Thơ Minh
Hồ
Thi Tập



|
1.
Ngày mai đời đẹp 2.
Đời không có mùa xuân 3.
Ngước nhìn 4.Xuân
trên quê hương thứ hai 5.
Người chiến sĩ VNCH hôm nay 6.
Sàigòn tha thiết 7.
Nhớ em Sàigòn 8.
Xuân viễn xứ 9.
Mổng một đầu năm 10.
Ngày về |
11.Trả
lại ta 12.Xuân
tha hương 13.Chờ
đợi 14.Biển
nhớ 15.Thôi
đành 16.Còn
đâu nữa 17.Mẹ
Việt Nam ơi 18.Nỗi
lòng người đi 19.Mai
tôi về 20.Tình
cố quốc |
Thay Lời
Tựa
* * * * * Nhạc sĩ GS Hàn Lâm TS Lê
Mộng Nguyên
Cách đây không lâu, tôi có nhận được lai
cảo « Hương Thơ» của Minh Hồ (tên
thật Hồ Minh Cảnh, sinh năm 1945 tại Chợ
Lớn, định cư tại Pháp từ 1992) với vài
dòng trích từ thư của tác giả cho biết :…Sang
năm 2007, em sẽ cho ra đời thi phẩm
« Nỗi Lòng Người Đi» gồm 4 thi tập
đã xuất bản :
Tình Yêu (1998), Hương Xưa (1999), Một Trời
Tâm Sự (2000), Hương Thơ (2006)… 4 tác phẩm này em
viết về nỗi lòng người biệt ly tổ
quốc Việt Nam mến yêu, tâm tư của người
chiến sĩ VNCH nửa đường gãy kiếm cung vì
bị bức tử ngày 30.4…
Cùng theo
một ý niệm và nhân ngày ký ức « Quốc Hận 30
Năm » (30 tháng tư 2005), đôi uyên ương Minh
Hồ-Minh Hồ Đào – tạm gác bút ca ngợi tình yêu
vợ chồng – đã tâm sự với
đồng bào qua những dòng thơ ái quốc
(được NS
« Ba Mươi Năm dài lẳng lặng trôi qua
Ba Mươi Năm ta nhỏ lệ xót xa ngập lòng
Ba Mươi Năm chịu mang phận lưu vong
Ba Mươi Năm ta mòn mỏi ngóng trông nước nhà
Ba Mươi Năm nhung nhớ mẹ nghìn xa
Ba Mươi Năm ta khao khát thiết tha ngày về
Ba Mươi Năm sao chưa hết não nề
Ba Mươi Năm ta vẫn thấy tái tê tình
người
Ba Mươi
Năm mây đen che mặt trời
Ba Mươi
Năm đời tắt lịm nụ cười hồn
nhiên
Ba Mươi
Năm xa lánh mẹ hiền tả tơi
Ba Mươi
Năm chưa lấp hận đầy vơi
Ba Mươi
Năm nung nấu một đời hùng anh
Ta đấu
tranh cho tươi sáng nước mình ngàn năm ! »
Bài này (lần
đầu tiên) MH-MHĐ viết theo một thể thơ
mới gọi là bát thập (8 - 10 : chữ cuối
câu trên phải vần với chữ thứ tám câu
dưới…), âm điệu nhẹ nhàng của dòng
đời man mác làm cho tôi hứng cảm ý nhạc qua xúc
động của hồn thơ (« Ta mất
nước như người mất hạnh phúc, Đêm
trăng mài lưỡi kiếm núi sông hờn… » - Thơ
LMN).
Hương
Thơ vì vậy đã phản ảnh rất đúng nỗi
lòng của tác giả Minh Hồ (mà cũng là tâm tư
của mỗi một chiến sĩ hay cựu công dân
VNCH : « … Yêu thương người chiến sĩ,
Việt Nam trên chiến trường, Bảo vệ bờ
vĩ tuyến, Tự do và quê hương », tr.11), phải từ bỏ gia đình và
tổ quốc ra đi lưu lạc đất khách
« ngày đêm nhỏ lệ xót xa ngập lòng » :
Ba mươi
năm chưa cạn lệ sầu
Miền Nam
nước Việt vẫn cờ máu
Người
dân hiền lành chịu thảm não
Trong tay thù tàn sát
biết bao… (Chờ Đợi, tr.
22)
« Ba Mươi Năm chịu mang
phận lưu vong », bởi vì ai ?
Sau Tháng Tư Đen, ai… « Bắt cha con chồng vợ /
Đứa trẻ thơ, người già / Vào ngồi tù Cải
Tạo / Không biết có ngày ra » (Còn
Đâu Nữa, tr. 28) ? Thời gian qua như nhắc
nhở cuộc đời ngắn ngủi, hạn
định từng phút từng giây (Nợ nước
chưa xong đầu đã bạc ! )
:
Mái đầu tóc bạc trắng nhanh
Trăm cay ngàn đắng kết thành hờn căm
Đến nay đúng ba mươi năm
Người đi kẻ ở vẫn thầm lệ
rơi (Ngày Về, tr. 18)
Dưới bầu trời Clermont-Ferrand (thuộc
tỉnh miền Trung nước Pháp), Minh Hồ - cũng
như phần đông đồng bào lang bạt xứ
người - cảm tác bài « Thành Phố Montpellier »
của người yêu Đào Thị Nho (Tình Chàng Ý Thiếp
2004, tr. 144-145) trong sầu muộn quạnh hiu :
Nhìn tuyết rơi lòng tôi buồn không ngớt
Bởi mùa đông chia sớt nỗi mừng vui
Ba tháng hè. Thu tới đem ngậm ngùi
Thân cây cỏ bị vùi trong tuyết lạnh…
Cũng vì vậy mà… suốt « Ba Mươi Năm…
mòn mỏi ngóng trông nước nhà », nhà thơ Minh Hồ,
« chiều chiều ra đứng cửa sau… »… :
Bóng quê ngự trị tim ta
Muôn đời dù đã cách xa thuở nào
Màu tang che phủ trời cao
Lòng người da diết lệ trào như mưa (Sắt Son, tr. 43)
Trong lúc, từ trời Âu, ông … « Nhìn mây bay thấy cõi
lòng / bâng khuâng tràn ngập / ước mong ngày về / quê
hương hết cảnh tái tê /dứt đời lưu
lạc / não nề biến tan… » (Mây, tr. 46) và « … ngó
về quê mẹ ruột đau chín chiều » (Ba
Mươi Năm nhung nhớ Mẹ nghìn xa, Ba Mươi
Năm ta khao khát thiết tha
ngày về…». Mẹ ở đây không phải là mẹ sinh
thành mà là Mẹ tổ quốc, giang sơn chúng ta đã từ
ngày Quốc Hận phải chịu đựng bạo tàn
cộng sản, ngày đêm chỉ biết lệ rơi cho
những đứa con đã mất hoặc còn sống sót
trong ngục tù của chế độ áp bức dân
quyền :
Mẹ Việt Nam ơi ! Con mãi gọi
Đến khi nào mắt khép ngàn thu
Ngàn thu đàn con
lạc mong mỏi
Đoàn tụ
dù là chốn phù du
(Mẹ Việt
Vâng ! Mẹ ơi, con sẽ
về, không phải tủi nhục đầu hàng, nhưng
trong vinh quang, lúc chế độ độc tài
đảng trị bị lật đổ bởi làn sóng
phục thù của tất cả những đứa con yêu
của Mẹ (hải ngoại và quốc nội) trong
một nước tự do, an bình :
Ngày mai con
Lạc cháu Hồng
Cội
nguồn trong cảnh lưu vong mãi còn
Một lòng gìn
giữ sắt son
Trở về
kiến thiết nước non của mình
………………………………………….
Ngày mai dân
Việt Nam tôi
Đã khô giòng
lệ, nụ cười như hoa
Cờ bay phất phới hoan ca
Đồng quê thành thị mọi nhà vui
xuân
(Ngày
Nhà thơ Minh
Hồ, cũng hầu hết văn nghệ sĩ sống
tạm bợ trên đất khách Âu, Mỹ, Gia Nã
Đại và Úc… vân vân, quyết và tiếp tục
đấu tranh (bằng ngòi bút, lời ca, tiếng
nhạc…), kêu gọi toàn dân quốc nội hãy đứng
lên chống chính phủ đã nhiều lần phản
bội tổ quốc (Ải Nam Quan hiện nay còn đâu ?)
:
Bây giờ
đau đớn sao vừa
Một
phần lãnh thổ, dâng đưa cho Tàu!
…………………………………………
Hải ngoại tranh đấu nào ngơi
Văn thư, giấy mực quyết đòi lại thôi
Cũng vì Tổ quốc đổi ngôi
Mới ra thảm cảnh nổi trôi bềnh bồng!
Muôn người chịu kiếp lưu vong
Đang chờ sao rụng, diệt vong bạo tàn
Trả lại tất cả dân Nam
Tự do - Hạnh phúc - Vạn an thanh bình (Hai
tiếng Việt
Việt
Ngàn đời sâu đậm, vô
lường đẹp xinh
Núi sông, biển cả hữu tình
Mà Ông cha đã giữ gìn ngàn xưa (HTVN, tr. 56)
Song không khỏi « Ngậm Ngùi» (tr. 54)
tự hỏi : Ta sao rời bỏ
nước nhà ? Nhà tan cửa nát thật là đau
thương… trong lúc « Gió Xuân » (tr. 53) … gây
nhớ lòng buồn, Không ngừng những giọt mưa
tuôn ngập rèm, Lặng nhìn trăng khuyết nửa
đêm, Hoài mong hội ngộ còn nguyên tình nồng. Nhà
thơ mường tượng lại những ngày qua
nơi quê nhà hạnh phúc :
Xuân xưa vui
quá là vui
biết bao hình ảnh sống nuôi dưỡng
đời
hôm nay xuân đã đến rồi
không có tiếng pháo trống nhồi theo lân
xứ người cũng đón rước
xuân
lặng yên nào khác xuân sang quê nhà (Xuân Sang, tr. 45)
và than thở : « Tôi xin gởi đôi lời /
Về quê hương của tôi / Tôi không về thăm
được / Vì nhận kiếp lạc loài / Chỉ còn
thương tiếc nuối / Ấp ủ tủi hờn
thôi / Chờ hóa thân hạt bụi / Bay trở về quê
tôi ! » (Xuân Tha Hương, tr. 21)
Hương Thơ là thi tập
thứ tư mà riêng Minh Hồ đã viết (không gọt
giũa vì những cảm giác chân thật đã tự nhiên
trở thành âm điệu tuyệt tác) trong năm 2006, trái lại với
« Tình Chàng Ý Thiếp » (2004) và « Tình Đẹp
Như Mơ» (2005) mà ông đã hứng cảm chung (theo kiểu
phu xướng phụ họa) với phu nhân nhà thơ
nữ Minh Hồ Đào,
được lẫy lừng trong giới văn
nghệ hải ngoại vì đã chứng minh (lần đầu
tiên) một tình yêu vợ chồng nồng nhiệt rất
hiếm có giữa hai đồng tác giả từ thuở
ban đầu (Khi nào trời lặn hướng đông,
Thì đây mới đứt chỉ hồng nợ
duyên ).
Cùng với Tình Yêu, Hương Xưa và Một
Bầu Tâm Sự, « Hương Thơ» là phần
cuối của một tác phẩm lớn mà Hồ Minh
Cảnh cho in dưới chủ đề Nỗi Lòng
Người Đi trong năm 2007… Hương Thơ
không chỉ có nghĩa là diễn tả cái hay, cái
đẹp của cuộc đời ngát mùi hoa thơm
của ngày xưa dân chủ tự do : « Hình ảnh
đẹp vui tươi trong quá khứ, Mùa Xuân về tô
điểm nước non ta… Có vui mấy không bằng vui
xứ Việt, Dù nhận xứ người Nước
Việt Nam hai… » (Xuân Trên Quê Hương Thứ Hai, tr.
8-9), mà còn là nỗi lòng hay đoạn trường của
những người sống kiếp tha hương nay
chỉ biết làm thơ gửi gắm tâm sự mình
về cố quận :
Quê hương rời bỏ tới trời Âu
Số phận long đong đến bạc đầu
Thương nhớ ôm hoài quên chẳng được
Tuyệt vời Tổ quốc đã còn đâu ?
………………………………………
Muôn thuở xa quê, lìa chốn cũ
Con thuyền đời trôi nổi về đâu…
Lẽ nào đi, ngày về không có ?
Hỡi Mẹ ơi ! Con nuốt lệ trào
(Đời Không Có Mùa Xuân, tr. 6)
Thi sĩ Minh Hồ - cũng như nhà văn, NS
Nguyễn Đình Toàn, tác giả Sài Gòn Niềm Nhớ
Không Tên - đã thổ lộ tâm tình với kinh thành yêu
dấu :
Sài Gòn ơi ! Em đổi thay tên họ…
Anh vẫn thương em hết kiếp người
Đã sống chung nhau từ thuở đó
Lúc mới sinh ra yêu mến rồi !
Rồi mình xa nhau từ ngày ấy
Anh tận trời Âu – Em ở Sài Gòn
Hơn nữa thế kỷ chờ hội ngộ
Người đi, kẻ ở thỏa lòng mong
(Nhớ
Paris, ngày 01 tháng 02 năm 2007
———————————————————————
Nhạc sĩ, Viện sĩ Hàn
Tiến Sĩ Quốc Gia
Khoa Học Chính Trị, nguyên Luật sư Tòa Thượng
Thẩm Paris
|
1 .NGÀY Ngày mai
đời đẹp như hoa Như hoa
lòng nở đậm đà màu
thương Nồng nàn
thơm phức mùi hương Mùi
hương lan tỏa con đường tình thân Ngày mai
trời đẹp mùa xuân Xuân về
tươi thắm vô ngần quê ta Quê ta
rực rỡ như hoa Hết cơn
bão tố phong ba giống dòng Ngày mai con
Lạc cháu Hồng Cội
nguồn trong cảnh lưu vong mãi còn Một lòng
gìn giữ sắt son Trở
về kiến thiết
nước non của mình Ngày mai
hết cảnh lưu linh Chim bay về
tổ, hợp tình thân thương Cùng nhau
đoàn kết chung đường Dựng xây
hạnh phúc thiên đường nào hơn Ngày mai
hết giận hết hờn Không còn chia
rẽ, giang sơn phục hồi Tổ quốc
ơi! Tổ quốc ơi! Ngày Ngày mai dân
Việt Nam tôi Đã khô
giòng lệ, nụ cười như hoa Cờ bay
phất phới hoan ca Đồng quê thành thị mọi
nhà vui xuân 3.NGƯỚC
NHÌN Ngước
mắt nhìn bầu trời viễn xứ Lòng
nhớ nhung đủ thứ hiện về Trong tâm não
hình bóng hương quê Có sông
núi, con đê, đồng ruộng... Ngước
mắt nhìn vầng trăng soi xuống Màn đêm
khuya lá uống sương rơi Lung linh cành
theo gió đùa chơi Văng
vẳng tiếng ru hời vọng lại Ngước
mắt nhìn mây trời trôi mãi Dòng
thời gian vẫn chảy không dừng Cuộc
đời người buồn tủi nào
ngưng Giọt lệ
ứa trong từng đôi mắt Ngước
mắt nhìn đường về cố
quốc Trái tim đau
chồng chất bao giờ Thuở can
qua liệm hết tình thơ Mấy
mươi năm đợi chờ ngày
mới Ngước
mắt nhìn tương lai hồ hởi Bốn
phương trời phấn khởi hồi
hương Giã
từ kiếp lưu lạc đoạn
trường Vui sống với tình
thương đoàn tựu 5.NGƯỜI
CHIẾN SĨ VIỆT NAM
CỘNG HÒA HÔM NAY *Viết thay
người lính xa nhà Hình ảnh
người chiến sĩ Có
mặt trên chiến trường Iraq đầu
tuyến lũy Ngàn
dặm cách quê hương Mùa xuân
sắp về tới Hoa khoe màu
sắc hương Người
chiến sĩ chỉ gởi Hoa lòng
nở chiến trường Ước
mong người hậu tuyến Đón
nhận tấm tình thương Người
chiến sĩ trực diện Gai lửa
vạn nẻo đường Rất vui
từ khi biết Thi hữu Cụm Tình Yêu Chia sẻ
lời thắm thiết An ủi
lúc quạnh hiu Đêm khuya
ngồi canh gác Gió hú,
côn trùng kêu... Thấy cõi
lòng bát ngát Hương
tình người thân yêu Yêu thương người
chiến sĩ Việt Nam trên
chiến trường Bảo vệ
bờ vĩ tuyến Tự do và quê hương! 7.NHỚ EM
SÀIGÒN Hơn
nửa thế kỷ anh
vẫn nhớ Em
Sàigòn, lộng lẫy thuở xa xưa Biết bao
kỷ niệm mà anh ngỡ Bất biến
theo thời gian đẩy đưa Ba mươi
năm bước chân phiêu bạt Phiêu bạt chân
trời góc bể đâu? Luôn khấn
nguyện mai sau Tổ quốc Tự do,
Thanh bình mãi ngàn sau Ngàn sau
thế hệ giữ hòn ngọc Hòn ngọc
viễn đông của Á Châu Rực
rỡ Sàigòn đắm say lữ
khách Viếng
thăm em vương vấn ngần nào Sàigòn
ơi ! Em đổi thay tên họ... Anh vẫn
thương em hết kiếp người Đã
sống chung nhau từ thuở đó Lúc
mới sinh ra yêu mến rồi! Rồi mình
xa nhau từ ngày ấy Anh tận
trời Âu - Hơn
nửa thế kỷ chờ hội ngộ Người đi, kẻ ở
thỏa lòng mong 9.MỒNG
MỘT ĐẦU NĂM Biết
đến khi nào ta về thăm lại Những cánh
đồng gặt hái lúa chín vàng Kỷ niệm
ngây thơ của thời trai gái Đắm
say tình yêu cất tiếng ngân vang Ra đi ta
tưởng có ngày trở lại Lại
ngờ đâu đi mãi nghẹn
đường về Tan
ước vọng cõi lòng ta tê tái Mắt
đong đầy lệ vì nhớ xa quê Biết
đến khi nào ta về đi lại Những con
đường chợ Tết đông nghẹt
người Ngắm hoa
đua nở, phô bày bánh mứt Đêm giao
thừa nghe pháo nổ rền trời Biết
đến khi nào ta về ghé lại Những người
thân sáng Mồng Một đầunăm Chúc
mừng Gia đạo An Khang Hạnh Phúc Hàng
xóm, láng giềng cũng đến hỏi
thăm Biết
đến khi nào ta hết lặng lẽ Rời
bỏ nơi đây – Từ biệt xứ
Người Trở
về vui thú điền viên đất Mẹ Phút
cuối hơi tàn ta chẳng đơn côi 11.TRẢ Trả lại
ta giang sơn gấm vóc Trả lại
ta hòn ngọc viển đông Ba mươi
năm trời Nam tang tóc Ba mươi
năm lưu lạc giống dòng Trả lại
ta tự do độc lập Trả lại
ta tình đấp lũy thương Ba mươi
năm đã bị vùi dập Ba mươi
năm không thấy thiên đường Trả lại
ta dù ta có chết Trả lại
ta thế hệ tinh hoa Ba mươi
năm lòng người thắm thiết Ba mươi
năm đã biết bạn thù Trả lại
ta lá cờ chính nghĩa Trả lại
ta nấm mộ anh hùng Ba mươi
năm oan hồn vất vưởng Ba mươi năm tìm xác
thủy chung 13.CHỜ
ĐỢI Ba mươi
năm chưa cạn lệ sầu Miền Nam
nước Việt vẫn cờ máu Người
dân hiền lành chịu thảm não Trong tay thù
tàn sát biết bao... Máu
đổ thành sông, xương thành núi Khắp
nẻo đường đất nước quê
hương Những
mảnh đời đói cơm áo rách Cất
tiếng xin bố thí tình thương Khách
vảng lai đầu đường phố
chợ Có mấy
ai ghé mắt dừng chân? Bởi
đồng số phận âm thầm khổ Cuộc
sống cầm hơi
cảnh cơ hàn Lời
cám ơn lập đi lập lại: Xin chúc Ông
Bà nước ngoài về Thăm lại
quê hương còn
nghèo đói Tình cảm
Ông Bà vẫn tràn trề Nhưng xin
chớ quên ngày tháng cũ Một màu
tang nhuộm cả quê hương Tràn về
thành phố một bầy thú dữ Từ
rừng xanh vào hủy tình thương Ba mươi
năm đợi ngày đoàn tựu Lá
cờ vàng chính nghĩa tung bay Kiến
thiết lại nước nhà vắng
chủ Hoang tàn xơ xác thật buồn
thay! 15.THÔI
ĐÀNH Còn ai không
cầm được giọt lệ? Nghe
người phế binh kể lại đời Sau ngày
miền Nam bị cướp mất Lòng nhân
từ cứ thắt không lơi Cảnh
đuổi xua ra khỏi bệnh viện Người
thương binh lây lất đó đây Nhưng không
thể thiếu lần trình diện Công an
phường sỉ nhục mỗi ngày Mán tấm
thân tàn trên nạng gỗ Đầu
đường xó chợ ngỏ lời
xin... Xin kẻ
mới đến lòng quảng độ Cho còn
hơi thở sống cầm canh Thỉnh
thoảng nghe tin tức trên đài Thuyền nhân
vượt biển đến Mã Lai Lòng
thấy nôn nao ước mộng đầy Ngày kia
người đi vượt biển về Lấy lại
non sông mất hồn quê Tình
thương nhân loại như biển núi Cuộc
đời phế binh đỡ ê chề Cùng
đồng cảnh ngộ kiếp phế binh Người
bị ngược đãi, kẻ tôn vinh Cũng
cùng dân tộc vì tổ quốc Xẻ chia
phần thân thể của mình Ai ơi có
hiểu dạ quân thù Muốn
biến dân mình cả đại ngu Thống
trị ngàn năm trên đất Mẹ Nhà
trường biến đổi trại lao tù Ngày
tháng niềm tin tắt lịm dần Việt
kiều về nước đã đem dâng Tiền tài
của cải cho lang sói Thì hỏi
còn đâu chí phục hưng? Lỡ sanh
nhầm thế hệ bội vong Tiền
đồ Tổ quốc thế là xong Thôi đành
cam chịu cho đến chết Còn ai xứng đáng
giống Tiên Rồng? 17.MẸ
VIỆT NAM ƠI! Đêm
thức giấc quay về quá khứ Niềm đau
của kiếp người lìa quê Nhớ
thương như biển trời chưa đủ Tràn
ngập tim tôi nỗi tái tê Biết bao
giờ trở lại quê cũ Nhìn
biển dào dạt sóng mỗi chiều Lòng
luống đậm đà hương tích tụ Xuân sang muôn hoa
nở tình yêu Bao la cánh
đồng vàng trù phú Nghe
những câu hò đối đáp dễ
thương Thôn nữ
trai làng nhau tình tự Tuổi thơ
kỷ niệm đẹp vô lường Dù nay
lưu lạc tôi luôn giữ Hình ảnh
đồng hương đã biệt ly Từ
lúc non sông màu tang phủ Niềm vui tan
biến, nhận sầu bi Mẹ Việt
Nam ơi! Con mãi gọi Đến khi
nào mắt khép ngàn thu Ngàn thu
đàn con lạc mong mỏi Đoàn tựu dù là
chốn phù du 19.MAI TÔI VỀ Mai tôi về
chấm dứt đời lưu lạc Không còn
cảnh nước mắt mãi tuôn trào Nhớ quê
nhà đang khốn khổ biết bao Mà đêm
xuống một bầu trời tâm sự Mai tôi về
không còn thân lữ thứ Chấm
dứt đời nương tựa
nước người ta Ở bên
cạnh những người thân quê nhà Đến
lúc chết lìa xa nơi trần tục Mai tôi về
giúp nước nhà khôi phục Những
hoang tàn đổ nát bởi chiến tranh Mà mấy
mươi năm vẫn chưa hoàn thành Từng
lứa tuổi tóc xanh đến đầu
bạc Mai tôi về
hỏi ai còn ai mất? Lúc tiễn
đưa tôi chồng chất buồn đau Thốt ra những
câu ôi quá nghẹn ngào! Không biết đến khi nào
mới gặp lại |
2.ĐỜI
KHÔNG CÓ MÙA XUÂN Quê hương
rời bỏ tới trời Âu Số phận
long đong đến bạc đầu Thương
nhớ ôm hoài quên chẳng được Tuyệt
vời Tổ quốc đã còn đâu? Thế hệ
mai nầy gìn giữ gốc Việt Nam,
tiếng Việt vẫn ngàn sau? Chia tay ngày
đó là miên viễn Tình
nghĩa đồng hương vỡ nát
nhầu Nửa
vòng trái đất mưa máu đổ Một kiếp
con người chan chứa đau Trong mặt
trời đỏ đầy dã thú Đang giành
ăn sát hại cùng nhau! Muôn thuở
xa quê, lìa chốn cũ Con thuyền
đời trôi nổi về đâu... Lẽ nào
đi, ngày về không có? Hỡi
Mẹ ơi! Con nuốt lệ trào Biết
cùng ai giải bày tâm sự Vì
sợ loang lỡ thêm vết đau Không có
mùa xuân đời lữ thứ Từ khi
bỏ xứ tới trời Âu! 4.XUÂN TRÊN QUÊ
HƯƠNG THỨ HAI Nhận
xứ người là quê hương
thứ hai Việt Nam ta
nhìn lại vẫn còn đó Bởi
một lần ra đi là chối bỏ Tìm nếp
sống tự do cả đời người Mùa xuân
đến tiếng cười chưa trọn
vẹn Đêm giao
thừa như nghẹn pháo dội trời Không còn
thấy cảnh lạy trời lạy đất Đêm hái
lộc vui đùa nơi tỉnh lẻ Vẫn còn
nhớ tục lì xì con trẻ Như ngày
xưa mình bé nhỏ mừng vui Ba ngày
đầu xuân quấn quít cha mẹ Đi lễ
chùa nhang khói tỏa ngậm ngùi 6.SÀIGÒN
THA THIẾT Vì vận
nước ̣mỗi người lạc
mỗi ngả Khắp
NămChâu ròng rã bước lưu vong Mấy
mươi năm mắt không ngớt lệ
đong Buồn tuôn
mãi chất chồng trong tâm não Kẻ ra đi,
Người ở lại hoài bão Quê hương
mình tuyệt hảo đến ngàn sau Cuộc
sống yên lành, tan biến nỗi đau SàiGòn
ngày tháng năm nào cảnh tháo chạy Bỏ nơi
chôn nhau cắt rún từ đấy Đến hôm
nay qua nửa thế kỷ rồi Mẹ Việt
Nam còn cất tiếng than ôi! Đàn con
mãi lạc loài nơi đất khách Đến khi
nào qui tụ giòng huyết mạch? Sàigòn
tưng bừng tí tách pháo nổ vang Vui xuân
từ thành thị đến thôn làng Hoa khoe
sắc hương tràn đầy nắng
ấm Sàigòn
ơi! Hy vọng niềm tin sâu đậm Dứt
bão lòng người, cạn suối
hờn căm Tay bắt
tay kiến thiết nước Việt Nam Niên kỷ
mới chứa chan tình bất diệt Bất diệt
quê hương ta, Sàigòn tha thiết Cảnh thanh
bình, tình tiết đẹp biết bao Bốn mùa
Xuân, Hạ, Thu, Đông dạt dào Như cuộc
sống thuở nào êm đềm nhứt 8.XUÂN VIỄN
XỨ Lại một
mùa xuân đời viễn xứ Đong thêm
nỗi buồn nhớ quê hương Bây giờ
Việt Nam tưng bừng đón Đón
rước giao thừa khắp nẻo
đường Lại một
mùa xuân đời viễn xứ Mơ về
quá khứ đẹp chưa tan Đêm giao
thừa nổ vang tiếng pháo Năm
mới về cầu chúc vạn an Lại một
mùa xuân đời viễn xứ Ngày vui
hội ngộ vẫn trong mơ Hoài mong
trời đất ngưng vần vũ Nắng
rạng bình minh xóa mịt mờ Lá
thắm hoa thơm mùi đất Mẹ Đầu
năm đi hái lộc cầu xin Dồi dào
sức khỏe và may mắn Gia đạo vui tươi thật
ấm êm 10.NGÀY
VỀ Ngày về
quê cũ hoài mong Bạn bè,
thân hữu hết trong tay thù Đời
người hết cảnh mịt mù Cơm no,
áo mặc, nhà tù phá tan Lòng
tươi như sắc Mai vàng Đông tàn
rạo rực phố làng đón Xuân Tình
thương đùm bọc vô ngần Biển kia, sông
nọ, xa gần sẻ chia Êm đềm
giấc ngủ đêm khuya Cha con, chồng
vợ...không lìa xa nhau Thăm
người “cải tạo” quặn đau Nghẹn
lời nhìn cảnh phai màu xuân xanh Mái
đầu tóc bạc trắng nhanh Trăm cay
ngàn đắng kết thành hờn căm Đến nay
đúng ba mươi năm Người
đi kẻ ở vẫn thầm lệ rơi Cơ hàn
tàn phế thân người Máu
xương chồng chất khắp nơi hãi
hùng Trước
sau một dạ thủy chung Ngày về
không có bóng hung bạo tàn Cờ
vàng ba sọc đỏ ngang Tung bay phất
phới nhuộm vàng trời Nam! 12.XUÂN THA
HƯƠNG Tôi xin
gởi đôi lời Đôi
lời về một nơi Không gần
không xa lắm Quê hương
một góc trời Tôi đang
ở xứ người Xa quê
nửa trái đất Tết về
lòng quặn thắt Chỉ thấy
hoa tuyết rơi Xuân thờ
ơ đất khách Hiu quạnh
buồn tả tơi Không mai
vàng, lân pháo Sương
mù cả bầu trời Ba mươi
năm mong nhớ Nhớ
phố chợ quê nhà Đón
rước xuân ăn Tết Người
qua lại thướt tha Tôi xin
gởi đôi lời Về quê
hương của tôi: Tôi không về
thăm được Vì nhận
kiếp lạc loài Chỉ còn
thương tiếc nuối Ấp ủ
tủi hờn thôi Chờ
hóa thân hạt bụi Bay trở về Quê Tôi! 14.BIỂN
NHỚ Lệ sầu
cứ mãi trào tuôn Chờ mong
con nước về nguồn biển Đông Ước
ao muôn vạn một lòng Hướng
về cố quốc giống dòng Việt nam Vì vận
nước phải đành cam... Ra đi
chịu cảnh nương thân xứ
người Giấy
mực đâu viết hết lời Xa nhau
từ độ đổi đời gian truân Trời Âu
thương nhớ vô ngần Vô ngần
người ở lại thân cơ hàn Hy vọng
lịch sử sang trang Ấm no
Hạnh phúc Thiên đàng Tự do Đêm trăng
trai gái hát hò Hoàng hôn
khách đợi bến đò sang sông Tinh sương
trời rạng nắng hồng Gặt
mùa lúa chín cánh đồng âm vang Từ
thành thị đến thôn làng Trăm hoa
đua nở xuân sang đẹp trời SàiGòn
trổi khúc nhạc tươi SàiGòn
đẹp, SàiGòn ơi! SàiGòn! Bình yên thanh
thản tâm hồn Những
cơn ác mộng vùi chôn ngàn đời Biển
nhớ nhau cạn lòng người Đàn chim
vỡ tổ khắp nơi tụ về! Hận thù
xóa, bỏ đam mê Đồng tâm
hiệp sức mọi bề dựng xây Kiến
thiết non nước tương lai Văn minh tiến bộ mỗi ngày
sáng danh... 16.CÒN
ĐÂU NỮA Tôi đã
thường tự hỏi Quê hương
mình ở đâu? Mỗi lần
nghe ai nói Quá
khứ vùi chôn sâu Hãy tháo
sợi dây trói Nắm tay
thắt chặt nhau Đi chung con
đường mới Đừng
nghĩ đến thuở nào... Tôi nghe tim
đau nhói Nỗi buồn
như sóng trào Hỡi
hồn thiêng sông núi: Chẳng
còn thế hệ sau? Hôm nay
từ tầng lớp Tóc xanh,
bạc mái đầu Đều kêu
gọi hòa hợp Ôi tủi
nhục làm sao? Đã quên
rồi, quên hết Quên đất
tổ quê cha Tiền nhân
dựng giữ nước Giặc
vào giết sạch nhà Bắt cha
con chồng vợ Đứa
trẻ thơ, người già Vào ngồi
tù “cải Tạo” Không biết
có ngày ra Hàng vạn
thây trôi nổi Trên biển
cả, rừng sâu Tìm bến
bờ lý tưởng Tự do
sướng biết bao! Nay vì
đỉnh phú quí Hoặc
là muốn an nhàn Nên chẳng
còn tôn chỉ Lời
hứa trước quốc dân: Thề một
lòng chung thủy Báo quốc
và tận trung Giờ
hơn nửa thế kỷ Hờn
căm đã lạnh lùng! Thôi rồi
còn đâu nữa Thiên thu lịm
bóng cờ Cờ
vàng ba sọc đỏ Ngàn năm bụi phủ
mờ... 18.NỖI
LÒNG NGƯỜI ĐI Chiều nghiêng
nắng tắt mây bay Chim tìm
về tổ, một ngày trôi qua Miên man buồn
nhớ quê nhà Nửa
vòng trái đất thiết tha trông chờ Người
đi xa xứ thẫn thờ Lòng luôn
hoài bão ước mơ về nguồn Kỷ niệm
thơ ấu quay cuồng Ở trong
tiềm thức tháo tuôn vô ngần Chất
chồng nuối tiếc lâng lâng Thở
dài không biết bao lần lệ rơi Hạt sầu
rụng xuống đầy vơi Ấp ủ
mải miết kiếp người đi xa 20.TÌNH
CỐ QUỐC Ta rời
quê hương sau ngày đời đổi Đến
xứ người cam chịu cảnh lưu vong Nhưng không
quên nòi giống Việt Lạc Hồng Luôn hoài
bão non sông mai đổi lại Ta rời
quê hương sau ngày băng hoại Thế kỷ
hai mươi cải tạo con người Trở
về thời kỳ nguyên thủy xa xôi Văn minh
bỏ, lấy nôi tình ly tán Ta rời
quê hương sau ngày quốc nạn Theo đoàn
người tìm kiếm xứ Tự do Vì quê cha
đất tổ bị dày vò... Lòng yêu
nước không cho hờn căm bỏ! Ta rời
quê hương sau ngày tháng đó… Ba Mươi
Tháng Tư bức tử miền Nam Hàng
triệu con tim thoi thóp hơi tàn Trong
khắc nghiệt của trang huyền sử
mới! Ta rời
quê hương đến nay vẫn đợi Một ngày
mai phơi phới bước chân về Hết cảnh
tha hương buồn thảm tái tê Hoàn lại kiếp đam mê tình
cố quốc! |
