Thi Tập

Hương Xưa

Minh Hồ

Xuất bản 1999

                               

            Thay Lời Tựa

 

Sáng nay trời trở lạnh nhiều. Gió lại từng cơn thổi bạt vào người. Tôi đi lấy thơ và nhận được bản “Hương Xưa”.

Đây là những suy tư của một người con đất Việt, nhớ về một thời chinh chiến, tiếc nuối một giang sơn thánh thiện với nhiều dư âm kỷ niệm thôn xóm. Tâm tư nói lên dấu ấn của một tấm lòng yêu quê hương, dấu than của một trái tim thương nòi giống Việt và những uất nghẹn của một chiến sĩ nửa đường vong quốc. Hãy nghe tiếng kêu gọi :

 

“ Hỡi những ai còn chút gì liêm sỉ

   mau hồi tâm tưởng nghĩ đến cơ đồ

   dân tộc ta đã mất hết tự do

   và không được ấm no cùng hạnh phúc”

  

Trong  tập thể quân nhân hải ngoại còn lại được bao nhiêu người? Chắc là nhiều lắm? Phải chăng đó là những chiến sĩ thầm lặng? Rất mong thay.

 

Paris, ngày 09 tháng 01 năm 1999

Mai Viết Triết

 

1.- Ngày Xưa

 

Chuyện  ngày xưa...

như chôn vào dĩ vãng

Chuyện ngày nào...

quốc nạn rủ cờ tang

Ba Mươi Tháng Tư

toàn lãnh thổ miền Nam

Cộng Sản chiếm

toàn dân hờn vong quốc!

Chuyện ngày xưa....

bốn  phương trời đều khóc

Hằng vạn người

tù ngục chẳng ngày ra

Mỗi sông hồ, biển cả, núi rừng xa

Thây chồng chất

Ôi, là đau đớn tận!

Chuyện ngày xưa...

tiếc anh hùng lận đận

Căm lũ hèn

tham vọng bán giang san

Đưa dân tộc bao tủi nhục lầm than

Tìm cuộc sống an nhàn nơi hải ngoại

Chuyện ngày xưa...

quay quần chống đối mãi

Giúp quân thù cơ hội cướp quê ta

Đến hôm nay vẫn còn cảnh xót xa

Không cùng hướng dèm pha người tranh đấu!

Chuyện ngày xưa...

tại vô tâm phản hậu

Miệng phò vua dạ cấu kết quân thù

Để ngàn năm mang tiếng quá đại ngu

Lòng phản quốc nghìn thu truyền lịch sử

Chuyện ngày xưa...

có cần nên lưu trử?

Cho cháu con nghiên cứu học mai sau

Thảm trạng Bảy Mươi Lăm

non nước xuống vực sâu

Chưa ân hận sao lại còn chia rẽ...?

 

5.- Phong Sương

 

giang hồ bạc áo phong sương

quê người cảnh Tết tha hương ngậm ngùi

thương sông, nhớ núi, kêu Trời

Trời ơi! quê Mẹ mất rồi từ lâu

 

phận người ở lại dãi dầu

gia đình ly tán một bầu đắng cay

đìu hiu phần mộ đó đây

hương tàn khói lạnh chẳng ai nom giùm

 

hết rồi dòng giống Tiên Rồng

Tháng Tư con cháu Lạc Hồng bôn ba

bao năm sống cảnh không nhà

trai tài lỡ vận tù sa đời đời

 

7.- Bẽ Bàng

 

ngồi ngó mông lung

trời đất khách

một mình uống rượu

trách long đong

người thân nào thấy

mưa trong lòng

tình với nghĩa bẽ bàng lỡ vận!

 

8.- Ảo Mộng

 

Đã bao nhiêu năm nhà tan, nước mất...

Bao nhiêu phong trào phục quốc rã tan

Ào ạt người chạy trốn bỏ giang san

Tìm lánh nạn quân tham tàn Cộng Sản!

 

Mẹ Việt Nam muôn đời ôm uất hận

Đàn cháu con quanh quẩn tị hiềm nhau

Giành lợi danh trước, nhục để mai sau

Lòng yêu nước không cao hơn phú quí!

 

Giống Hồng Lạc sanh phần tư thế kỷ

Lai ngoại bang quên hết cả cội nguồn

Thì đường đấu tranh lấy lại nước non

Và dân tộc, là trong ảo mộng!

 

10.- Hoa Nở

 

qua bao mùa mai nở

quê mẹ ta lìa xa

lòng ước mong gặp gỡ

đồng hương ở quê nhà

 

qua bao lần pháo nổ

giao thừa đêm ba mươi

dưới làn sương mây gió

ta cầu nguyện đất trời

 

non sông mau rạng rỡ

hạnh phúc tràn tương lai

xích xiềng gông phá bỏ

hoàn lại kiếp con người

 

11.- Tình Tự

 

ta muốn nhắn nhủ

hồn thiêng sông núi

mẹ Việt Nam đang tủi nhục

khóc từng đêm

hai mươi ba năm

sóng vỗ triền miên

đưa vũ trụ ngửa nghiêng

mầm hy vọng

muôn ánh mắt người,

khát khao trời rộng

dãy ngân hà

kết mộng phủ vườn xuân

bài ca vui

mây gió quyện bâng khuâng

về tình tự một lần

non nước cũ!

 

14 .- Thánh Thiện

 

Năm xưa...cơn quốc biến

dân tộc ta rời nhau

chưa kịp lời đưa tiễn

đã vội vẫy tay chào!

 

Khóc than hợp thành tiếng

như oan hồn thét gào

Mất rồi...mất vĩnh viễn

mẹ Việt Nam còn đâu!

 

Hẹn ngày tan dâu bể

bước chân xưa dãi dầu

trở về tâm thánh thiện

không còn thù hận nhau!

 

Ngàn năm luôn ẩn hiện

bóng quê đẹp ngần nào

yêu thương cùng lưu luyến

trong từng giấc chiêm bao!

 

16.- Gieo rắc

 

còn đâu nữa giang sơn gấm vóc

mối căm hờn tận đáy trùng dương

nắng xuân hồng trú ẩn bốn phương

thuyền hạnh phúc chở cơn mưa bão

 

đã qua thời vàng son thơ ấu

khóa cuộc đời, khóa cửa tương lai

sống tha hương tiếng nói lạc loài

và mãi mãi cánh chim thất thế

 

gần thế kỷ không tan dâu bể

khắp địa cầu bảo vệ chứng nhân

thuyềt Cộng Sản gieo rắc lầm than

một chế độ bạo tàn ác độc!

 

18.- Thức Trắng

 

Nhớ nhung

vương vấn tâm sầu

canh dài thức trắng

nơi nào quê hương

 

Mỏi mòn

nhỏ lệ như sương

đất trời chua xót

trùng dương ngậm ngùi

 

Quãng đời

trai trẻ chôn vùi

trong giờ bức tử

tương lai mịt mù...

 

Bến Thành

Gia Định

Thanh Đa

Thị Nghè

Thủ Đức

nhớ mà chiêm bao

 

Ra đi thắm thía ngần nào

làm thân viễn xứ

úa màu mắt xanh

lòng luôn nuối tiếc ân tình

 

Đồng hương

đất Mẹ

quê mình

Việt Nam

 

20.- Một Giờ

 

cho đất Mẹ dựng lại cờ

đã từ lâu bụi phủ mờ

năm mươ

Việt Nam Cộng Hòa i năm non nước

trơ cõi đời

hồn thơ lập lánh tuyệt vời

niềm tin ẩn hiện tương lai

ngọn cờ đại nghĩa tung bay

phố phường

một giờ mất hết

quê hương

một giờ đổi lại

 

22.- Âm Thầm

 

Anh giã từ dạo đó

lên đường dặm sơn khê

đã bao mùa lá đổ

chưa thấy dáng anh về

 

Lòng em luôn ẩn hiện

đêm gió thổi qua mành

tưởng làn hơi anh thở

thầm cầu nguyện cho anh...

 

Chiến trường anh rạng rỡ

trách nhiệm như hoàn thành

kiếp làm trai anh trả

một chiều địch giao tranh!

 

Anh đi về muôn thuở

nghìn thu mộng tan tành

tình yêu đành dang dở

em thấm lệ khăn tang

 

Âm thầm trên phố vắng

bước cô đơn ngại ngùng

nước mắt em khô cạn

chưa cạn lời thủy chung!

 

24.- Tơ Tầm

 

Thu sang xơ xác lá vàng

Tàu vô bờ bến lang thang bốn mùa

Triền miên tìm nước non xưa

Trôi về một thuở ban sơ đầu nguồn

 

Mỏi mòn chờ đợi tiếng chuông

Thực hư lẫn lộn càng đong ngậm ngùi

Bao lần biển nhớ rưng rưng

Chứa chan sóng dậy vô vàn ước mơ

 

Con tằm dệt lại đường tơ

Để may thành một lá cờ Việt Nam

Cộng Hòa, ba sọc đỏ ngang

Rồng Thiêng chung bọc da vàng kính yêu

 

26.- Hiệp Sức

 

Nước non theo mây gió

Về khuya thổn thức sầu

Chỉ còn là kỷ niệm

Thời gian trôi qua mau

 

Lòng người như cây héo

Rủ rượi tâm nghẹn ngào

Trách ai sao bạc bẽo

Cho đời nhận thương đau

 

Mong đợi ngày sẽ đến

Thấy ai cũng tươi cười

Chim bay về tổ ấm

Đoàn tựu hót reo vui

 

28.- Viễn Xứ

 

người viễn xứ qua bao mùa lá rụng

có chạnh lòng giây phút tưởng quê hương

có bao giờ nghĩ đến nghĩa đồng hương

hay cứ mãi quay quần bên danh lợi ?!

 

khi xưa...cố quốc thiếu tình dân tộc

thiếu kết đoàn, giặc dễ cướp quê hương

nên dân Nam phân ly khắp nẻo đường

nương xứ lạ đến làn hơi phút cuối!

 

đồng hương ơi! nghe hồn thiêng sông núi...

mà kết đoàn hóa giải tị hiềm riêng

đừng quên ngày cố quốc hận tang thương

hãy thắt chặt lòng yêu thương mãi mãi

 

29.- Đón Xuân

 

Năm cũ qua, Năm mới bước đến

Lòng người viễn xứ thấy bâng khuâng

Niềm vui hòa lẫn niềm nhung nhớ

Hình ảnh quê nhà đón rước xuân

 

Xuân về người thấy già thêm

Nhưng người vẫn đợi chờ đem xuân về

Hương xuân nhè nhẹ đam mê

Bao trùm cảnh vật, sum xuê cửa nhà

 

Giao thừa đón rước xuân ta

Lá hoa tươi tốt, hương trà, ý thơ

Gom thơ thả chốn mịt mờ

Quê hương mình đón giao thừa vui hơn!

 

 

 

31.- Hồn Thơ

 

mây quyện hồn thơ giạt chốn nào

đồng hương chờ đợi bước về mau

nhọc nhằn thân thể, linh hồn mất

quỉ đỏ quay  quần non nước đau

 

dân tộc bao năm triền miên khổ

lòng người căm giận lũ Cộng quân

Việt Nam run rẩy ngần tan vỡ

hải ngoại ai còn thương núi sông?

 

người Tây có biết mình đang muốn

nước nhà không còn cảnh ngóng trông

người Tây có biết mình đang tưởng

thèm nghe khúc nhạc ...tình quê hương !

 

33.-  Tuyệt Vời

 

từng con đường tan bóng nắng

đêm đổ xuống, trăng soi mọi ngả

lòng người đi nhớ quê hương ròng rã

như con sông chưa trả nước về nguồn

 

đất khô cằn trông ngóng trận mưa xuân

người ở lại chịu muôn điều cay đắng

ôi! Cùm gông xích xiềng thân lận đận

trăm đau thương đến phận kiếp con người

 

cùng tâm tưởng

dù góc biển

chân trời

trong sáng đẹp tuyệt vời cho Tổ quốc

 

35.-   Cội Nguồn

 

Bốn phương tràn nước mắt

nô lệ đời long đong

Kẻ đi, người ở lại

run sợ tận đáy lòng!

Chỉ mành treo hơi thở

cuộc sống trong vũng bùn

Xót xa ngày hôm đó

không còn được tự do!

Người người ra hải ngoại

mong thoát kiếp trâu bò

Đắng cay thân viễn xứ

ai nào thấu hiểu cho!

Dù cơm no áo ấm

vẫn thấy lạnh trong tâm

Xin ai đừng quên lãng

cảnh nước mất, nhà tan!

Có giàu sang tột đỉnh

hay áo rủ cơ hàn

Đều là con cùng mẹ

mẹ Việt Nam

Việt Nam !

Thế giới là ngả rẽ

địa cầu xa tình thương

Diệt tiêu dần cội rể

văn hiến bốn ngàn năm!

Ok!  Oui! Yes! No! Ça  va!

ngọt ngào hơn tiếng ta?

Je t’aime , I love you!

ngàn năm ...Ta vẫn Ta?!

 

Minh Hồ

 

 

 

2.- Ngày Cuối

 

tháng tư ngày cuối đó

thế hệ

thay đổi nhau

văn minh thì chối bỏ

sống lại

thế kỷ đầu

 

ruộng vườn hoang xơ xác

ngục tù

mọc lên mau

triệu hồn oan bật khóc

bật khóc cùng đồng bào

 

máu đào loang ướt đất

huyền sử

hóa linh thiêng

địa cầu như thổn thức

hơi thở cạn buồng tim!

 

3.- Giang Sơn

 

mỗi độ hoàng hôn

trời nhiều sương lạnh

lòng người lưu vong

chạnh nhớ quê nhà

trưa Ba Mươi

Tổ quốc gặp can qua

dân Nam Việt ...

như là chim vỡ tổ

 

từ ngày đó...

sanh linh nhiều đau khổ

đời đổi đời

tủi hổ bậc hùng anh

không tự do

mất hạnh phúc dân lành

và tất cả

trở thành nơi tù ngục

 

triệu con tim

ôi! thoi thóp từng chút

đêm từng đêm

nằm khóc cảnh quê hương

bởi yếu hèn

mất hết dạ cang cường

nên giặc dễ lấy giang sơn gấm vóc

 

4.- Kiếp Trai

 

Kiếp làm trai hãnh diện

cuộc đời dâng quê hương

khi sơn hà nguy biến

theo tiếng gọi lên đường

 

Noi gương hùng thuở trước

lòng yêu nước thiết tha

tuyệt vời ôi! Tổ quốc

Việt Nam khải hoàn ca

 

Xả thân vì đại cuộc

chan chứa bao mặn nồng

tình yêu thương dân tộc

vô tận ngút ngàn năm

 

Ngàn năm giòng máu Việt

khí phách như biển trời

quân thù tan biến hết

nụ cười nở trên môi

 

6.- Soi Gương

 

Đứng soi gương thấy mình như đang khóc

khóc chưa thành tiếng, uất nghẹn tâm can

tự hỏi lòng còn hay mất giang san?

mà tiền nhân dầy công dựng giữ nước

 

Tổ quốc mất do những lòng phản quốc

những tâm hèn chạy trước bỏ quê hương

mặc dân lành đau khổ nhục tan thương

cho Cộng Sản bạo tàn vào cai trị

 

Sao không tiếp chí tang bồng hồ thỉ

ngồi chờ thời lại phá hủy cuộc đấu tranh

của những người còn yêu nước trung thành

lòng chẳng thẹn bao linh hồn tử sĩ

 

Hỡi những ai còn chút gì liêm sỉ

mau hồi tâm tưởng nghĩ đến cơ đồ

dân tộc ta đã mất hết tự do

và không được ấm no cùng hạnh phúc

 

Sử sách ghi chết vinh hơn sống nhục

muôn đời sau kính phục hoặc khinh khi

là tấm gương...

- trung liệt!

- chẳng ra gì!

dòng họ tủi có chi...

- thân hèn nhát

 

Đến hôm nay soi gương thấy tóc bạc

Tự hỏi lòng đến thác cũng không quên?

Nợ núi sông, dân tộc chưa đáp đền

Đường chính nghĩa trong tim hằng bất diệt!

 

9.- Sắt Son

 

Đông về giá lạnh tuyết rơi

bao trùm cảnh vật, người người chờ mong

Giáng Sinh sắp đến tưng bừng

phố  phường kết tựu rừng thông đượm màu

 

gửi quà, thiệp chúc cho nhau

trẻ con rộn rịp trông mau tới giờ

nửa đêm bên ánh đèn mờ

tiếng chuông cầu nguyện Chúa ban phước lành

 

tình thương giữ mãi bên mình

đến khi đầu bạc răng long vẫn còn

dù cho nước chảy đá mòn

Việt Nam bất diệt sắt son đời đời...

 

12.- Huyền Sử

 

...và ngôn ngữ

bốn ngàn năm

không mất

theo thời gian

trời đất

nở đầy sao

 

huyền sử

thiên đường

Cộng sản

Chôn sâu

hoa phủ mặt

cùng nhau

lòng uất hận!

 

13.- Tâm Tư

 

ngàn mây hun hút trăng non

quê nhà, xứ lạ hoàng hôn xuống sầu

cố hương hình nhục thương đau

đi vào huyền sử nợ nhau oán cừu

 

cổ kim chưa trả hết thù

cho nên không thoát ngục tù lưu vong

chiều lên khu phố Clermont. *

nhìn người qua lại tưởng giòng tâm tư

 

buồn trông cảnh có vui ư?

Thôi đành... tạm mượn vần thư giải bày!

 

(*) Clermont-Ferrand : Tỉnh Clermont-Ferrand   miền trung nước Pháp, vùng núi lửa

 

15.- Dư Âm

 

tìm dư âm thức trắng

canh dài than nước non

hưng thịnh thời xuân sắc

như còn đọng tâm hồn

 

bóng  quê chiều tắt nắng

đường mòn quanh xóm thôn

hàng dừa ao rau đắng

tre mọc xung quanh vườn

 

dặm ngàn mây xanh thẳm

tơ lòng mãi vấn vương

gió xuân về tươi thắm

mùi hoa tỏa ngát hương

 

17.- Nhớ Thương

 

Quê ta như mất lâu rồi

thương non nhớ nước kêu Trời, Trời cao

người đi kẻ ở cùng đau

lạc loài chìm nổi dãi dầu đắng cay

 

Thảm nào bằng cảnh đó đây

phong sương đất khách buồn ngày, khóc đêm

còn đâu cảnh đẹp thiên nhiên

năm cùng tháng tận đảo điên anh tài

 

Vinh danh gìn giữ lâu nay

thoáng qua một khắc miệt mài ngàn năm

mong sao con cháu Lạc Hồng

quay về cố quốc phá gông, xích xiềng!

 

19.- Sĩ Khí

 

Ta vẫn đi trên con đường chính nghĩa

Dù sức mòn, lưng cuốn xếp vành vai

Tóc bạc trắng, khí phách không sờn phai

Quyết tranh đấu đến làn hơi phút cuối!

 

Ta vẫn đi con đường không nhục tủi

Coi xích xiềng như ngọc chuổi linh thiêng

Xem tù tội là nơi dưỡng thần tiên

Nếu một mai theo hồn thiêng sông núi!

 

Ta vẫn đi theo đồng hành lứa tuổi

Sá gì thân dâng hiến cho quê hương

Tự ngàn xưa giòng máu đã cang cường

Lòng giữ mãi tình thương vô bờ bến!

 

Ta vẫn đi diệt Cộng thù nguy hiểm

Rửa hờn căm cho Tổ quốc, dân ta

Đường chính nghĩa trừ lũ quỉ gian tà

Lòng không phụ Ông, Cha gầy dựng!

 

Ta vẫn đi noi gương hùng trí dũng

Của Vĩ nhân từ trước cũng như sau

Đại thi hào Nguyễn Du đã có câu :

“ Anh hùng thà chết không cầu danh lợi “

 

21.- Bóng Cờ

 

Những câu nói bây giờ

của lứa tuổi ngây thơ

nghe sao mà buồn tủi

quê hương nằm trong mơ...

 

...không bao giờ nhớ lại

vương víu, bận thêm lòng

Viêt Nam nghèo khổ đói

hiu hắt cuối triền sông

 

Bốn mùa đều nắng cháy

tan cảm giác rộn ràng

từng con đường xe chạy

bụi cát phủ toàn thân

 

Mãi hồn nhiên ca ngợi

xứ người sống trong lành

chẳng buông lời thăm hỏi

góp phần cuộc đấu tranh

 

Dành lại gì đã mất...

...mất hết không thể ngờ

từng mảnh đời rách nát

còn đâu một bóng cờ!

 

23.- Trung Thu

 

Trung thu kết tựu hoa đèn

trẻ con ca hát suốt đêm vui mừng

đồng hương nhộn nhịp tưng bừng

lãng quên những lúc nhọc nhằn mưu sinh

 

Vui cùng con trẻ thơ mình

thấy như trẻ lại dáng hình xa xưa

mặc dù đời lắm gió mưa

bể dâu tình nghĩa, chát chua tình người

 

Thương yêu chỉ để đầu môi