

Bút hiệu:
Tạ Thạc hay An Thạch
Tên thật là
Tạ Xuân Thạc
Hiện cư ngụ tại
Sáng tác
nhiều thể loại:
Văn, Thơ,
biên khảo tại hải ngoại
Bài
được đăng trong nhiều báo chí,
đặc san, tạp san tại
Hoa Kỳ
Sáng lập viên
thi văn đàn Đồng Tâm,
ấn hành tuyển tập văn
chương định kỳ
nối kết
giữa các thân hữu thành viên trong nhóm.
Mẹ, Tôi Quê hương và kỷ niệm
(Viết nhân ngày
Hiền Mẫu (Mother Day ) & 30 năm ngày Sàig̣n thất
thủ)
Tạ
Thạc
Tiếng gọi Mẹ êm ái,
t́nh của Mẹ ngọt ngào, ai trong chúng ta không một
người nào mà không có mẹ cưu mang nuôi dưỡng
ấp ủ nâng niu. Tôi cũng như mọi người có
mẹ dịu dàng như ḍng suối mát, ngọt ngào như
cơm nếp một, nhẹ nhàng thanh thản như mùa
thu.
Những kỷ niệm
với mẹ hiền, dù đó là những kỷ niệm êm
đềm của thời ấu thơ, hay những kỷ
niệm do cuộc đời nghiệt ngă do đời
sống, xă hội gây nên nổi sóng trong cuộc đời
ḿnh. Riêng tôi thời sung sướng nhất là thuở
đầu đời mẹ đă âu yếm dắt tay tôi dẫn tới trường.
Tôi c̣n nhớ lắm h́nh ảnh này chẳng khác ǵ qua bài “Tôi
đi học” mà tác giả Thanh Tịnh đă kể
lại:
“Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài
đường rụng nhiều và trên không có những
đám mây bàng bạc, ḷng tôi lại nao nức những
kỷ niệm hoang mang của buổi tựu
trường. Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai
đầy sương thu và đầy gió lạnh. Mẹ
tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con
đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi
đă quen đi lại lắm lần, nhưng lần này
tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi
đều thay đổi, v́ chính ḷng tôi đang có sự
thay đổi lớn: Hôm Nay Tôi Đi Học ..."
Tôi đă thuộc ḷng bài này của nhà văn Thanh
Tịnh hồi c̣n học lớp sáu trung hoc đệ
nhất cấp. Tôi gọi mẹ là mùa thu và t́nh người
mẹ mùa thu ấy vẫn c̣n lắng đọng trong tôi
như những ngày tôi c̣n thơ ấu dù rằng nay tôi
đă ở tuổi trung niên giă từ tuổi ấu thơ
từ lâu rồi. Những ngày êm đềm hạnh phúc, hay
cả những ngày đau
thương khốn cùng đă đến với tôi
mỏng manh không ranh giới, như giữa cái ác và cái
thiện, hạnh phúc đấy rồi bất hạnh
liền theo sau như cơn mộng lành và ác mộng quyện
lấy nhau gieo trong ḷng tôi những nét khá sâu đậm.
Ngày 30 tháng Tư 75 khi quân Bắc phương chiếm
toàn miền Nam cũng là ngày buồn thảm của toàn dân
miền Nam, riêng gia đ́nh tôi th́ súng đạn đă
cướp đi mất cha tôi cột trụ gia đ́nh
ngay ngày cuối của cuộc chiến, mẹ tôi đă
khóc rất nhiều v́ mất người chồng, tôi
mất người cha dấu yêu nên đau xót khôn
tả như cả một
bầu trời sụp đổ, kẻ chiến thắng
từ bắc phương lại chính đồng bào
ruột thịt của ḿnh đă đem chủ nghĩa
cộng sản ngoại lai vô luân tàn ác vào xâu xé trọn
phần đất nước, họ hành động
như những con thú hoang xổng chuồng mặc t́nh phá
hoại, họ chụp vào đầu quân dân miền Nam cái
ách thống khổ trong lúc
mọi người dân miền Nam đang sống yên vui
trong tự do no ấm. Giờ đây niềm
Lúc đầu mẹ định dấu ư định
này, nhưng thấy cần phải cho tôi chuẩn bị
tinh thần nếu khi t́nh huống không tốt sẩy ra
như chuyện ra đi bị trở ngại như
sẽ gặp công an, ngay cả vượt thoát ra khơi
gặp hải tặc cướp bóc hoặc các t́nh
huống xấu khác nên mẹ đă cho tôi biết ư
định của người.
Ngồi nghe mẹ nói, mẹ khóc trong ḍng lệ chan
hoà, tôi mủi ḷng:
- Mẹ bảo con đi đâu
th́ con theo đó, sao mẹ khóc?
- Nhưng
chuyến đi này nguy hiểm lắm Nga ạ, có thể
chưa đi lọt ra biển đă bị công an bắt
bỏ tù, đi lọt ra khơi cũng có khi mẹ con ḿnh
sẽ bỏ xác nơi biển khơi không chừng,
hoặc gặp hải tặc cướp bóc trên biển,
đàn bà con gái bị hăm hiếp, con không sợ sao?
- Có mẹ bên
con, con không sợ !
- Nhưng lúc
đó mẹ nào có cứu được con !
Tôi cương quyết trả
lời:
- Miễn là có
mẹ bên cạnh, dù sống hay chết, nguy hiểm
đến đâu con cũng xin chấp nhận
Mẹ tôi lưỡng lự suy
tư giây lát,
rồi nói:
- Nếu con cương quyết
th́ mẹ sẽ thu xếp đi theo
Mẹ tôi ngập ngừng không
nói dứt câu, có lẽ v́ không muốn nói nhiều thêm nữa v́ với
một đứa con gái c̣n nhỏ như tôi có biết thêm
nữa cũng chẳng giúp ích ǵ mà lại c̣n nguy hiểm!
Tôi thông cảm nên không hỏi thêm, không thắc mắc.
Chơt như mẹ nhớ ra điều ǵ, mẹ
bảo:
Con
đi theo mẹ!
Gấp gáp như vậy tôi hơi ngạc nhiên v́ không
biết mẹ sẽ dẫn ḿnh đi đâu. Ra đến
đầu đường mẹ gọi chiếc xích lô
đạp rồi hai mẹ con leo lên ngồi rồi mẹ
bảo anh phu xe:
- Chú làm ơn
cho dến nhà thờ Chúa Cứu Thế trên đường
Kỳ Đồng.
Người phu xe xích lô ngoan ngoăn
đáp:
- Dạ, vâng
thưa bà.
Xe đến cổng nhà thờ Chúa Cứu Thế
mẹ cho ngừng xe, xuống
xe, mẹ ghé lại ki-ốt gần cổng nhà thờ mua
một bó bông huệ trắng, mẹ bảo tôi theo vào núi
đá trên đó có tượng đài Đức Mẹ cùng
cầu nguyện, tôi ngoan ngoăn vâng lời cùng quỳ gối
dâng bó hoa huệ trắng lên Đức Mẹ, c̣n mẹ th́
tha thiết nguyện cầu ngước nh́n lên
tượng Đức Mẹ miệng lâm râm không thành
tiếng, hay nói rất nhỏ như đang nói điều
ǵ bí mật lắm với Đức Mẹ. C̣n tôi lúc
đó th́ chẳng biết nói ǵ với Đức Mẹ
cả, tôi chỉ nhớ và biết là ḿnh sắp ra đi
nơi nào xa lắm mẹ bảo vậy, phải bỏ anh
Phong ở lại chắc ảnh buồn lắm, mà ḿnh càng
buồn hơn, nghĩ vậy mà nước mắt tuôn
trào, mẹ liếc nh́n thấy tôi khóc lại tưởng
tôi cũng có ḷng sốt
sắng cầu nguyện nên miệng mẹ lại càng
lắp bắp nhanh hơn nữa, mặt mẹ đầm
đ́a nước mắt chắc mẹ đang tâm sự
với Đức Mẹ thay tôi, ḷng dạ trống
rỗng v́ tôi chỉ nhớ đến Phong và buồn v́ sắp
mất người yêu.
Mẹ cầu nguyện nhưng không đọc kinh
như thường lệ mà chỉ dùng h́nh thức
độc thoại, mẹ đă kể ǵ với Đức
Mẹ, chẳng biết nữa nhưng những
điều đáng nói đă nói hết rồi nên quay qua tôi,
khẽ gật đầu
tỏ dấu bảo tôi ra về, vẫn c̣n nét
hằn đọng trũng sâu mặt nước mắt cứ tiếp
tục lăn chảy tràn trên má mẹ. Tôi không độc
thoại với Đức Mẹ mà chỉ nghĩ tới
Phong người yêu của tôi, nếu nước mắt
tôi có chảy th́ cũng chỉ là v́ buồn, mắt xốn
xang nên chảy trào v́ sắp phải chia ly với nguời
yêu chứ chẳng phải chảy v́ cảm động,
hay bởi v́ ḷng sốt
sắng tha thiết nguyện cầu như mẹ.
Sau buổi chiều cầu nguyện, buổi tối
hôm đó tôi đến nhà Phong
để báo tin rằng “tôi sắp theo mẹ vượt
biên”, rồi tôi kể lại sự việc mà mẹ
dự tính, sau đó đă đưa tôi đến
trước tượng đài Đức Mẹ
để cầu nguyện cho chuyến đi xa
được bằng an. Nghe xong câu chuyện th́ phản
ứng của Phong rất tự nhiên tuy có hơi buồn
đôi chút, chắc anh cũng như tôi tiếc nuối
những ngày được gần nhau nhưng nay lại
sắp sửa phải xa nhau, cuộc chia ly này tạm thời hay vĩnh viễn
nào ai biết trước được, tuy vây Phong
cũng hứa hôm sau sẽ cùng đến tượng
đài Đức Mẹ để xin ơn cho tôi đi
dược bằng an và nhất là xin cho chúng tôi
được sớm được gặp lại ở
một phương trời xa xăm nào đó trong mảnh
đất của nước tự do, với sự yêu
thương nhau đằm thắm suốt đời mà
chúng tôi hằng mong ước.
Trời về khuya, ngồi chung chiếc ghế
băng trên sân thượng nhà anh, cơn gió mùa thu thổi
về nhẹ nhưng hơi se lạnh làm tôi bất
chợt ngồi sát vào anh, ṿng tay ấm áp ôm chặt ngang
lưng làn hơi ấm ran cả khắp người tôi...
Trời càng về khuya lại càng nhiều sao sáng khắp
cả bầu trời, Phong chỉ cho tôi những v́ sao lấp
lánh kia là chùm sao tua, phía chênh chếch phía đông là sao
thần nông, phía sau sao bắc đẩu và nhiều v́ sao
khác tụ họp thành giải ngân hà, anh thao thao bất
tuyệt chắc là để tôi vơi đi nỗi
buồn đang nặng chĩu trong tôi mà anh đoán
biết, rồi Phong chỉ lên trời và đố:
- Anh đố
Nga biết có bốn ngôi sao thật sáng mà chúng ḿnh vừa nh́n thấy trên
bầu trời mà bây giờ tại sao đă biến
mất không?
Tôi nh́n theo tay anh chỉ, ngỡ
ngàng:
- Anh có chỉ
cho em bốn v́ sao sáng nhất đâu mà bây giờ nói
“vừa nh́n thấy”?
Phong mỉm cười hóm
hỉnh nh́n thẳng vào mắt tôi vừa nói nhấn
mạnh:
“Trên trời có
bốn ông sao
Hai ông lạc mất
phương nào
C̣n hai ông nữa
rơi vào mắt em...”
- Vậy là anh
có hai ông sao lạc trong mắt em đang ngồi cạnh anh
đấy nè!
Chúng tôi cùng cười, tôi bảo anh:
- Chỉ có mà
khéo nịnh đầm thôi “cha nội”!
- Cha nội nào?
Cha “tương lai” của sắp nhỏ th́ có!
- Thôi đi cha!
Chưa có sính lễ mà đă đ̣i làm cha sắp nhỏ!
Đừng có ḥng!
Tôi đang cười đùa vui th́ bất ngờ Phong
kéo tôi ngả người vào ḷng anh, đặt trên môi tôi
một nụ hôn nồng cháy, lúc đó tôi có cảm giác lâng
lâng như bị một hấp lực mạnh hút mất
hồn và nghĩ trong tôi không
những chỉ có hai v́ sao trong mắt như anh nói mà có
thể cả hàng ngàn hàng vạn v́ sao đang tan biến
thành những viên kim cương thi nhau chiếu sáng lấp
lánh trong tâm hồn làm tôi bàng hoàng ngây ngất Cả vũ trụ đối
với tôi lúc này h́nh như được thu nhỏ
lại trong ṿng tay của Phong người tôi yêu.
Qua cơn mê, tôi chợt nhớ lời dặn của
mẹ tôi rằng chớ để bị ai mê hoặc
bởi những lời đường mật hay những
cử chỉ và hành động của họ nhất là
của người khác phái, tôi giật ḿnh nhưng tác
động nụ hôn nóng bỏng vừa qua vẫn c̣n
chảy lan ra toàn thân tôi nên lời mẹ dạy trong lúc này
không c̣n mănh lực kéo tôi lại trạng thái b́nh
thường được nữa. Cũng may Phong v́ yêu
tôi biết dừng lại tại đó chứ không
tiến xa hơn. Tôi chợt nghĩ chuyến đi xa này
nếu quả thực nhiều sự nguy hiểm bất
ngờ như mẹ nói th́ giả dụ Phong có tiến xa
hơn nữa với tôi cũng bằng long, nghĩ dại
c̣n hơn bị hải tặc làm bậy cướp
đi… Ư nghĩ dại cuồng như vậy do tuổi
trẻ bồng bột hay v́ tôi đă quá yêu người.
Phong không tiến xa thêm, tôi thất vọng.
Từ giă người yêu trở về nhà giữa
đêm đă khuya, Phong không chịu để tôi về
một ḿnh nên đă lấy xe đạp theo tôi về
tới cửa rồi chàng mới quay xe trở lại nhà.
Chiều hôm sau đúng hẹn Phong đến nhà đưa
tôi đến đài Đức Mẹ trong khuôn viên nhà
thờ Chúa Cứu Thế, chàng có hành động giống như mẹ
tôi đă làm ngày hôm qua: ghé ki-ốt mua một bó bông huệ trắng,
trịnh trọng ôm bó hoa trong tay như một chú rể ôm
bông trao cho cô dâu ngày lễ cưới d́u tôi tiến
bước tới núi đá, tôi đưa tay đỡ
lấy bó hoa chúng tôi tay đan tay bước đi thật
hạnh phúc, tôi đặt bó hoa trước bàn thờ
rồi cùng chàng quỳ gối
ước mơ: giá mà đừng có tai trời ách
nước, giá mà đừng có
nạn cộng sản, giá mà đất nước
thanh b́nh không cộng sản th́ không có sự chia ĺa
thương đau, chẳng cần phải bỏ xứ sở quê
hương ra đi… Rồi tôi ngước nh́n lên Mẹ
hỏi: “Có đúng như con nghĩ không hả Me?”- Tôi
hỏi thân mật như có Mẹ hiện diên, tôi tin
thật như thế.
Qú cầu nguyện, Phong khóc thật nhiều
chẳng khác ǵ cảnh mẹ tôi khóc trong lúc nguyện
cầu ngày hôm qua, tôi cũng chỉ thấy anh độc
thoại, tiếng anh lí nhí trong miệng, có thể là anh
đang than thân trách phận v́ sắp phải xa ĺa
người yêu là tôi chăng hay anh đang xin ơn
rằng “hăy cho chúng con
được gặp nhau ở một nơi xa xôi nào
đó, nước Pháp, nước Úc hay Hoa Kỳ miễn
là nơi nào có tự do để tự hạnh phúc cho nhau là
đủ”.Lúc này, giá mẹ tôi có mặt ở đây
chứng kiến tấm ḷng ngoan đạo của Phong th́
hay biết mấy v́ mẹ tôi là người ngoan
đạo nên chỉ sợ tôi chọn lầm người
không cùng tôn giáo để trao thân th́
khổ cho bà lắm, tất cả niềm hy vọng
bố mẹ tôi đặt hết cả vào đứa con
gái duy nhất là tôi, giả thử hôm nay mà mẹ nh́n
thấy cảnh này th́ có lẽ mẹ vui lắm.
Chúng tôi ra khỏi nhà
thờ th́ trời đă xế chiều sau khi đă cầu
nguyện xong, Phong đưa tôi đến Quán Cây Dừa
ở công trường Con Rùa
đường Duy Tân, quán này cũng như mấy quán khác
“tọa lạc ngay bên vỉa hè” mặt tiền nh́n
thẳng ra con rùa to đặt nổi lên mặt hồ
nước mà trên lưng nó có một ṿi phun thật
mạnh làm nước toé ra trắng xoá giống
như một bông Lily trắng, nước phun lên rồi
lại chảy xuống hồ nghe vui tai, nh́n đẹp mắt. Phong kéo hai
chiếc ghế để tôi ngồi một cái c̣n
chiếc ghế kia anh ngồi cạnh chiếc bàn xếp
dă chiến. Cô hàng bưng ra hai
trái dừa nước với hai cái ly để trên bàn.
Khách tự đổ nước từ trong trái dừa ra
ly, Phong nhẹ nhàng dùng muỗng lấy chút muối bỏ vào ly nước
dừa quậy đều
bảo rằng nước dừa phải có chút muối th́ uống
mới đậm đà. Cũng như t́nh anh phải
quyện t́nh em th́ mới có hạnh phúc, anh ví von khéo quá làm
tôi bật cười. Tôi nói:
- Anh khéo là ví
von, vậy t́nh em là hạt muối hay nước dừa?
- Là hạt
muối, v́ t́nh em đă làm cho anh đậm đà
tươi tỉnh.
- Nhưng
nếu em không thích là hạt muối lại thích làm
nước dừa th́ sao?
- Em là ǵ cũng
được, là muối cũng tốt mà nước
dừa cũng thơm ngon miễn sao chúng ḿnh có nhau
để t́nh yêu nên trọn vẹn…
Cuối cùng anh c̣n cho tôi biết sở dĩ anh
đưa tôi ra đây để cùng uống nước
dừa coi như là
“nước mắt quê hương” trước khi ĺa xa quê
hương yêu dấu, cũng là để tạm từ
biệt nhau v́ không biết ngày nào em lên đường. -
Phong thở dài nói bâng quơ:
Biết đến bao giờ
được gặp lại nhau đây…
- Giầy dép c̣n
có số huống chi con người, nếu số anh và em
có duyên với nhau th́ em tin rằng sẽ được
gặp nhau thôi
Phong buồn bă nh́n bâng quơ tôi không nói thêm nữa,
không khí thật căng thẳng mỗi người theo
đuổi một ư nghĩ riêng.thật buồn chán.
Bỗng tiếng nhạc nhẹ trong quán phát ra:
“Em ơi c̣n những ǵ?
Ngoài một đời chia ly
Cuộc t́nh vừa ra đi
Bằng con tim sầu úa
Bằng thàng ngày buồn tênh
Đêm dêm ôm kỷ niệm
Trong giọt sầu lênh đênh
cuộc đời có là bao
từ khi ta bước vào
T́nh đă lắm khổ đau
T́nh như cơn mưa rào
Ḿnh vẫn đến t́m nhau
T́nh chưa vui đă vôi bỏ
nhau…”
(Như Giấc Chiêm Bao nhạc
Lam Phương)
Tiếng hát Hương Lan vọng ra sao buồn quá,
“v́ hoàn cảnh mà “t́nh chưa vui đă vội bỏ nhau”
chứ thực ra ai nào có phụ t́nh nhau đâu Có phải
không anh Phong?”
Mẹ cũng vừa về tới, hôm nay mặt
mẹ không có vẻ ǵ suy tư mà trái lại biểu lộ tâm t́nh thoải
mái hỏi tôi:
- Hôm nay con
đi chơi những nơi nào?
- Thưa
mẹ, con đi chơi với anh Phong.
- Chơi ở
chỗ nào?
- Ảnh
dẫn con đi cầu nguyện ở chỗ mẹ và con
ḿnh cầu nguyện ngày hôm qua đó, núi Đức Mẹ …
Mẹ biết tôi được Phong dẫn đi
cầu nguyện th́ mẹ vui lắm, mẹ có nhiều
nỗi lo sợ vẩn vơ nhất là trong giai
đoạn này, mẹ sợ tôi vui câu chuyện nói với
người nào đó những điều mẹ nói cho tôi biết
hôm qua th́ không tốt, mặc dù mẹ đă kiếm
được chỗ đi bán chính thức, tức là
nộp những cây vàng (ít hay nhiều lúc tuỳ nơi) th́
nhà nước làm ngơ cho ghe đi, dễ hơn đi
chui nhiều.
Nhà tôi ở cạnh nhà Phong, ngày bố tôi c̣n sinh
tiền thường giao du với bác Phương ba má
của Phong, ông bà thật hiền lành chỉ có Phong là con
một mà lại ngoan hiền, Phong thường hay qua nhà
tôi chỉ những bài toán khó hay những bài lư, hoá, sinh
học cho tôi nên chúng tôi thân nhau từ độ ấy,
người lớn thấy chúng tôi chơi thân với nhau
nên cả hai gia đều bằng ḷng không phản
đối. Khi tôi báo tin ra đi th́ cũng chẳng khác ǵ
cả một đời chia ly, Phong có lẽ cũng
nghĩ giống tôi nên cũng buồn như tôi. Sau khi tôi biết được
mẹ kiếm đươc chỗ đi bán chính thức
chứ không khó khăn như tự ư vượt biên, tôi
rất mừng đề nghị với mẹ:
- Hay mẹ cho
cho phép con nói với bác Phương và rủ hai bác cùng
đi với ḿnh…
Mẹ tôi suy nghĩ giây lát
rồi nói:
- Chỗ hai gia
đ́nh thân nhau, thôi để mẹ qua nói với hai bác
ấy cũng được.
Nghe thế tôi rất mừng, tuy mừng mà lại lo,
chỉ sợ có sự cản trở đối với gia
đ́nh anh Phong. Tuy vậy tôi cũng thấy vui để
chờ tin mẹ báo khi đă gặp ba má của anh Phong.
Mẹ về cho biết tuy không đủ số cây vàng
đóng cho cả ba người, nhưng bác Phương
cũng sẽ theo mẹ tiếp xúc với tổ chức
xem sao. Cuối cùng bác Phương chỉ đủ số
vàng nộp cho tổ chức để một ḿnh Phong
đi theo với mẹ và tôi thôi. Trước khi lên
đường, bác Phương c̣n đề nghị cho
chúng tôi đính hôn, bác Phương trai nói:
- Tôi thấy hai
cháu nó thương nhau, hay là hai gia đ́nh chúng ta tổ chức
lễ hỏi cho chúng, khi qua bên kia chị tổ chức
lễ cưới cho chúng nó, chị nghĩ thế nào?
Mẹ cảm động quá
đáp lời với giọng run run:
- Tôi th́ mẹ
goá con côi, anh đă thương cháu th́ tuỳ anh chị
quyết định, tôi thành thật cám ơn anh chi.
Một lễ đính hôn
đơn giản nhưng đối với chúng tôi là
một biến cố trọng đại nhất trong
đời, Phong nói đùa với tôi:
- Không ngờ
bài hát nhẫn cỏ tặng người yêu làm sính lễ đă là nghèo
nàn lắm rồi, hôm nay anh không có cả cái “nhẫn
cỏ” nữa. Anh nghèo nàn hơn!
- Cho anh khất
đấy, qua bên kia em biết khi đi làm có tiền anh
sẽ mua đền em nhẫn hạt xoàn bự, lo ǵ?!
Thấy chúng tôi vui như Tết, hạnh phúc tràn
trề nên ai nấy đều vui ḷng, mẹ rơm rớm
nước mắt nh́n con gái mẹ đơn sơ trong
bộ áo dài trắng tinh, c̣n Phong và tôi th́ nh́n nhau tràn trề
hạnh phúc, tim đập muốn nhảy khỏi lồng
ngực.
Chuyến đi bán chính thức được
chuẩn bị ở Vũng Tàu, trên đường đi
không mấy khó khăn v́ người tổ chức có
giấy phép đi đường, xe đ̣ chở chúng tôi
không gặp một trở ngại nào khi gặp các trạm
công an gác, người dẫn đường chỉ
cần xuất tŕnh một mảnh giấy nhỏ rồi
nói nhỏ câu ǵ đó là được đi ngay. Mẹ, tôi và Phong ngồi
cạnh nhau ba người một băng ghế sau tài
xế thật thoải mái.Tôi ngả đầu vào vai Phong
thật sung sướng chẳng cần giữ kẽ
như khi chưa chính thức qua lễ hỏi.Me nh́n con gái
và rể tương lai, mỉm cười h́nh như
mẹ cũng được hạnh phúc lây từ hai
đứa chúng tôi.
Ngồi trên xe đ̣, thấy đường đi quá
hanh thông, tôi vẽ ra trong trí tương lai thật trong sáng là khi qua được
nước ngoài định cư rồi th́ Phong và tôi
lại đến trường học tiếp, tốt
nghiệp đại học xong đi làm trong một xă
hội đầy tự do dân chủ ấm no, chúng tôi
sẽ có con chúng nó sẽ được đi học
đầy đủ trong ngôi nhà khang trang mà Phong-Nga, hai vợ chồng chúng tôi đi
làm có tiền mua được.
Tôi đang ước mơ th́ thực tế trở
về: chúng tôi đang từ ghe nhỏ ra thuyền lớn,
cũng không có ǵ trở ngại chỉ có một
điều là v́ không quen đi trên sông nước nên đôi
khi muốn ói mửa v́ ghe th́ nhỏ người đông
(người ta thường gọi là ghe Taxi) tṛng trành
như muốn lật úp, tôi sợ quá ôm chặt lấy
Phong. Từ ḷng sông bắt đầu ra cửa biển sóng
biển đập vào thuyền làm nước bắn tung
toé ướt cả đầu cổ tóc tai, ướt
xuống cả quần áo, có người khi lên
được thuyền lớn ướt như chuột
lột. Tôi linh cảm thấy chuyến đi không dễ
dàng khi thấy trên thuyền lớn lúc nhúc những
người, chật như nêm cối, chỉ vừa
đủ chỗ ngồi bó gối. Tôi nghĩ ngồi
như thế hết ngày này qua ngày khác th́ làm sao chịu
nổi để đến được bến bờ
tự do... Tự nhiên nước mắt tôi tuôn trào. Phong
thấy tôi khóc chàng lấy tay áo lau nước mắt cho
tôi sau khi đi t́m khăn mà chẳng thấy.
Bất chợt tôi nhớ quê hương, nhưng nh́n
lại chỉ thấy mờ nhạt phía chân trời xa tít,
thấy hai bác Phương đang cầu nguyện cho
đứa con trai duy nhất và đứa con dâu có đám
hỏi vội mà chưa cưới đang lênh đênh trên
biển cả với con thuyền mỏng manh sóng gió
chập chùng, chỉ biết phó thác cho định mệnh
Không biết số phận ḿnh
ra sao. Con thuyền th́ nhỏ nếu so sánh với con số
trên dưới ba trăm người chứa trong đó.
Họ dồn đàn ông xuống khoang hầm, c̣n đàn bà
con gái các em bé th́ được ngồi khoang trên nhưng dù
ở khoang trên hay khoang dưới th́ cũng phải
ngồi chật như nêm cối, không có chỗ nằm mà
xếp kiểu cá ṃi đóng hộp ngột ngạt vô cùng.
Trên thuyền không đủ thức ăn nước
uống cho bấy nhiêu hành khách nên tất cả đều
đói khát trong suốt sáu ngày hải hành.
Thuyền vượt biên tới hải phận Mă Lai
th́ hư máy nên trôi dật dờ không định
hướng lại chẳng may gặp băo lớn, con thuyền
nghiêng ngả dường như sắp ch́m. Phong lo lắng
cho tôi và mẹ, anh lồm cồm ḅ lên gọi tên Nga, tôi quay
lại vừa nh́n thấy đầu anh nhô lê ở phía
cuối khoang tầu th́ lên tiếng:
- Anh Phong ơi,
em đây!
Liền theo đó tôi nghe
tiếng một người đàn ông la lớn:
- Nga với
Mỹ ǵ, mày muốn chết hay sao mà leo lên đây,
thuyền tṛng trành lật úp th́ chết cả lũ bây
giờ!
Liền theo đó nghe thấy tiếng thanh cây gỗ
đập vào đầu, rồi nghe tiếng la thất
thanh đau đớn của Phong, tôi cố nghển
cổ nh́n phía tiếng la nhưng không thấy Phong đâu
cả, người ta bảo anh bị một người
thân cận
với chủ thuyền dùng cây củi lớn phang vào
đầu thật mạnh làm Phong đau đớn rơi
trở lại khoang hầm. Tôi muốn đi t́m anh nhưng
người ta đông quá ngồi ngổn ngang chen chân
cũng không bước nổi nữa, thuyền lại
lắc lư trong cơn sóng mạnh, tôi phải ngồi
tại chỗ chờ định mệnh. Mẹ ngồi
bên tôi sợ quá miệng lâm râm nguyện cầu.các bà các cô
ngồi gần tôi cũng chẳng khác ǵ mẹ, người
th́ cầu trời, nguyện Chúa kẻ khấn Phật
thật huyên náo. Bất ngờ thuyền rung chuyển
mạnh vỡ tan thành từng mảnh, nước ùa thật mạnh hất tung và
cuốn hút những ǵ ở trong thuyền để ǵm sâu
xuống biển. Mẹ và tôi may mắn bám
đươc vào mảnh ván nhưng cũng phải vất vả
lắm mới gh́ chặt được nó trong cơn sóng
gào thét lồng lộn. Tôi bám chặt mảnh ván đó không
biết được bao lâu rồi ngất đi không
biết ǵ nữa cho đến khi tỉnh dây th́ thấy
ḿnh nằm sơng xoài cạnh những xác người nằm
la liệt. Miệng tôi ọc nước, người ta
đặt tôi nằm xấp cho nước trào ra và tôi
được cứu sống. Sau
một thời gian tỉnh táo hẳn tôi nhớ
tới Mẹ và
Phong, tôi cố gượng đứng dậy cố
hết sức để đi t́m kiếm trong số 97 xác
mà người ta vừa thông báo đă vớt
được. Trên thuyền có khoảng 300 người mà
chỉ vớt được khoảng 100 người c̣n
sống và gần 100 xác
chết, số c̣n lại coi như mất tích.
Cảnh hăi hùng qúa sức tưởng, các xác
người chết đuối đủ cỡ
đủ tuổi đươc xếp thành ba dẫy dài,
mỗi khuôn mặt đươc phủ một chiếc
khăn trắng, trong khi thân nhân người quá cố
một tay th́ lau nước mắt tay kia vén khăn phủ
mặt từng xác chết để nhận diện, có
người nhận ra xác của thân nhân ḿnh th́ bật khóc
rồi ngồi bệt xuống kêu gào thảm thiết không
muốn rời xa xác người thân của ḿnh nữa.
Người nào không thấy
xác của thân nhân ḿnh trong số xác đă được
vớt lên th́ thất vọng tột cùng. Tôi t́m thấy xác
của mẹ và Phong nằm cách nhau không xa lắm.
Người khác khi t́m thấy xác của người thân
th́ khóc c̣n tôi th́ chết lặng đi mà không khóc
được! H́nh như v́ đau khổ tột cùng nên
nước mắt tôi đă cạn khô từ lúc nào rồi
mà tôi không hay.
Tôi quá đau khổ chạy đến tượng
đài Đức Mẹ (mà người đến
được đảo này trước dựng lên
để tạ ơn Me) tôi phủ phục ngay trên nền
đất dưới chân Mẹ mà nói với Mẹ
rằng: “V́ quá đau khổ, con không c̣n nước mắt
để khóc nữa Mẹ ơi” rồi tự nhiên thấy ḷng
được an ủi ấm lại dần, tôi bắt
đầu b́nh tĩnh và hỏi Mẹ rằng:”Mẹ
ơi, Mẹ là Mẹ của Thiên Chúa mà Chúa là đấng
quyền năng tạo thành vũ trụ, xin Mẹ
nguyện cầu cùng Thiên Chúa cho con biết con phải làm ǵ
bây giờ. mẹ con chết, chồng con cũng qua
đời rồi, con cầu xin Mẹ đưa linh
hồn hai người thân của con được về
với Mẹ. Con
tin rằng họ đă được về bên Mẹ
sống lại hưởng nhàn thánh Chúa trong cơi vĩnh hằng
”. Tôi cầu nguyện và tin như vậy nhưng cũng
như người lạc hồn lững thững
bước tới bàn giấy Cao Ủy Tỵ Nạn (CUTN)
khai nhận xác mẹ và anh Phong để chôn cất,
nhưng v́ tứ cố vô thân
lại chưa đủ 21 tuổi nên được
CUTN giúp đỡ để
các người thân tôi được chôn cất tâp thể
nơi trại tỵ nạn,
họ cho một con số ghi nhớ để sau này
bốc mộ đem hài cốt về chôn cất lại ở
nơi nào mà tôi muốn khi có
điều kiện.
Tôi ở trại tỵ nạn được hai tháng
th́ xong thủ tục thanh lọc, chờ vài ngày sau đó
sẽ được chuyển vào đất liền
chờ người bảo lănh. Tôi được một
gia đ́nh ông bà Smith
đọc thấy hoàn cảnh của tôi trên phiếu
ghi lư lịch nên động
ḷng từ tâm bảo lănh tôi vào định cư tại Hoa kỳ,
thủ tục nhập cảnh thật mau chỉ trong
hơn một tháng sau tôi báo sẽ rời đảo đi
định cư tại Hoa Kỳ. Nghe tin này tôi vừa
mừng vừa tủi, ra nghĩa trang nơi mẹ và Phong
đang yên nghỉ, tôi ngồi nh́n ra biển, song vỗ ào
ào nhớ lại hôm thuyền ch́m mà khóc mẹ và thắp cho
Phong một nén hương ḷng:
THƯ GỬI ANH PHONG
Em thắp cho anh một ngọn
đèn nhỏ
Thả trôi ra xa tít tận ngoài
khơi
Khổ đau em th́ nhiều
lắm anh ơi
Mất anh rồi em u sầu muôn
thuở
Nhớ ngày ấy lúc ban
đầu gặp gỡ
T́nh đôi ta đă ngọt
lịm đầu môi
Hôn đầu đời anh
tặng, em bồi hồi
Em giữ nó không xoá nhoà tâm trí
Thắp cho anh một ngọn
đèn mộng mị
Cho hồn anh siêu thoát! Em yêu anh
Ôi
định mệnh khắt khe quá, cũng đành
Theo ư Chúa, anh ơi vâng ư Chúa
Em nói thế nhưng mắt em
dàn dụa
Khóc t́nh ta quá ngắn ngủi
thương đau
Em ở lại sống nốt
với ưu sầu
Hẹn gặp nhau sau này trên Thiên
quốc
NGA
Em của anh
Tôi đọc lên, rồi viết xuống giấy
xếp lại thành cánh chim tung lên trời, cơn gió đem
cánh chim giấy tôi vừa xếp xuống mặt
nước biển, đêm nay cánh chim sẽ ra tới
chỗ thuyền đắm hôm nào để dược
hồn anh Phong tiếp nhận. Trời đă mờ
tối, tôi đứng dậy từ giă mẹ và Phong lần
cuối, trở về trại để chuẩn bị ngày
mai lên đường đến Mỹ định cư.
Mất mẹ, mất Phong tôi buồn lắm, thấy
tôi buồn ông bà Smith an ủi tôi, ông bà có một đứa
con gái duy nhất nhỏ tuổi hơn tôi rất xinh
xắn, da trắng nơn như trứng gà bóc, lúc đầu
nó c̣n la không thích chơi với tôi nhưng dần già nó
rất thích và dậy tôi
tập nói tiếng Mỹ nhưng trong ḷng tôi không
được vui h́nh ảnh hai người thân yêu
được vớt lên từ biển nằm chết
xơng xoài ở trại tỵ nạn Mă Lai vẫn như c̣n hiển hiện!
“Mẹ ơi, anh Phong ơi sao hai người cứ
như đang ở ngay trước mặt tôi vậy? Tôi
yêu các người lắm dù tôi tin rằng nơi cơi vĩnh
hằng các người có
thể c̣n sướng hơn tôi
c̣n đang lầm than
nơi cơi đời ô trọc này, tôi tin rằng Đức
Mẹ đă thay thế mẹ để hằng yên ủi
che chở tôi ”
Và tôi quỳ xuống cầu nguyện bằng cách
cất tiếng hát nho nhỏ
bài thánh ca mà khi c̣n ở Việt Nam tôi vẫn dùng
để nguyện cầu: “ Lạy Mẹ xin yên ủi chúng
con luôn luôn, Mẹ từ bi xin xoá những nỗi lo
buồn, v́ đời con gieo dắc biết bao đau
thương Và trần gian gai góc biết bao đau thương..
. “
TẠ THẠC
http://www.suoinguontamtu.com/bonphuong/tacgia/TaThac/taThac_page.htm
