Thi Tập

 

Tình Yêu

 

                            Minh Hồ

 

Nhạc phẩm TÌNH ANH

Lời : Thơ Minh Hồ

Nhạc : Hiếu Anh

Tiếng hát : Nam Ca sĩ : Cao Duy

Trong CD Ngày Tháng Cô Đơn  của nhạc sĩ Hiếu Anh phát hành năm 2005

 

.THẾ HỆ

 

Cánh chim lạc nẻo

Lạc nẻo thiên thu

Thiên thu lạnh lẽo

Lạnh lẽo thân tù

 

Tù đày khô héo

Khô héo nào bằng

Bằng tình bạc bẽo

Bạc bẽo nghĩa ân

 

Nghĩa ân chung thủy

Chung thủy quên rồi

Quên rồi tri kỷ

Tri kỷ đường đời

 

Đường đời thất thế

Thất thế tương lai

Tương lai thế hệ

Thế hệ lạc loài

 

3.ẢO ẢNH

 

Nắng xuân hồng trốn chạy

Ảo ảnh cuộc tình buồn

Nhớ thương người mãi mãi

Sâu rộng tựa trùng dương

 

Gió thoảng hồn tê tái

Theo cánh vạc trong sương

Tìm lại thời ân ái

Hoa bướm phải ghen hờn

 

Còn đâu vào dĩ vãng

Xứ người phải lang thang

Mịt mù trong năm tháng

Mòn mỏi sức hơi tàn

 

5.NGHÌN THU

 

Là gió cuốn chim bay

Đi khắp bốn phương trời

Đời người như nấm mộ

Ra thiên cổ lâu rồi

 

Kể như xa đất Tổ

Quê cha mất nghìn thu

Bao thế hệ máu đổ

Sử sách mãi khắc ghi

 

Đớn đau lầm thế kỷ

Quê hương vào tận cùng

Một khung trời lao lý

Bao phủ màu tang thương

 

7. LÁ ĐỔ

 

Có ai về qua đó

Quê nhà ta ven sông

Tiếng hời ru con ngủ

Bốn bề rạ mênh mông

 

Bao năm trời lưu lạc

Hơn cả nửa đời người

Suốt bốn mùa ta khóc

Hồn chùn đến chơi vơi

 

Đời cứ xô ta ngã

Không cho thấy mặt trời

Lại thêm mùa lá đổ

Mỏi mòn trong đơn côi

 

9.HÓA THÂN

 

Gần hết đời, hết tuổi

Áo quan phủ là xong

Hóa thân thành hạt bụi

Bay theo gió ngàn năm

 

Ngàn năm tìm sông núi

Tìm giống nòi Việt Nam

Triệu oan hồn tức tưởi

Mong ngóng ngày khải hoàn

 

Thuở nào quên món nợ

Đem thế hệ lạc loài

Còn lại mòn hơi thở

Chưa biết có ngày mai

 

10.PHÚT THIÊNG LIÊNG

 

Đêm giao thừa

Người với Trời đất khách

Đèn muôn màu,

sóng nhạc vỗ năm cung

Người viễn xứ nghiêng ly

và ngưng lệ

Nghe như mây bay,

nước chảy vô cùng

 

Pháo khoe tiếng,

rượu phô mùi say đắm

Những mảnh đời

vỡ vụng cũng ngân nga

Cả vũ trụ

như ngôi nhà ấm

Phút giao thừa

ngưng hết nỗi âu lo

 

Nào cạn hết ly này mà thấm thía

Những nỗi buồn sặc sỡ của cô đơn

Bao người Việt đứng ngồi trông đợi Tết

Đâu vùng làng, nẻo phố

phía quê hương

 

Xin nhớ mãi giao thừa nơi đất khách

Người rong chơi như trẻ nhỏ la đà

Người quá chén, quá lời và quá bước

Có sao đâu trời đất chở che ta!

 

12.NUỐI TIẾC

 

Lòng ta nhiều nuối tiếc

Tình ta phụ ta rồi

Hai cuộc đời cách biệt

Ta khóc kiếp làm người

 

Nụ cười ta đã mất

Khi nhặt cánh hoa rơi

Chia nhau thời quá khứ

Kỷ niệm buồn ra khơi

 

Vòng tay còn khao khát

Lời thề xưa vẫn còn

Tình yêu nay đã mất

Xót xa vọng giữa hồn

 

14.GÃY CÁNH

 

Sao ai nỡ cho đời gãy cánh

Không muốn còn nặng gánh

Tình chung

Vì tôi đã mất dáng xinh xuân

Nên vội nói ra lời ly biệt

 

Ba năm cách xa lòng tha thiết

Gặp mặt nhau lại vội làm ngơ

Tình chồng vợ sau quá hững hờ

Tôi chết lạnh nơi bờ đất khách

 

16.BÓNG CHIỀU

 

Dường như tình đã chết

Năm tháng quạnh hiu lòng

Nỗi buồn chui qua xác

Cản lối người đi ngông

 

Có bao giờ nắng lụa

Như định mệnh an bài

Giọt mưa thu vẫn thổi

Lá rụng tháng Mười Hai

 

Khúc mê vui ngày tháng

Còn đâu nữa như xưa

Quãng đời người rút ngắn

Tuổi già sớm thực hư!

 

18.LẺ BÓNG

 

Ta đưa tay vuốt vài ba sợi tóc

Lòng bàng hoàng

theo mái tóc muối tiêu

Ôi! Vài năm vui ít buồn nhiều

Đời ngả bóng về chiều sao quá vội

 

Ta soi gương thấy trán đầy chỉ rối

Mới biết rằng mình đổi hình hài

Nghĩ mai này như chiếc lá khô rơi

Nằm cô quạnh chờ ngày mụt rã nát

 

Gặp vợ con lòng càng se thắt

Cửa tâm hồn khóa chặt tri âm

Không ngờ đời lẻ bóng âm thầm

Đêm khuya lạnh lòng rười rượi khóc

 

20.THỜI GIAN

 

Thời gian bay từng cánh

Máu tim như tách lìa

Hình dung một hình bóng

Trở giấc từng canh khuya

 

Một thuở ôm hạnh phúc

Chợt cây trổ lá vàng

Ngẩn ngơ nhìn quá khứ

Thuyền tương lai lang thang

 

Tìm lại trong ký ức

Bóng trăng xưa êm đềm

Tinh sương chim đậu hót

Một lần thăm không quên

 

22.RA KHƠI

 

Gió nổi lên

cuốn tình người bay mất

Hạt thương gieo

miền đất quá khô cằn

Thuyền ra khơi

bỏ khách đứng chờ trông

Từng lượn sóng

đưa thuyền về bến lạ

 

Mặc khách đứng chờ

như tượng đá

Mắt mỏi mòn

trông vạn ngả ngược xuôi

Được bao nhiêu

ngày tháng quá reo vui

Còn gì nữa

nỡ nào thương hóa hận

 

24.ƯỚC VỌNG

 

Bây giờ đời đã đóng khung

Nằm đêm nghe tiếng côn trùng

thở than

Tưởng rằng ai khãy cung đàn

Năm xưa tiển bước con, chồng

vượt biên

 

Thuở nào ai rất dịu hiền

Câu ai thường nói:

-Không tiền cũng yêu !

Sang đây rồi lại đổi nhiều

Ước mơ bên cạnh người yêu

Xứ người !

 

26.BAY XA

 

Đêm về màng sương phủ

Cây cỏ nặng u sầu

Tìm đâu trời thu cũ

Quá khứ bay về đâu?

 

Thả hồn tìm giấc ngủ

Để quên một lời thề

Cuộc đời vì chưa đủ

Nên đành gãy phu thê

 

Loài chim vừa cánh rủ

Buổi chiều mây bay xa

Nơi nào cho trú ngụ

Tình xưa đã nhạt nhòa

 

28.ĐOẠN TUYỆT

 

Vợ con càng lúc càng xa

Mình ta thơ thẩn

ngắm hoa một mình

Ngờ đâu cơn gió vô tình

Làm rơi chiếc lá trên cành xuống vai

 

Gởi về ai mấy vần này

Bao nhiêu trăng lạnh

bao ngày yêu thương

Một chiều chợt hóa câu thương

Thuyền tình tách bến

từ nguồn cửa sông

 

Gởi về ai một ít giòng

Giòng thư ly biệt buồn đong mỗi ngày

Đoạn tình đoạn nghĩa chia tay

Chim trời cá biển miệt mài từ đây

Không ngờ tình đến xứ Tây

Mưa chiều nắng sớm

như thay áo quần

 

2.NGẬM NGÙI

 

Khi buồn – buồn da diết

Da diết không biết

Không biết mình đi xa

Đi xa biền biệt quê nhà

Quê nhà không ở sao mà bỏ đi?

 

Bỏ đi...đêm tối quá vội

Quá vội không kịp hôn

Hôn con gái út của mình

Của mình đang ngủ

Cười xinh vô cùng

 

Vô cùng...cùng tin tưởng

Tin tưởng tuyệt vời

Tuyệt vời kiếp làm người

Làm người sung sướng nhứt đời

Nhứt đời từ thuở thôi nôi đến già

 

Đến già...già nhìn lại

Nhìn lại mới thấy

Thấy làm người gian nan

Gian nan vừa lúc lọt lòng

Lọt lòng đã khóc dù không tội gì!

 

4.HOA HỒNG

 

Anh sẽ về thành phố

Thành phố cổ xa xưa

Xa xưa nhiều quá khứ

Quá khứ những chiều mưa

 

Chiều mưa con đường nhỏ

Đường nhỏ không lối hàng

Lối hàng vương víu cỏ

Cỏ đùa gió hè sang

 

Hè sang trời đổ lửa

Lửa đốt đời đau thương

Đau thương hoa hồng nở

Nở mãi trong chiến trường

 

6.MẸ HIỀN

 

Thuở nào cơn ác mộng

Trong giờ phút cường toan

Mẹ Việt Nam – Nòi giống

Lạc đời sống lang thang

 

Tha hương lòng mong ngóng

Ngày mai lại khải hoàn

Bốn ngàn năm Văn hiến

Mát rượi triệu oan hồn

 

Oan hồn vì cuộc chiến

Gào xé nát không gian

Muôn đời kêu thành tiếng

Mẹ hiền, mẹ Việt Nam

 

8.HỒN QUÂN LỰC

 

Đời quân ngủ nay còn đâu nữa

Bởi quê hương giờ của quân thù

Bao anh hùng trí dũng đa mưu

Trong giây phút phù du uất hận

 

Khoác lên người những màu áo trận

Nào lính Dù, Biệt Động, Thủy Quân,

Nào Biệt Cách, Thủy Thủ, Không Quân

Trên khắp nẻo mồ chôn xác giặc

 

Quê hương mất nhưng hồn Quân lực

Không phai mờ tiềm thức quân nhân

Hai mươi năm đọng thâm tâm

Tình chiến hữu mặn nồng gắn bó

 

Thành phố xưa buộc phải rời bỏ

Cho quân thù nhuộm đỏ lối đi

Bị xóa tên khúc nhạc quân kỳ

Nhưng đời lính còn ghi nhớ mãi

 

Ngày Quân Lực đồng tâm tưởng lại

Bao vong linh chiến sĩ vô danh

Vì quê hương dân tộc bỏ mình

Lưu lịch sử vàng son chiến tích

 

11.THẦM GỌI

 

Trăm năm ngàn mây phủ

Mây phủ lạnh buồng tim

Buồng tim ngày tháng cũ

Tháng cũ nghe êm đềm

 

Êm đềm còn đâu nữa

Nửa mảnh tình theo chim

Chim bay vào muôn thuở

Thuở nào tâm sự riêng

 

Riêng tôi gần bất hạnh

Hạnh phúc không còn nguyên

Nguyên nhân nào xa cách

Cách biệt thầm gọi tên

 

13.XA VẮNG

 

Gió mơn từng sợi tóc

Lòng ta như ngàn cân

Tự thuở nào hiu hắt

Chân run run nhọc nhằn

 

Sớm mai nhìn thăm thẳm

Cánh chim bay cuối trời

Mắt lưng tròng ngơ ngẩn

Phân vân giấu nụ cười

 

Những con đường xa vắng

Xót xa đêm thật dài

Hai vai như trĩu nặng

Không còn ai quanh đây

 

15.TÌNH CHẾT

 

Hoa sầu đau gởi tặng

Tôi xót xa từng ngày

Cuộc đời vì tay trắng

Cay đắng cả tương lai

 

Vượt biển tìm hạnh phúc

Vươn lên khỏi bùn lầy

Ngờ đâu đời phản phúc

Lòng người mau đổi thay

 

Chỉ nói một lời : - Thôi!

Đen tối cả bầu trời

Lòng tôi như đã chết

Giây phút nào than ôi!

 

17.BỂ DÂU

 

Hai chúng ta qua nhiều thử thách

Mà hôm nay sao tách đi riêng

Phải chăng mình hết nợ hết duyên

Thương con trẻ ưu phiền cha mẹ

 

Tưởng sum họp không ngờ buồn tẻ

Tôi đi về làm kẻ cô đơn

Trời không mưa sao ướt tâm hồn

Đời dâu bể ai mà biết được

 

19.THUYỀN TÌNH

 

Bao phen sóng gió gập ghềnh

Con thuyền chở nặng

tình duyên người đời

Một luồn nước cuốn hoa trôi

Có theo vớt lại cũng hoài công thôi

 

Cũng vì nhẹ dạ nghe lời...

Nên Người về hướng chân trời

xa hoa

Không còn một chút xót xa

Nên buông cho gió mưa sa

chẳng màng

Tội cho con trẻ đôi đàng

Sống sao cho phải

tâm hồn thảnh thơi

 

21.KHÓC THẦM

 

Đêm nay nữa là đêm thứ mấy?

Nghe đàn lòng đứt đoạn từng dây

Mắt ta mở nhưng sao không thấy

Tình đi rồi mà ngỡ còn đây

 

Đêm nay nữa là đêm thứ mấy?

Trời âm u gió lạnh lòng ta

Mười sáu năm đàn tình đã gãy

Đất nào chôn hương lửa can qua?

 

Đêm nay nữa là đêm thứ mấy?

Ta ngồi nghe tiếng khóc đêm thâu