôi để khi nào gặp bà ấy th́ bố cho con biết …

          Thảo cười và nói để cho bố vui:

-       Con sẽ chờ coi –wait and see – OK bố!

 

          Ông Thanh vui mừng v́ sắp được thoát khỏi cảnh mà khứu giác của ông tuy c̣n tốt mà suốt ngày cũng như đêm toàn ngửi thấy mùi xú uế CS, chịu không nổi nữa ! Nhiều lần ông phải thốt lên  khi mùi xú uế quạt thẳng vào mũi ông, nhưng không ai thông cảm được lời của ông nói ra v́ họ không hiểu thấu, hay chịu đựng đă quen mùi CS rồi nên không c̣n ngửi thấy những mùi thối tha đang tràn lan dưới chế độ này, chính v́ thế mà ông muốn tránh, muốn đi thật xa dù biết rằng phải khổ cực v́ phải làm lại từ đầu từ con số không.

 

          Trước biến cố Tháng Tư 75, ông là sĩ quan quân y Cộng Hoà, ông được đi Mỹ tu nghiệp gần hai năm, sau đó trở về làm việc tại bệnh viện Tê Liệt Vũng Tàu. Sau biến cố làm mất nước, ông cũng như các bạn đồng sự khác đều phải khăn gói lên đường vào nơi tập trung cải tạo, chính quyền bảo chỉ đi một tháng nhưng rồi thăm thẳm nhiều năm, nhiều người không có ngày về !

          Sau  khi đất nước bị phân chia năm 1954 lúc ấy ông c̣n nhỏ,  theo bố mẹ anh chị em vào miền Nam định cư, họ hàng có người không di cư được, cậu ruột của ông ở lại được làm lớn phe bên kia, cậu ông đă xin bảo lănh cho ông, bênh viện thiếu bác sĩ nên được về sớm ông phục vụ tại nhiệm sở cũ, bệnh viện Tê Liệt Vũng Tàu.

          Khi ông đươc thả về th́ nỗi khổ đau khiến ông không thể nào nguôi ngoai là Nguyệt vợ ông v́ quá đau khổ và uất ức nên buồn rầu phát bệnh mà qua đời trong cảnh cô đơn bần hàn, để lại đứa con gái duy nhất là Thảo.

          Nghẹn ngào nức nở, đời ông xé vụn hoàn toàn, để lo tương lai  cho con gái, ông đă gửi Thảo cho một thân chủ đáng tin cậy xuống tàu vượt biên, người chủ ghe muốn cả hai cha con ông cùng đi, nhưng lúc đó ông  không đủ can đảm để bỏ những bệnh nhân tê liệt đáng thương nên quyết định không vượt biên dù ông rất thương con gái, may mắn chuyến đi thành công mọi người đều được Mỹ nhận vào đất tam dung trong đó có bé Thảo con ông.

          Hàng ngày, hết giờ  làm việc tại BVTL ông thường lang thang trên băi biển mà suy nghĩ mông lung; nh́n ra khơi ông nhớ đứa con gái đang lưu lạc nơi đất khách bên kia bờ đại dương chắc nó cũng cô đơn và buồn như ông. Sóng biển vẫn dạt dào, những cơn sóng từ ngoài khơi lũ lượt kéo vào vờn trên băi cát liếm chân ông nhột nhạt, nhưng lại có cảm giác mát rượi từ dưới chân lên đỉnh đầu.

          Ông rảo mắt quan sát những người trên băi biển chiều nay, một vài đám người đang kéo lưới vào bờ, dăm ba người ngồi chuyện gẫu nh́n ra biển. Chợt ông nh́n thấy có vài tên nón cối đang tiến gần, ông nhớ lại những tên quản giáo trong trai cải tạo mà cảm giác ớn lạnh. Ông nhắm mắt lại để không nh́n thấy nón cối đi qua th́ lại nh́n thấy vợ ông đang quằn quại trong cơn hấp hối, ông ngẩn ngơ thở dài buồn chán.

 

          Nhà số 230 đường Lư Thường Kiệt Vũng Tàu là nơi cư trú của ông Thanh trước biến cố. Khi vào trại cải tạo ông khai địa chỉ này. Lúc được tha về, ban quản giáo ghi địa chỉ mà ông đă khai trước khi nhập trại để tiện cho chính quyền địa phương quản chế khi ông trở về. Phía sau nhà ông, một con đường hẻm thường gọi là hẻm Xóm Chài, người cư ngụ tại đây làm nghề chài lưới dưới biển, hay làm những việc lặt vặt nhặt cá lựa tôm trên bến, bỏ vào thùng đem cất trong kho đông lạnh, những người này hầu hết đă xuống ghe ra đi di tản. C̣n xót lại dăm ba người trong đó có chị Tư.

          Sở dĩ chị Tư ở lại, nguyên do là v́ chị là người chỉ biết kiếm lợi, chị đă từng đi buôn lậu thuốc tây, những thứ thuốc trụ sinh khan hiếm để đem vào tận cục R giúp các đồng chí bộ đội. Ông bác sĩ Thanh cũng như nhiều người khác tuy ở cùng xóm nhưng vẫn không ngờ được rằng chị Tư làm như thế để kiếm lợi riêng nhưng đă giúp cách mạng hơn cả các cán bộ nằm vùng. Nhiều lần chị đem thuốc tây từ Saigon xuống Hồng Ngự, tại đó chị được một tên cán binh nằm vùng, anh ta làm nghề tài xế xe be chuyên chở gỗ từ trong rừng sâu về  thị trấn Châu Đốc rồi từ đó các hăng thầu mới cung cấp cho các nhà máy cưa khắp vùng. Chị quen anh tài xế này, được anh móc nối để chị trao đổi thuốc tây và các nhu yếu phẩm khác cho một trạm giao liên trong rừng sâu, gọi là cục R. Chị nhớ lại kỷ niệm những ngày chở hàng lậu, anh ngồi trước tay lái điều khiển xe, c̣n tay kia xục xạo khắp người chị Tư, miệng anh th́ huyên thuyên nói đủ thứ chuyện, hay có dở có, luôn  cả chuyện tiếu lâm anh cũng lôi ra kể. Miệng th́ nói, tay th́ thật điêu luyện tung hoành khắp mọi nơi chốn đến nỗi chị cho rằng chồng hờ của chị có chỗ c̣n chưa có dịp rờ tới. Chị Tư hiểu rằng đi buôn lậu, nhất là lại buôn lậu đồ quốc cấm là sợ lắm, nhưng ngồi bên canh anh ta đă làm cho chị quên hết sợ hăi mà lại cảm thấy đường đi như ngắn lại. Chị luyến tiếc và nhớ măi cái ngày này.

          Một hôm chị được anh Tài báo tin:

-       Chị Tư à, bắt đầu từ ngày mai tôi không được làm tài xế xe be nữa, vậy chị kiếm ai chở chị đi đoạn đường mà xưa nay chúng ḿnh vẫn đi nghe!

-       Anh phải đi đâu?

-       Tôi phải chuyển công tác về đơn vị  nào cần tôi …

          Rồi như trong tiềm thức được nhồi sọ từ tấm bé, anh lẩm bẩm nói khe khẽ:  “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”.  rồi anh tự nói thầm “ḿnh là thanh niên nên phải chấp hành, sau đó anh trở về đơn vị tác chiến. Từ ngày quen biết anh, chị Tư không hề biết tên thật của anh, chị chỉ thấy mọi người kêu anh là anh tài hay bác tài v́ anh là tài xế lái xe. Chị Tư th́ không cần để ư đến tên tuổi của anh nên cứ kêu anh như mọi người là anh Tài coi như tên gọi, như thế cũng là tạm đủ.

          Thế là từ dạo đó chị mất hẳn một hướng đạo để buôn lậu vào sâu trong rừng mà chị chỉ c̣n chạy hàng từ Saigon xuống Châu Đốc và ra đến giáp biên giới Miên mà thôi, tuy nhiên khách hàng của chị Tư vẫn  không ai khác hơn là người trong bưng, cục R ra lấy hàng.

 

          Bẵng đi một thời gian, một hôm chị  Tư t́nh cờ gặp lại anh Tài đi trên đường phố trong thị xă Châu Đốc một tay cầm gậy của người khiếm thị, tay kia lắc miếng sắt cột lại một chuỗi dài  khua thành tiếng kêu báo hiệu cho biết : người làm nghề tầm quất. Thoat đầu chị ngỡ ngàng tưởng ḿnh nh́n lầm, nhưng sau khi tới sát bên th́ chi nhận ra đúng anh Tài người đă chở chị đi buôn lậu trước đây. Chị lên tiếng gọi:

-       Anh Tài, có phải anh là anh Tài không?

          Nghe tiếng ai gọi ḿnh, đột ngột quá nên phản ứng tự nhiên anh xoay mặt về phía tiếng  gọi, dù mắt anh không nh́n thấy nhưng nghe tiếng th́ cảm thấy là một người quen thân nào đó xa vắng đă lâu ngày, nay gặp lại. Anh bàng hoàng trả lời:

-       Tôi đây, chính Tài là tôi đây, ai đó?

-       Tôi đây! Tư đây anh không nhớ ra sao?

-       Chị Tư đấy à? Sao chị lại ở đây?

-       Th́ cũng đi buôn bậy bạ kiếm sống vậy thôi, từ ngày  anh Tài đi, tôi cũng vẫn đi buôn, mấy lúc sau này tôi chỉ buôn bán nhỏ sống qua ngày … Mà sao anh Tài ra nông nỗi này?

Anh Tài buồn bă trả lời:

-       Khi chia tay với chị là lúc tôi bị điều về đơn vị tác chiến, chẳng may tôi b thương trong một trận đánh ác liệt, vết thương làm hư dây thần kinh thị giác nên tôi đui mù! Mà chuyện dài lắm chị Tư à, khi nào thư thả tôi sẽ kể cho chị Tư nghe. Bây giờ sẵn dịp mời chị Tư về nơi tôi ở cho biết nhà …

          Chị Tư theo anh Tài mù về nhà, vừa về đến gần cửa nhà anh mù đă nghe tiếng chu chéo của người đàn bà vọng ra:

-       Con đĩ ngựa, tao uốn chết bà mày bây giờ …

          Anh Mù cho biết vợ anh đang rầy la nhỏ Nụ, con gái anh. Chị Tư chột dạ, trong lúc anh Tài đang nắm tay chi Tư nhờ dẫn đường, anh buông tay chị ra:

-       Mụ vợ tôi nó chằng lắm, con cái mà nó đối xử chửi mắng tùm lum!

-       Thôi, tôi không vô nhà anh nữa đâu anh Tài à, tôi biết nhà anh rồi để khi khác nhe.

          Anh mù nghe chị Tư đề ngh hợp lư nên để chị Tư ra về, c̣n anh th́ trở vô nhà.

 

           Sau biến cố tháng 4 - 75,  chị Tư đă nhặt nhạnh khá bộn đồ đạc của hàng xóm bỏ lại khi di tản, chị biết c̣n mấy căn nhà bỏ trống chưa có cơ quan nào tiếp quản, chị nhớ đến anh Tài mù liền đáp xe đ̣ đi Châu Đốc kiếm vợ chồng anh Tài tầm quất về chiếm ngụ gọi là trả ơn anh những ngày c̣n sáng mắt anh đă đưa chị đi buôn lậu. Anh mù th́ biết ơn chị, mụ vợ tuy cũng mang ơn chị Tư nhưng trực giác đàn bà th́ lại tỏ vẻ ghen tức với chị Tư v́  biết chồng ḿnh có cảm t́nh đặc biệt.

          Đến Vũng Tu, anh Tài tầm quất mù ăn nên làm ra, vợ anh cũng nhập cuộc. Như vậy là cả hai vợ chồng anh Tài đều hành nghề tầm quất. Đất Vũng Tu ưu đăi cho những người làm dịch vụ v́ là điểm du lịch,  dịch vụ tầm quất nhờ phục vụ cho khách du lịch, các băi trước, băi sau, băi dâu đôi khi đông nghẹt những người . Không biết anh Tài mù học được kinh nghiệm ở đâu mà anh hành nghề tầm quất thật điêu luyện, ai mà được anh ra nghề th́ cũng đâm nghiền. Đến anh một lần th́ như có mănh lực buộc phải đến nhiều lần khác nữa. Chị Tư th́ anh Tài mù tầm quất ra chiêu đặc biệt hơn cả cái ngày mà chị được anh chở đi buôn lậu ngoài bưng, bây giờ lại sung sướng hơn nữa v́ không c̣n sợ cảnh khám xét của cảnh sát dọc đường nên chị Tư rất vừa ư.

          Vợ chồng anh Tài mù kiếm được nhiều tiền và dành dụm khá, đang dự tính  mua một căn nhà lớn thay thế căn nhà tôn đang ở là nhà chiếm được của người di tản. Đă từ lâu chị Tư không qua nhà anh, v́ ngại vợ anh Tài, bù lại chị hay mời anh đến nhà riêng hành nghề nắn bóp đặc biệt cho chị mỗi khi  biết chắc vợ anh đi tầm quất cho khách ở xa. Đă mấy tuần chị không gặp anh Tài, c̣n mụ vợ th́ lâu lắm không gặp, hôm nay chị Tư qua nhà anh Tài v́ có mối bán nhà cho bác sĩ Thanh, vừa bước chân vào nhà chị rất ngạc nhiên v́ đồ đạc trong nhà khang trang, cả hai vợ chồng anh Tài mù đều ăn mặc tươm tất đồ đẹp đắt tiền khác hẳn anh phế binh cộng sản mù loà đói rách trước kia, nói đúng hơn nay trông như cặp vợ chồng việt kiều  nào đó về thăm quê hương vậy. Hôm đó anh mù cởi trần để lộ bờ vai nẩy nở khoẻ mạnh để lộ bộ ngực đầy đặn như một cầu thủ bóng đá, anh mặc chiếc quần sóc thể thao nhăn hiệu Nike hàng của Mỹ gắn ở bên cạp quần. Chân đi dép da cũng là đồ ngoại chứ không phải dép lốp B́nh Trị Thiên mà phi hành gia Phạm Tuân đă đi vào vũ trụ một thời. Chị vợ cũng xinh xắn hẳn ra nhưng bụng th́ lại nhô lớn ra trông thấy, chị mặc áo “voan” mỏng dính, trong mặc đồ lót mà nh́n thoáng cũng thấy rơ mồn một đến tận bên trong, chân dép nike kéo lê trên đất lẹp xẹp. Thấy bụng chị lớn, chị Tư cất tiếng hỏi thăm, chị cười rồi đáp:

-       Sáu tháng có hơn rồi đấy ráng làm vài tháng nữa rồi nghỉ để sửa soạn đẻ.

          Rồi chị chỉ chiếc ghế bàn ăn  nói với chị Tư:

-       Mời chị Tư ngồi chơi

-       Cứ để tôi tự nhiên mà chị

-       Hôm  nay chi qua đây có việc chi dy bảo?

-       Dạ, cũng có chuyện nói với anh chị

          Chị Tư vừa nói vừa nghĩ bụng “vợ anh chàng mù lúc này biết ăn nói xă giao quá, có đáng ngại không đây”. Trong lúc đó chị Tư thấy anh Tài mù đứng tựa lưng vào vách tường phía nhà bếp, chị liền đến cầm tay anh Tài mù định d́u anh đến ngồi ghế th́ lập tức chị vợ bước ngay tới gỡ tay ch Tư ra khỏi tay chồng và nói:

-       Cứ để nhà tôi đứng đấy, nếu ảnh muốn đến ngồi ghế là ảnh biết đến, nhà này ảnh thuộc ḷng cả rồi, khỏi cần ai dẫn giắt.

          Chị Tư hiểu ngay tâm địa của vợ anh mù, chị cũng tự hiểu rơ hơn ai hết tâm địa của  chính chị. Đàn bà với nhau, hiểu nhau nhiều nhất là qua giác quan trời phú. Bất giác chị Tư nhớ lại chính cái bàn tay của anh “tài lái xe be” ấy đă làm ǵ lúc chở chị đi buôn lậu, cũng đă làm ǵ chị mỗi khi hành nghề tầm quất cho chị mỗi khi vợ anh có khách kêu đi xa phải vắng nhà. Chị Tư chuyển qua hỏi thăm con Nụ, đứa con gái duy nhất của vợ chồng anh chị Tài mù:

-       Con Nụ đâu rồi sao lúc này đă lâu tôi không thấy nó.

-       Nó đi lấy chồng rồi.

-       Trời, nó c̣n nhỏ quá sao anh chị đă gả chồng cho nó?

-       Nhỏ nhoi ǵ nữa, mười bảy gần mười tám rồi đấy

-        Thế nó lấy ai ?

-       Ông thương gia Đài Loan làm việc ở Sài G̣n ấy.

Chị Tư nói một câu mất ḷng:

-       Sang bển làm “xếch” chứ làm vợ chồng ǵ?

Vợ anh Tài cự lại:

-       Tôi gả chồng cho con gái tôi cớ sao chị lại nói vậy? Đây là một ông thương gia Đài Loan, lại có cưới hỏi đàng hoàng ! ổng c̣n cho ba má vợ một số tiền hai ngàn đô  Mỹ, vợ chồng tôi tính để  sửa căn nhà này nhưng lại thôi, dành lại cộng thêm với tiền kiếm được từ trước đến nay để mua nhà khác.

          Chị Tư thấy ḿnh hố nên dịu giọng:

-       Tôi xin lỗi quá lời, tôi nói người khác chứ không nói cái Nụ, c̣n anh chị th́ có phước quá rồi c̣n nói chi thêm.

-       Vậy chị Tư cho là con Nụ hên?

-       Đúng vậy, là anh chị có phước, cháu Nụ thật hên, bây giờ tôi đưa một tin mừng đến nữa cho anh chị đây.

Vợ anh Tài nghe mừng rỡ hỏi:

-       Tin mừng ǵ hả chị Tư?

-       Là ông bác sĩ Thanh  có căn nhà mặt tiền, ổng sắp đi xuất cảnh qua Mỹ, muốn bán gấp giá rẻ, anh chị có mua th́ cho tôi biết tôi làm mối lái giữa hai bên mua bán cho.

-       Nhà ổng lớn quá chắc là mắc lắm, bọn này có lẽ không đủ sức…

Chị Tư nhấn mạnh:

-       Th́ đă bảo ổng bán rẻ để xuất cảnh mà.

 

****

 

          Ông bác sĩ Thanh ngă giá bán xong nhà cho vợ chồng anh tầm quất mù, giấy tờ đă xong ông Thanh chờ đợi ngày lên máy bay xuất cảnh.  Tâm tư ông đă sẵn cô đơn lúc này ông cảm thấy càng cô đơn hơn nữa. Biết ông đang rơi vào tâm trạng như vậy, chị Tư có nhiều lần qua thăm ông, một lần chị Tư giả vờ vấp té khiến ông phải giơ tay ra đỡ, chị Tư nhân dịp ôm chầm lấy ông như chị đă từng dở ngón này năm xưa với anh Tài xe be, nhưng ông bác sĩ Thanh th́ không giống bác tài xe be, ông nh nhàng gỡ tay chị Tư ra và hỏi:

-       “Thế nào? Chị Tư có sao không?”

   Chị Tư ngước nh́n lên thấy mặt ông bác sĩ Thanh lạnh lùng, giọng nói không có vẻ ǵ âu yếm xàm xỡ như chị tưởng th́ chột da, nhưng cũng nhẹ nhàng nói:

-       Cám ơn bác sĩ đă đỡ… em, nếu không có bác sĩ th́ có lẽ em bị đo ván mất rồi !

-       Lần sau cẩn thận nghe chị Tư ! Thời buổi khó khăn, thuốc thang phuơng tiện chạy chữa không có đủ, lỡ bị thương hay gẫy xương tay, chân th́ khốn khổ!

-       Dạ, lần sau em sẽ cẩn thận hơn.

          Chị Tư liếc nh́n vẻ mặt của ông bác sĩ Thanh một lần nữa không thấy ǵ thay đổi nên khẽ cúi đầu nói lời chào rồi ra về.

          Trên đường về, đầu óc chị mải suy nghĩ vẩn vơ, cái mà chị Tư ước muốn  là cái “visa nhập cảnh Mỹ” nếu kế hoạch của chị Tư thành công,  nghĩa là chị phải làm cách nào để ông bác sĩ mắc bẫy của chị dàn dựng, nhưng chị thất vọng, chị nghĩ có lẽ nhan sắc ḿnh đă về chiều…  Chị chạy vô bàn phấn soi gương rồi mỉm cười,  tuy thấy ḿnh không c̣n hấp dẫn lắm nhưng cũng chưa đến nỗi nào, chủ quan chị nghĩ vậy.

          Trong lúc phong trào “ghép hộ” lan tràn trong diện “con lai” và cả trong diện “hát ô” (HO) của những cựu tù nhân chính trị, những người tù của vận nước đáng thương này sau khi đi tù cải tạo về chẳng may không c̣n được gặp mặt, hoặc sống chung với  người vợ thân thương nữa, v́ người vợ bạc phận ốm đau qua đời như trường hợp bà Nguyệt vợ ông bác sĩ Thanh, cũng có người vợ v́ đàn con phải bỏ chồng tù đày lại, dắt díu đàn con thơ đi vượt biên liều chết để  lo cho tương lai các con được sáng sủa,  một số ít trường hợp đáng buồn là chồng đi tù vợ bỏ đi lấy cán bộ v́ nghĩ rằng sẽ gửi gấm tấm thân nơi có chức có quyền  th́ sẽ được ấm thân dù rằng trước đây chính những kẻ đó là kẻ thù của gia đ́nh, của chồng ḿnh, hay nói cách khác chính chúng là kẻ thù cả một dân tộc gieo rắc đau thương khủng bố khắp nơi, oán hận ngút trời cao.

            lư do phong trào ghép hộ nở rộ như vậy  mà chị Tư thấy ông bác sĩ Thanh độc thân nên cố giăng bẫy để may ra bắt được con cá lớn, kiếm cái visa nhưng chị đă lầm v́ ông bác sĩ là người cương trực không dễ ǵ bị sa vào cạm bẫy chi giăng ra. Chị thua cuộc đối với ông bác sĩ Thanh nhưng không chiu thua với người khác

Chị nghĩ vậy mà thua keo này bày keo khác.  Chị liền nhớ đến bà Lan ở xóm Mả Đỏ (đường Ngô Đ́nh Khôi (cũ) bây giờ là đường Cách Mạng Tháng 8) mà chị thường kêu là  “cô Lan”. Cô Lan có chồng là Trung, sĩ quan cấp trung tá QLVNCH  đă hy sinh trong chiến trận Charlie Mùa Hè Đỏ Lửa , tuy vậy trong giới sĩ quan cô Lan quen rất nhiều, kể cả một số người sĩ quan cựu tù nhân cải tạo.Chị Tư lên Saigon thăm bà trung tá Trung (cô Lan) ngỏ ư muốn cô Lan giới thiệu cho môt  người sĩ quan có điều kiện để đi định cư tại Mỹ theo diện HO.Chị Tư nói:

-       Em lên Saigon, trước là để thăm cô, sau là em muốn nhờ cô giới thiệu cho em một ông sĩ quan Cộng Hoà cựu tù nhân cải tạo có hội đủ điều kiện đi định cư tại Mỹ diện HO.

Bà Lan ngac nhiên:

-       Bộ mày muốn đi sang Mỹ hả Tư?

-       Dạ, chị Lan.

-       Bộ mày muốn chết sao Tư, đă quá nửa đời người, một chữ tiếng Tây tiếng U không có mà c̣n đ̣i đi Mỹ!

-       Th́ đă có chồng nuôi, nghe đâu các ảnh qua Mỹ được lănh lương như ngày c̣n tại ngũ, lại được lănh tiền Mỹ nữa đấy cô Lan à. Ấy là chưa kể những năm tháng các ảnh nằm trong trại cải tạo cũng có lương luôn. Em mà được chị giới thiệu cho một ông để làm chồng th́ giầu to đấy!

-       Mày nghe tin ấy ở đâu vậy ?

-       Th́ người ta kháo nhau đầy đường đầy chợ ấy mà, cô Lan không hay biết sao?

-       Tư ơi, mày đừng có nằm mơ, giầu đâu không thấy lại gánh cái nợ vào người đó em ơi!

-       Chuyện đó là của em, em hỏi thiệt chị có mối nào không làm ơn chỉ cho em đi!

          Bà Lan cười nh́n cô gái tuy trẻ hơn ḿnh nhưng nhan sắc cũng sắp về chiều, lắc đầu ái ngại:

-       Tao có biết ông đại tá Phùng đi cải tạo về, lao tâm lao lực ốm o không ai săn sóc, cứ ho xù xụ như bị ho lao đến thời kỳ thứ ba,  giống như sắp chết rồi vậy đó. Vợ con bỏ đi vượt biên không tin tức, ổng về chẳng được gặp vợ con nên đau yếu không người săn sóc, mày có giỏi th́ nhào vô gánh nợ đi ! A, mà tao giao trước nhé chỉ giới thiệu thôi đấy  tốt xấu hay dở ǵ th́ tự gánh lấy và đừng có trách tao đấy nghe không?

-       Dạ được chuyện đó là của em, em cám ơn chị trước.

 

          Rồi một ngày nọ, bà Lan đưa chị Tư tới nhà ông đại tá Phùng ở đường Lư Tự Trọng (trước kia là đường Gia Long). Căn nhà rất khang trang nhưng đă bị cán bộ chiếm ngụ chỉ để cho ông căn pḥng nhỏ, nguyên là pḥng của người coi sóc vườn của nhà ông trước đây. Đáng lẽ ông cũng không được ở trong căn nhà này nữa nhưng v́ trong giấy ra trại đă ghi địa chỉ cũ của ông để tiện việc địa phương quản chế, v́ thế ông được cán bộ chiếm nhà cho ở lại cái pḥng nhỏ biệt lập với khu nhà lớn theo lệnh cấp trên.

          Thân phận dư thừa trong căn pḥng nhỏ bé, ông đại tá Phùng an phận tự coi ḿnh như là vẫn c̣n đang trong trại cải tạo tuy có tự do hơn chút đỉnh. Hằng ngày ông phải tự lo lấy miếng ăn nước uống một cách thật đơn giản nghèo nàn. Thấy khách đột nhiên đến ông ngượng ngùng tuy đă quen biết với bà Lan vợ của anh Trung cùng khoá sĩ quan Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt với ông, đă tử trận từ trước ngày mất nước, bà Trung có đến thăm và giúp đỡ an ủi hoàn cảnh của ông Phùng nhiều lần, nhưng hôm nay bà Trung lại dẫn thêm một người lạ mặt khiến ông Phùng ngạc nhiên và  không được tự nhiên như những lần trước bà đến thăm. Ông chẳng biết nói lời ǵ trước, cũng may bà Trung lên tiếng trước:

-       Chào anh Phùng, chúng tôi đến thăm anh đây, anh khoẻ không?

-       Cám ơn hai bà chị, tôi không được khoẻ lắm, mấy hôm nay thời tiết thay đổi bất thường nên bệnh phong thấp lại tái phát, khắp người đau nhức quá trời, lại ho xù xụ suốt ngày như bị ho lao mà thuốc thang không có …

          Ông Phùng chưa nói dứt câu, cơn ho lại kéo tới, ông ho một chập, đợi cơn ho dứt bà Lan mới đỡ lời:

-       Xin anh đừng gi chúng tôi là bà, nghe xa lạ quá, xin cứ coi nhau như trong gia đ́nh, chúng tôi chỉ đáng là đàn em của anh thôi.

Chị Tư lên tiếng:

-       Chỗ em và chị Lan tức là chị Trung cũng rất là thân thiết, mà anh lại cũng thân t́nh với anh Trung trước kia,  vậy xin phép anh để thỉnh thoảng em đến thăm, săn sóc và giúp đỡ anh., nói như vậy có đường đột không,  anh bằng ḷng chứ?

-       Như thế nhọc công cô và phiền lắm!

Bà Lan đỡ lời:

-       À, quên không giới thiệu với anh Phùng, đây là cô Tư cô bn thân của gia đ́nh tôi, cô ấy nhỏ tuổi hơn tôi nên coi như em út trong nhà, cô ấy tốt bụng lắm nên xin anh đừng ngại, anh đơn chiếc lại bệnh hoạn nên rất cần người giúp đỡ. Cô Tư đề nghị vậy cũng phải xin anh nhận lời để khi có giờ rảnh cổ đến thăm anh…

-       Dạ, vậy tùy cô, nhưng xin nói trước hoàn cảnh của tôi khó khăn lắm, nhà ḿnh mà lại không c̣n phải là nhà của ḿnh nữa! Đi ra đi vô bị nḥm ngó, lại sợ công an khu vực không chịu để cho người lạ đến thường xuyên thôi.

          Nghe ông đại tá Phùng nói vậy, chị Tư mở cờ trong bụng, chị chắc chắn kế hoch  của chị chắc chắn sẽ thành công, chị không c̣n lạ ǵ với sự xử sự mua chuộc công an dù khó khăn cách mấy.  

          Từ hôm gặp được ông đại tá cựu tù cải tạo, biết ông là cấp tá, ở tù lâu nên dư tiêu chuẩn đi Mỹ định cư, mặc dầu mới chỉ tiếp xúc với đại tá cựu tù lần đầu nhưng khi ra về chị Tư đă nói với cô Lan:

-       Em tin chắc là sẽ có visa đi Mỹ, chị Lan có mừng cho em không?

-       Mừng cho mày? Tao chỉ thấy mày điên!

          Chị Tư khúc khích cười - chị Tư cười tươi v́ kế hoạch của ḿnh sắp thành tựu, cũng có thể cười bà chị Lan ngây thơ v́ chỉ biết vỏn vẹn nước VN nhỏ bé không muốn vươn ra khỏi cái nhỏ bé ấy để t́m cái rộng lớn bao la hơn, cũng có thể chị Tư cười v́ kế hoạch sắp được như ư.

          Hôm sau chị Tư trở về Vũng Tàu để thu xếp hành lư và lộ phí để chuẩn bị đến tạm trú tại nhà bà Lan để tiện việc chăm nom anh đại tá Phùng, người chồng tương lai ghép hộ, nói ghép hộ th́ không đúng nghĩa lắm v́ sĩ quan cải tạo bị quản chế th́ làm ǵ có hộ khẩu mà ghép, chỉ c̣n cách bắt mối với công an Phường, Quận  về việc xin tạm trú để tiến tới việc chuẩn bị làm hôn thú với ông đại tá Phùng trong diện HO sau này.

 

          Về Vũng Tàu chị Tư thu xếp thật vội vàng chuẩn bị mọi vấn đề chỉ trong vài ngày chị đă có mặt tại Saigon. Chị Tư  tới gấp trụ sở phường Công An gần nhà bà Lan để xin tạm trú, chị thấy một tên công an  ngồi gác chân  lên bàn, miệng ph́ phèo điếu thuốc thơm ba số (dân nghiền thuốc 3 số 5 đều gọi vậy), thấy có người đến trụ sở,  hắn quay ra hỏi:

-       Chị kia, có chuyện ǵ cần tŕnh báo?

-       Tôi đến xin tạm trú.

Hắn nh́n chị Tư từ đầu đến chân rồi hất hàm hỏi:

-       Giấy tạm vắng nơi chị thương trú đâu đưa đây coi.

Chị Tư đưa giấy tạm vắng cho tên công an, hắn coi sơ qua rồi hỏi:

-       Chị từ Vũng Tàu đến đây xin tạm trú?

-       D, phải.

-       Lư do?

-       Giúp bà chị bệnh …

-       Chị Tư chưa dám nói rơ ư định mà chị đang ấp ủ trong ḷng… Tên công an hỏi tiếp:

-       Chị muốn ở bao lâu và ở nhà ai?

-       Dạ ở nhà bà Lan thường trú tại số nhà … đường …. thuộc khu Xóm Mả Đỏ.

-       Chị để giấy tờ đây rồi đi về chờ giải quyết.

          Chị Tư quen tiếng của các quan chức “ về đi chờ giải quyết” nghĩa là câu chuyện “đầu tiên” nói lái. Chị Tư mỉm cười móc gói giấy sẵn tiền trong đó đưa cho tên công an nói nhỏ:

-       Nhờ anh coi lại giấy này rồi giải quyết lẹ giùm cho.

          Tên Công an cầm và đẩy nhẹ vào ngăn kéo, hắn không quên mở nhanh ra coi câu chuyện “đầu tiên” có nặng nề đáng giá không, hắn thấy chị Tư mở đầu bằng câu chuyện “đầu tiên” hậu hĩnh quá nên vội vă giải quyết liền, có lẽ sợ nếu không giải quyết gấp,  hết giờ nghỉ trưa các đồng chí của hắn về th́ câu chuyện đầu tiên đang nặng sẽ trở nên nhẹ th́ nguy to, v́ phải chia chác th́ phiền toái lắm.

          Hắn viết nguệch ngoạc rồi đóng dấu rồi vội vàng trao cho chị Tư bảo ra về cho sớm. Chị Tư cầm tờ tạm trú trên tay, nh́n chữ kư thấy tên là Tâm, Phường phó Công an