Thơ Phan Khâm

Thơ Phan Khâm

 

Phan Khâm sinh năm 1942 tại quận Triệu Phong, Quảng Trị, Khóa 22 Trường Bộ Binh Thủ Đức, du học tại Hoa Kỳ năm 1970 và định cư ở Hoa Kỳ năm 1991

Sau một thời gian trở lại cầm bút, góp mặt thơ : Cỏ Thơm, Văn Phong, Đại Chúng, Kỷ Nguyên Mới tại miền Đông Hoa Kỳ, Cụm Hoa tình Yêu (California), Nguyệt San Nghệ thuật (Canada), Thế Giới Mới (Texas)

Ngọn đồi và những tàn cây râm bóng...

Lúc nầy sự hiện hữu của anh đã được đánh số.

Những con số thứ tự ngang dọc thẳng tắp đều hòa

(Trích Tùy Bút “Vào hàng” đăng trong

Đặc san Trường Bộ Binh Thủ Đức năm 1966)

*

“Chàng rót mật vào dung nhan của nàng.

Đắng kinh hoàng hay ngọt lịm cả bờ môi.

Nàng hãy uống, hãy nghe và hãy ngửi.

Nghiệp dĩ của chàng.

Mật, tim và não chàng rót cho nàng...”

(Trích thơ “Nghiệp Dĩ” đăng trong

giai phẩm Pháo Binh QLVNCH năm 1969)

*

Thơ 2002 : Bên Dòng Thạch Hãn

 

Hạt Cát

 

Anh xin làm hạt cát

Mềm mại gót chân hương

Mỗi lần nghe biển hát

Sóng vỗ bờ như thương

 

Hạt Tiêu

 

Nếu em là hạt tiêu

Anh sẽ xay thành bột

Rắc vào nơi hoảng hốt

Thè cái lưỡi chiết yêu

 

Hạt Muối

 

Lấy từ nước bể khơi

Đem góp mặt với đời

Đắng cay chua ngọt mặn

Vẫn chưa đủ miệng người

 

Hạt Bụi

 

Tiềm thức bừng mắt dậy

Sợi nắng trên cành hoa

Em đưa bàn tay vẫy

Nhìn hạt bụi bay qua

 

Giọt Rượu

Thơ là rượu của quỷ*

Em là rượu của ai

Uống đi không cần nghĩ

Sẽ có ngày hỏa tai

*Lấy ý từ câu:

Poetry is the Devil’s wine

 

 

BÓNG DỪA

 

Tôi trao em dấu tích

Em mời tôi bóng dừa

Hai bàn chân nhúc nhích

Nhắc lại chuyện ngày xưa

 

BÓNG CÂU

Ngựa đi qua cửa sổ

Thời gian ví bóng câu

Bên thềm hoang nắng đổ

Còn gì...giữa nương dâu

 

BÓNG NGUYỆT

 

Lý Bạch ôm bóng nguyệt

Mơ thân xác chị Hằng

Ôi nàng thơ diễm tuyệt

Men ngà lúy túy chăng

 

BÓNG NGƯỜI

 

Bóng người in trên vách

Cha con tối đã về

Phải đâu nghìn ngăn cách

Mẹ phụ tình phu thê

 

BÓNG ẢO

 

Không phải là đáy vực

Sâu thẳm cõi nhân gian

Sao có thân gỗ mục

Cứ ngỡ chuyến đò ngang

 

 BÓNG TRẮNG

 

Bóng trắng dòng sông băng

Lạnh lùng không gối chăn

Vẫn mơ tình cẩm thạch

Đưa người tới lăng xăng

 

PHAN KHÂM

 

Giọt Cà Phê

 

Em bao bọc cà phê

Đặc quánh vùng đam mê

Cong lưng con chồn mướp

Nhỏ từng giọt...tỉ tê

 

Giọt Sương

 

Nguyên vẹn mười giọt sương

Long lanh đầu ngọn cỏ

Sáng nay anh ra ngõ

Sao còn lại chín thương

 

Giọt Nước Mắt

 

Hoen mi mắt người tình

Giọt nước mắt cựa mình

Dưới chân cầu bảy sắc

Ngọn nến hồng lung linh

 

Giọt Tình

 

Vô ngôn tới giao ngôn

Ve vuốt sắc hoàng hôn

Giọt tình như giọt mật

Rơi xuống vàng Ngọ môn

 

Giọt Máu Đào

 

Bên kia ao nước lã

Bên này giọt máu đào

Đời đang chia mấy ngã

Xin nối vòng tâm giao

 

BÓNG NÚI

 

Bóng núi chìm trong sương

Bóng người mờ trong gương

Còn bao nhiêu nhân ảnh

Nổi trên bờ nhiễu nhương

 

BÓNG MÂY

 

Dừng lại dưới bóng mây

Xin mây đừng ớn lạnh

Chiếc nón tròn vành vạnh

Che đỡ vùng ngất ngây

 

BÓNG CHIM

 

Chim hạc vàng bay đi

Còn trơ Lầu Hoàng Hạc

Ai làm kiếp chim đi

Thấy đời nay đã khác

 

BÓNG GIÓ

 

Nói đó ma ghen đây

Ghen đen thành ra đỏ

Ghen bóng rồi ghen gió

Vu vơ đầu ngọn cây

 

BÓNG TỐI

 

Đồng lõa với tội lỗi

Lúc buông xuống màn đêm

Là chập chùng bóng tối

Là rình rập bóng đêm

 

BÓNG MA

 

Dáng người vừa thoáng qua

Giữa rừng cây cổ thụ

Rủ hồn tôi đi ngủ

Chết tôi rồi...bóng ma

 

PHAN KHÂM

 

 

 

 

 

Thi Phẩm Tình Chàng Ý Thiếp

Thơ Minh Hồ Đào

Thơ Minh Hồ

Mục Lục