Thơ Minh
Hồ
Thi Tập
TA VẪN YÊU EM

LỜI
CẢM TẠ
Chân
thành cảm tạ các nhạc sĩ:
Lmst
Đã cảm hứng sáng tác những bài
nhạc phổ từ thơ Minh Hồ
ĐÔI
LỜI VỀ TẬP THƠ
“Ta Vẫn
Yêu Em”
Viết là tất cả
những ước mơ, những thiết tha
băn khoăn hay ray rức. Viết là đem
nổ lực tất cả đời sống tinh
thần, văn thơ trở nên một
trường ám ảnh, trong thế giới
mộng mơ góp phần sáng tạo, dàn
trải thái độ và cung cách của
mình.
Thơ thật ra đòi
hỏi tự do và cũng mời gọi
tự do nơi người đọc và nghe
nó.
Đọc hoặc nghe, ngâm
xướng lên. Qua giọng hát, câu ca, là đi
ngược trở về ta, trở lại
những vết thương cũ, cảm nhận
lại tiếng tim đập chính trái tim mình.
Hơn một lần đời ta đã
bắt gặp với lại ám ảnh
thiết tha một chiều nhạt nắng, một
lần gặp đầu tiên và một lần
giã từ cuộc tình làm tâm hồn ta tan
nát.
Trong tập thơ “Ta Vẫn
Yêu Em” của thi sĩ Minh Hồ phần lớn
những bài thơ buồn thảm, chất
chứa đầy ắp những thăng
trầm còn lắng đọng trong tiềm
thức, nỗi buồn mênh mông, da diết…
Lòng anh vẫn xót xa,
vẫn nuối tiếc như :
“Bỏ bến
ta rước
Thuyền rẽ
trùng khơi
Nhìn em
cất bước
Hạnh phúc
chân trời
Ta vẫn
nhớ em
Cho dù em
đã
Không còn
nhớ ta
Ngàn năm em
xa ”
( Ta Vẫn Yêu Em tr.4)
Thơ vẫn
đi vào tâm hồn người đọc một
nỗi buồn man mác.
Chính cái say mê, cái
buồn, cái đau khổ phát xuất từ
con tim tan nát, anh gởi vào từng âm thanh,
từng cung bậc, từng chữ đã
cấu tạo, kết tinh thành những vần
thơ thương nhớ, những vần thơ
sầu thảm.
Trong “Ta Vẫn Yêu Em” có
chất thơ, mạch thơ, nhịp điệu giàu
có, lời thơ gợi cảm, ý thơ
độc đáo, mỗi bài thơ có cái
hay, có cái đẹp riêng.
Tôi rất hân hạnh
đặt bút ghi đôi lời về tập
thơ
“Ta Vẫn Yêu Em” đến
với quý vị và các bạn yêu thơ,
một bông hoa muôn sắc, muôn hương.
Thành phố
Troyes, ngày 13 tháng 03 năm 2008
Hội viên
Hội Âm Nhạc Sacem - Pháp
|
1.TA VẪN
YÊU EM Ta vẫn yêu em dù nay em
đã không ở
bên ta em xa suốt
đời Ta vẫn mong em dù nay em
đã ngủ yên con
tim bên ai triền
miên Ta muốn quên
đi giây phút chia
ly Mắt ta
tức tửi nhỏ lệ
sầu bi Bỏ bến
ta rước thuyền
rẽ trùng khơi Nhìn em
cất bước Hạnh
phúc chân trời Ngàn năm
thân ta Chiếc
bóng chiều tà Hoàng hôn
bầm tím dù liệm
tình ta Ta vẫn
nhớ em cho dù em
đã không còn
nhớ ta Ngàn năm em xa *Nhạc sĩ 3.KHI Khi anh yêu em Cuồng si con
tim Khi anh yêu em Cuồng si môi
mềm Khi anh yêu
rồi Không màng xa
xôi Khi yêu em rồi Không còn
đơn côi Từng
cơn say đắm Gieo tình
đêm lên Lòng dâng
nồng thắm Hương
tràn mông mênh Lâng lâng lạc
lối Tâm hồn
ngất ngây Mơ cùng
chăn gối Đôi ta
ngày mai Khi yêu nhau
rồi Không màng xa
xôi Khi bên nhau
rồi Cuộc đời lên ngôi 5.LỠ
LÀNG Gặp nhau
rồi lại rời xa Cho sầu dâng
mắt, lệ sa điệp trùng Ngày mai
nỗi lửa nhớ nhung Để tan
sương phủ thấy vùng bóng em Đường
xưa anh trở lại tìm Lò
hương tình đã lặng im ấm
nồng Hằng
đêm dõi mắt qua song Nhìn
trăng tròn khuyết theo dòng thời gian Yêu nhau sao
để lỡ làng Hồn anh lên
tiếng thở than ưu phiền Vô tình! Ai
cắt tơ duyên Lứa
đôi đang tới gắn liền phu thê Em đi ;
anh lại quay về Âm thầm lê
bước bên lề cỏ hoang Héo khô, chút
nắng chiều tàn Thoáng qua
làn gió ngỡ ngàng hương em *Nhạc sĩ 7.MỐI
TÌNH XANH Em đi vào độ lá
thu phai Từ
đó đến nay anh nhớ hoài Đêm xuống
màn trời trở gió lạnh Lòng anh
cũng thấy giá băng thay Nghe tim đau
nhói trong lòng ngực Mạch máu
như ngừng chạy chẳng hay Kỷ niệm
êm đểm còn lẩn quẩn Hồn anh
chưa mất dấu yêu ai... Yêu ai...?
Trước đây em thường hỏi: - Có
thật lòng không anh hỡi anh? Âu yếm
nhìn em, khe khẽ nói: Em lả lẽ
sống của đời anh Ngờ
đâu định mệnh an bày đổi Tình
lứa đôi theo mộng chẳng thành Kết mối
trăm năm, em rẽ lối Sang ngang chấm dứt mối
tình xanh 9.TÌM Vòng tay âu
yếm đợi chờ Chờ em
trao đến lời thơ tâm tình Tình anh luôn
vững niềm tin Tin rằng
sẽ có lửa tình bừng lên Lên nơi
miền núi nối liền Liền non
biển thẳm se duyên cuộc đời Đời
anh vừa thoát chơi vơi Vơi cơn
sầu não suốt mười năm qua Qua màu
tóc điểm sương pha Pha thêm hình
dáng tuổi già của anh Anh đây
nào nghĩ trời dành Dành cho
trạm cuối còn sanh nở tình Tình em
đem đến thật xinh Xinh tươi
hoa bướm lúc bình minh dâng Dâng hương
nồng thắm vô ngần Ngần nào
ngây ngất, lâng lâng tâm hồn Hồn anh
đã bị vùi chôn Chôn trong quá
khứ đang tồn tại tim Tim anh
trở lại êm đềm Êm đềm hạnh phúc cùng em
quãng ngày... 11.MƯA
CHIỀU Chiều qua
mưa xuống Con phố
lặng chìm Ta ngồi ta
viết Lời
thư từ tim Chiều qua
mưa đến Gieo con phố
buồn Ta ngồi
nắn nót Lời
thư đang tuôn Tâm tư
thầm kín Ta yêu một
người Lâu nay câm
nín Nghe hồn
chơi chơi Khi trời
mưa đổ Gió lay
nhánh cành Lá rơi
rụng xuống Lanh quanh bay nhanh Chiều qua
mưa xuống Con phố im lìm Đêm về ta
thức Tương tư triền miên *Nhạc sĩ 13.ĐÔNG
SẦU Mùa thu
tàn phải không em? Lá vàng
ngưng rơi bên thềm Đêm
vắng không nghe xào xạc Gió lay
cành cây ngả nghiêng Lập đông
rồi phải không em? Anh nghe hơi
lạnh khắp miền Che bầu
trời màn trong sáng Nắng
chìm sương phủ triền miên Trăng ngà
ẩn núp trong mây Trần gian
tuyết đã rơi đầy Phố
phường lên đèn lặng lẽ Chờ
bước chân người qua đây Mùa đông
còn phải không em? Chiều
chiều anh dõi mắt tìm Bóng em
chưa đến đầu ngõ Lòng anh buồn thảm vô biên *Nhạc sĩ 15.TỪ
DẠO ẤY Ai đi
từ dạo ấy Cho ta hoang
vắng lòng Nơi đây
không còn thấy Dáng
người ta ước mong Mong
đời ta tương lai Bên ai tháng
năm dài Niềm vui
chẳng dừng đến Tình phu thê
nào phai Ai đi
từ dạo đó Ta đây
nuối tiếc hoài Vì chậm
chân lời ngỏ Ngàn năm
ta mất ai Bao giờ
mới gặp lại Người
ta thầm say mê Không ngậm
ngùi phút cuối Đời
ta cõi đi về Nơi nào
ai có thấu Lời ta
than không ngơi Nỗi đau
thương chôn giấu Người ơi ! Biết không
người? *Nhạc sĩ 17.YÊU NHAU Yêu nhau
từ lúc đầu tiên Chiều hè
mặt biển dịu hiền Ước
mong nối liền núi biển Cho dù
vạn dặm truân chuyên Yêu nhau cho
đến khi nào Trời
già không có vì sao Nắng
mưa chẳng còn đổ xuống Vầng
trăng khuất mãi nơi đâu Ta xin một
trái tim yêu Yêu si mê thật
là nhiều Ôm tương
tư tràn hy vọng Mai này
vỡ bờ cô liêu Đời
ta bao năm lạnh lẽo Vô cùng da
diết tâm cang Một lần
gánh mang bạc bẽo Suối
vàng ta hận không tan Yêu nhau
từ phút đầu tiên Yêu nhau ta
thốt lời nguyền Se tơ chỉ
hồng chàng thiếp Bước thêm bước
nữa đường duyên 19.CHUNG LỐI
ĐI VỀ Nối liền
núi biển bờ thương Vầng
trăng khuya tỏ đêm trường Muôn nơi
một màu vàng ánh Dạt dào
thơ mộng vấn vương Nối liền
núi biển hai nơi Nắng
mưa dưới
một bầu trời Cách xa
hết thành xa cách Gió mây
đeo đuổi không ngơi Cánh
phượng trải đường mơ
ước Hương hoa
lan tỏa đắm say Cát vàng
in đầy dấu bước Tình nhân
thề hẹn kiếp này Nối liền
núi biển ngàn xa Lối đi
về chung mái nhà Bóng
hình tháng ngày ôm ấp Tương tư kết thành xe hoa *Nhạc sĩ |
2.HẠT MƯA
HAY GIỌT LỆ Hạt mưa
từ ở nơi nào Trời cao
rơi xuống rạt rào trần gian Gợi
hồn tôi nhớ miên man Bóng
người yêu đã sang ngang bến rồi Lệ sa
từ ở mắt tôi Nhìn
người quay gót xa xôi nghìn trùng Đem theo
lời nguyện thủy chung Còn tôi
cố giữ trong vùng tâm tư Đêm nay
là mấy đêm ư? Tôi đây thao
thức đọc thư tỏ tình Ngày xưa
tràn ngập niềm tin Mong duyên
thắt chặt bóng hình có nhau Hạt mưa
nào khác lệ đâu? Soi mòn
cơ thể, trôi màu hoa yêu Nhòa tan
kỷ niệm mỹ miều Lứa đôi mơ ước
túp lều phu thê 4.TAN TÁC Anh
ước mong giấc ngủ Đêm nào
cũng nhiều mơ Để nghe
lòng tự thú Yêu em từ
bao giờ Yêu em từ
bao giờ? Tuổi
đầu đời ngây thơ Tâm hồn luôn
ấp ủ Dáng em anh
tôn thờ Em là vì
tinh tú Trong tim anh
chẳng mờ Đến thiên
thu giấc ngủ Dù tình
anh bơ vơ Dù tình
anh bơ vơ Em không về
trú ngụ Nơi mái
ấm đang chờ Em lại
lìa xóm cũ Khi mùa
thương chớm nụ Giữa
bầu trời xuân xanh Bao sắc
hương tích tụ Cho hoa duyên
nở nhanh Ngờ
đâu trời tuyết phủ Cành hoa yêu
cam đành Tan tác theo
thác lũ Trôi duyên anh chẳng thành 6.THỨC
GIẤC Đêm
thức giấc đàn nhớ nhung trổi
nhịp Tiếng
lòng ta ngày tháng
cận kề em Giờ
nơi đây lạnh lùng thấu con tim Mùa
tuyết phủ trời dìm mây đứng
lại Tìm kỷ
niệm đẹp êm đềm thuở ấy Bóng
hoàng hôn còn đọng ở hồn ta Bao hình
ảnh tuyệt vời đến hôm qua Của
lứa đôi nhạt nhòa theo mộng vỡ Ta thức
giấc chợt nghe từng tiếng thở Dập dồn
trong lòng ngực tự bao giờ Ta ngồi
dậy xua đuổi cảnh bơ vơ Trong bóng
đêm mập mờ em ẩn hiện Réo
gọi tên em chân ta quấn quyện Niềm vui
như sóng biển vỗ vào bờ Qua giây phút
cuộc tình đẹp như mơ Đã đứt đoạn
đường tơ duyên vĩnh viễn 8.CHO
NGƯỜI TÔI YÊU Bờ môi
mật ngọt vẫn còn Dù nay
tình đã héo hon lâu rồi Tháng
ngày chịu sống đơn côi Nhưng hồn
luôn thả xa xôi nghìn trùng Tìm
người đem cất thủy chung Câu thề
lời hứa, bỏ khung duyên tình Trăm năm,
tẩn liệm đẹp xinh Nơi chân
trời mới đến nghìn thu sau Bờ môi
mật ngọt cho nhau Hôm nay xa
vắng, niềm đau chốn nầy Đêm về
sầu tỏa mắt cay Lệ trào không dứt, lâu
đài yêu tan Người
đi rẽ bước sang ngang Hoa tim rụng
cánh bên đàng tả tơi Trong cơn giông
tố cuộc đời Đã dâng
trọn vẹn cho người tôi yêu 10.LÁ THƯ
NÀY ANH VIẾT Lá thư
này anh viết Viết không
biết bao lần Bao lần anh
chẳng biết Xé thư
bởi hờn dâng Hờn dâng
nguôi lại tiếp Tiếp tục
cầm viết thư Thư viết
dài khủng khiếp Dòng tư
tưởng vô bờ Lá thư
này anh viết Viết sau
nửa đêm đông Đêm đông
lạnh da diết Bởi em
tắt sưởi lòng Lòng anh
còn bao nỗi Nỗi niềm
thương chẳng quên Chẳng
quên dù thay đổi Tình yêu anh
với em Em không cùng
một lối Lối
đường tơ kết duyên Duyên trăm
năm mong đợi Bây giờ
khóa buồng tim Lá thư
này anh viết Viết gửi
em một lần Lần này
thôi vĩnh biệt Cho đến
khi lìa trần Trần gian
nhiều nuối tiếc Tiếc kỷ
niệm vô ngần Vô ngần
đẹp nào biết Buồn vui
để lường cân Cân đo nên dang
dở Dang dở
mối tình xuân Xuân tàn nhanh
bỡ ngỡ Đổ thừa tại số
phần *Nhạc sĩ 12.GỌI EM Ta mang hồn
đi đâu Ta nghe hồn
than sầu Ta mang hồn
đi mãi Ta nghe hồn
kêu đau Em mang tình
chôn sâu Em mang tình
yêu đầu Em mang tình
xuân cất Em mang về
thương đau Cho
đời ta cô đơn Ôm giấc
ngủ chập chờn Tình em
ngày xưa đó Mà ta
tưởng keo sơn Ta mang hồn
lạc duyên Ta nghe hồn
ưu phiền Ta mang hồn
tẩn liệm Ta nghe hồn
gọi em *Nhạc sĩ 14.MƯA
MÙA ĐÔNG Sáng mùa
đông trời đổ mưa Buồn tuôn
sợi nhớ ngày xưa Cùng ai
quãng ngày thơ mộng Kỷ niệm
nói sao cho vừa Giờ
đây nằm trong quá khứ Bên anh
đời đã về chiều, Lẻ loi chân
bước đường phố Hoàng hôn
giăng màn hoang liêu Anh dỗ tim
sầu tủi thân Mất đi
vội vã duyên trần Em đến
cho anh mơ ước Cuộc
đời có lại mùa xuân Đâu
ngờ ôm lấy khổ đau Làm sao quên
mối tình đầu Lâng lâng
từng cơn giấc ngủ Mỏi mòn
chờ đợi mai sau Sáng mùa
đông nào tiễn em Thuyền yêu
đang bị đắm chìm Hồn anh
lạc loài đêm tối Héo hon vàng võ con tim 16.BÓNG
ĐÊM Đêm phủ
xuống màn trời đen tối Chờ
trăng lên soi lối đường trần Chìm sâu trong
lớp sương dâng Tràn
đầy lạnh lẽo thêm phần quạnh hiu Trăng rọi
xuống lan đều êm ả Mênh mông
trời lơi lả lung linh Như màu
tơ lụa đẹp xinh Bên cung
đàn trối nhịp tình yêu thương Mưa trút
xuống cho đường thoát hạn Nắng khô
cằn lai láng muôn nơi Ruộng
đồng cỏ cháy tơi bời Mong mây xám
tụ trùng khơi lệ trào Mừng
nhủ xuống đón chào ngày mới Ánh bình
minh phơi phới cõi lòng Người
đâu có nhớ đây không? Từ khi
trọn vẹn má hồng lương duyên Đêm phủ
xuống ưu phiền tôi mãi Nhựa
tương tư đang trải không ngừng Tình ta sao
lại bỗng dưng Cách ngăn
bờ mộng tưng bừng ngàn năm *Nhạc sĩ 18.SẦU AI Sầu ai không
vẹn thủy chung Sầu ai ly
biệt nghìn trùng Sầu ai
nhận chìm mãi mãi Thuyền
tình tận đáy trùng dương Sầu ai
bóp trái tim yêu Nát tan
từng mảnh thương nhiều Lứa
đôi se tơ chỉ ước Ước
nguyền không để cô liêu Bây giờ
ai bỏ đi xa Mang theo kỷ
niệm ngọc ngà Vùi chôn
khối tình xuân sắc Bên
đời bia mộ xót xa Sầu ai không
bước cùng ta Đường
trần muôn nẻo bao la Gập ghềnh
chông gai thử thách Gặt mùa tình trổ
đơm hoa *Nhạc sĩ 20.GỬI
VỀ EM Ta gừi
về em Lá thư
hôm nào Trao ta em nói Trong tiếng
nghẹn ngào Ta trả
lời em Rằng ta
vẫn tìm Tình xưa
đã mất Dù biết
buồn thêm Em giờ
ở đâu Lời yêu
ban đầu Vấn
vương không dứt Lòng ta
biết bao Kỷ niệm
ngày xưa Tả sao cho
vừa Đường
về phố nhỏ Dắt
dìu trong mưa Ta giữ
tình em Dù nay không
còn Kể cận
nhau nữa Xóa nhòa sắt son |
