



Thi Tập Nỗi
Lòng Người Viễn Xứ
|
1-
Gợi Lại Hồn
Thơ 2-
Lòng Cha 3-
Nhớ Con 4-
Thân Viễn Xứ 5-
Giọt Lệ Sầu 6-
Nhớ 7-
Tình Câm Lặng 8-
Suy Tư |
9-
Ru Con 10-
Nhớ Trăng 11-
Sầu Vong Quốc 12-
Tình Nồng 13-
Tóc Mây 14-
Chuyện Tình Si 15-
Việt Nam...! Việt Nam 16-
Đeo Một Gánh
Sầu |
|
1-Gợi
Lại Hồn Thơ Cha giã từ thơ
khi thuở nào Việt Nam quê mẹ
lửa binh đao Bút nghiêng xếp lại
rời phố cũ Thầy-Cô-Bạn
hữu vẫy tay chào Cha lại làm thơ khi
thuở nào Từ ngày cam
chịu gác gươm đao Lòng cha gợi
lại hồn thơ cũ Thơ viết ra đây
lệ ứa trào 3-Nhớ Con Nhớ con mỗi
sớm rạng đông Bình minh lố dạng
cha trông từng ngày Khấn cầu
Thượng Đế an bày Vợ, chồng, con
dại hết sầu thương đau Trái ngang nghịch
cảnh thuở nào Tương tư, khổ
ải khép vào hư không Muôn nơi hoa dại
đơm bông Chim non vỗ cáng,
rừng thông xanh màu Ta nay tương ngộ
cùng nhau Duyên xưa, tình cũ
dâng trào nghìn năm 5-Giọt
Lệ Sầu Con có vui không? Hay con
vẫn khóc... Áng đời
hồng mây trắng tỏa muôn nơi Gió lạc nguồn,
sóng gợi tóc buông lơi Tia nắng sót
vuốt vòng môi ngây dại Lá me ngập bờ
vai thon con gái Chớp làn mi
lém ướt mắt bồ câu Nín đi con thôi nhỏ
giọt lệ sồu Đừng khóc
nhé kẻo ngàn hoa cỏ úa 7-Tình Câm
Lặng Tình câm lặng... Một mối tình
bất diệt Anh vẫn yêu.. Yêu tha thiết mối
tình thâm Yêu say sưa... Trong tuyết phủ âm
thầm Để tình ấy... Muôn đời còn
nguyên vẹn 9-Ru Con Ngủ đi con, cha ngồi
ru khẽ An giấc nồng trẻ
mãi tuổi thanh xuân Lòng cha vui nhộn
tưng bừng Tóc con đan kín
trong từng ngón tay Hương tình
thiếu vắng lâu nay Để con mang phải
nỗi sầu trong tim Cha đâu? Con mãi luôn
tìm... Ví như thuyền
đắm-đò chìm giữa sông Con cha phận gái má
hồng Mẹ sang bến
mới –con nhìn trăng rơi Phải chăng duyên số
do trời Thuyền tình lỡ
chuyến...một trời thương đau 11-Sầu Vong
Quốc Anh và tôi những
chàng trai xa lạ Cùng một
đường chí hướng của
tự do Kiếp tha hương lòng
nặng trĩu âu lo Mang câm hận ngậm
ngùi sầu thế hệ Mầm nhựa sống
cạn dần trong thi thể Khi đêm về thanh
thoảng tiếng chuông vang Đường ta đi
phủ nhuộm một màu tang Hồn trăn trở
trong sắc chiều nắng nhạt Anh và tôi nay làm
thơ – viết nhạc Viết gì
đây... ! trang giấy lệ nhòa phai Người chiến
bại mang nặng nỗi đắng cay Sầu vong quốc...Tôi – Anh
sầu vong quốc 13-Tóc Mây Tóc con dài như
thác nguồn suối ngọc Nước xanh màu
mắt biếc phủ mênh mông Mùi hương thơm
thanh thoảng búp hoa hồng Xuyên kẽ lá xuôi
giòng ra biển rộng Tóc con dài
vờn bay trong gió lộng Đêm trăng sao dệt
gối bóng chiêm bao Cha mơ hôn lên suối
tóc ngọt nào Khe khẽ bảo
đời cha là con đó Tháng năm dài ôm
sầu đau hải ngoại 15-Việt
Nam...! Việt Nam Tháng năm dài ôm
sầu đau hải ngoại Trái tim lòng
quằn quại nhớ cố hương Cảnh núi sông bao
kẻ khóc- người thương Dân tộc Việt chung
vành khăn tang trắng Này người
hỡi...! sao vẫn còn câm lặng Đắm chìm
vào lạc thú chốn phồn hoa Sống vui say quên
hẳn nước non nhà Bầu sữa mẹ
cạn dần trong thi thể... Việt Nam...! Việt Nam Ôi...!Quê hương máu
lệ Hồ Sen
|
2-Lòng Cha Từ khi gặp
lại con thơ Tim lòng xao động
ngẩn ngơ u sầu Cha nay bạc nửa
mái đầu Thương con trẻ
dại sớm chiều vắng cha Chinh nhân trĩu nặng
tình nhà Ôm bao nhung nhớ
phận già chưa nguôi Cuối đầu khấn
nguyện đôi lời Cha già, con trẻ
trọn đời bên nhau Mây đen phủ kín
năm nào Thái dương nay
đã dâng cao tình người 4-Thân Viễn
Xứ Nhớ con sớm
tối canh thâu Cha thân viễn xứ
mưa Ngâu phủ đời Sầu đau nhân thế
than ôi... Con thơ thiếu
vắng tình người cố nhân Bao năm cha tự
nhủ lòng Cửu Long
nước Việt có dòng máu tươi Máu loang tô thắm
tình người Cha, Con nay sẽ một
đời bên nhau 6-Nhớ Nhớ đến em... Anh thả hồn mộng
mị Nương ánh
trăng... Theo dáng liễu em đi Vượt nghìn
khơi... Anh nghe gió thầm
thì Lòng xao động... Tràn dâng nguồn
thác chảy 8-Suy Tư Cha viết cho con mấy
vần thơ Lòng cha đã
chết tự bao giờ Suy tư thoi thóp
vờn theo gió Hình bóng chiều
xưa vẫn dật dờ Con hiện về đây
như ước mơ Ôi con yêu quí của mong
chờ Sao con im lặng nhìn
cha thế Chẳng lẽ con cha
thiếu tình hờ... Hãy lại gần cha
trong phút giây Cho cha ôm trọn cánh tay
này Khẽ ru con ngủ
lời ân ái Kẻo sớm mai về
giấc mộng phai 10-Nhớ
Trăng Ai nỡ kéo trăng
xuống vũng lầy Để trăng hổ
thẹn gió cùng mây Thích trăng anh
bước ra bờ suối Tát nước
tìm trăng khuất lâu ngày Đêm tàn anh sợ
trăng trôi mất Sợ gió lên
nhiều thổi trăng bay Tương tư một
khối tình si dại Chú cuội u sầu
còn anh say Đêm khuya khoắt
gió heo may Hồn anh lưu lạc
nương mây trở về Anh luôn nguyện giữ
lời thề Bến xưa, suối
cũ, anh về cùng trăng 12-Tình
Nồng Nằm đêm anh
nhớ ngày nào Tình nồng trao
gởi đến người anh yêu Dáng em gái nhỏ
mỹ miều Tóc em óng ả theo
chiều gió bay Làm cho men đắm
tình say Chuốc bao sầu khổ
tháng nag̀y nhớ mong Em ơi! Em có biết
không? Riêng anh, lòng vẫn
mỏi mong đêm ngày Ước chi tình
ấy thật dài Đôi ta, tình đó
miệt mài ngàn năm 14- Chuyện
Tình Si Chuyện tình si mấy
mươi năm về trước Nhờ trăng thanh trao
gởi tặng về em Gió đưa thuyền
lướt nhẹ sóng trong đêm Anh ấp ủ một
tình yêu mầu nhiệm Em có phải là
người từ muôn thuở Hãy cùng ta uống
cạn chén nồng say Những hẹn hò
mong đợi bấy lâu nay Nghe thương nhớ
trong men tình ngây ngất 16-Đeo
Một Gánh Sầu Heo may về báo Thu sang Đếm bao nhiêu lá
rụng vàng đầy sân Bâng khuâng nghỉ chuyện
xa gần Cuộc đời trôi
nổi phong trần đắng cay Tóc xanh giờ
điểm sương mai Làn môi mộng
dưới nụ cười héo khô Non sông Tổ Quốc hư
vô Bốn mùa trăng
gió hửng hờ tình ta Đêm về lặng
ngắm sao sa Hồn Thu trổi dậy
thoảng qua mảnh lòng Chí trai nặng
nợ tang bồng Giang san sụp đổ
vào vòng lao lung Tù Nam ngục
Bắc hãi hùng Nghe lòng chua xót
lá vun ngập mồ Chiều nay sương
khói phủ mờ Cúi đầu
mặc niệm lệ sầu tuôn rơi Dù cho phận xác
tả tơi Uống sương nhai
lá giữ mình thanh tao Đỉnh chung mất
tự thuở nào Bước đi
một bước lòng đeo gánh sầu Hồ Sen |

Thi phẩm Tình Chàng Ý Thiếp