


Avec le retour du
printemps *
Mon âme se fait l’écho du rythme modérément lent De la profonde tristesse envahissant le ciel d’Occident Lorsque le vent d’hiver
dans les ruelles flétrit Annonçant les adieux des amants bientôt désunis Quiconque, là-bas, s’apprêtera à recevoir Encore un nouveau printemps affadissant et sans espoir ? Loin de ma famille, des années et des mois s’étirant Je me remémore sans cesse les beaux jours d’antan Pays de mon enfance, ô pays bien-aimé ! Pays de bambous, de vallons et de forêts De la campagne et des rizières
parfumées Du matin calme et dans la solitude peuplée ! Qu’est-il devenu aujourd’hui ce paradis sur terre Après les ravages de tant et tant de guerres Durant lesquelles bombes défoliantes et à fragmentation Ont été lâchées sans cesse sur la douloureuse nation ? Rentre-tu un jour dans mon village de Phu-Xuân ? Près de Hué après les très fortes inondations Dues à la déforestation et au climat de la région A la folie des hommes et aux caprices du temps Tu ne reverras pas la verte campagne environnante Des feuilles mortes en automne et le feuillage des banians A l’ombre duquel j’aimais en été m’asseoir
en rêvant Et respirais la vie et le bonheur du moment Si jamais tu passais par-là, dans ma ville martyre Tu ne saurais redécouvrir le
Pont du Souvenir Qui s’est brisé et s’est reconstruit apparemment Comme notre amour rompu et restauré à présent ! Car une idylle tel le viaduc une fois cassé Même recollé ne sera plus jamais comme avant Pour la planète Terre et pour l’entière Humanité Nous avons perdu notre virginité en toute innocence * Poème choisi pour représenter le VietNam dans l’Anthologie de Poèmes de l’Unesco pour la Défense de l’Ecosystème Planétaire
(à paraître aux Editions L’Harmattan). Pleurons la mort du Poète
A la mémoire du Poète
écologiste Vu Thành, Auteur de « Dong Sông Da
Thu » (La Rivière au Charme pastoral) Traduit du
vietnamien par l’auteur Tu es un Ange venant du Paradis Qui n’a fait qu’une brève apparition ici Dans notre jardin de musique et de poésie Et de reprendre ta route à tire-d’aile, à l’infini Laissant ta famille et tes amis dans l’affliction Ô Poète, pourquoi es-tu parti avant l’heure Dans l’autre monde, à mi-chemin de ton bonheur ? Pour te dire adieu, je n’ai pu écrire de longs vers Pour te pleurer, je n’ai rédigé que des phrases égarées Je ne t’ai connu qu’au travers de tes poèmes attristés Et pourtant toute mon affectueuse amitié T’est dédiée à présent et pour une éternité *Tặng
Hoàng Hoa * Diễn ngâm Đoàn Yên
Linh Em có về làng Phú Xuân xơ
xác Cạnh Huế thành sau bão
lụt vừa qua Em về thăm cánh đồng thu
man mác Lá chưa vàng, cây cối vẫn
như xưa? Sông Bình Lục ngày qua anh
ngóng đợi Cứ mỗi chiều trong
nắng đẹp chứa chan Trong ánh mắt tình yêu em
vời vợi Buồn cho đời anh một
kiếp lang thang Anh ra đi trong một chiều ảm
đạm Tháng mười năm ngàn
chín trăm năm mươi Trong sương khói biên thùy, trong
quên lãng Bỏ gia đình và đất
nước thương đau Em có về làng anh qua Chợ
Cống Cứ hằng năm bão
lụt nước đầy đường Cầu đã gãy và tình
xưa đã vỡ Hai đứa mình cách
biệt chốn tha phương Lê Mộng Nguyên (Paris, tháng 12
năm 2000) |
Với
Mùa Xuân Trở Lại... Traduit du français par l’auteur Hồn lắng dư âm một nhịp sầu Khi buồn dâng ngập cả trời Âu Khi gió đông tàn trong ngõ hẹp Âm thầm hai đứa rẽ chia nhau Ai đón năm qua mấy dạo rồi Xuân về lạt lẽo, nhớ không nguôi? Xa nhà tháng với năm dằng
dặc Kỷ niệm ngày xưa mộng tưởng
hoài Quê hương thơ ấu của ta ơi! Hàng tre xanh ngắt uốn quanh đồi Đồng quê thăm thẳm mùa hoa nở Lúa chín thơm nồng trong gió mai Nay Thiên Đường ấy còn đâu
nữa? Sau chiến tranh tàn phá nước non Biết bao bom đạn gieo tang tóc Làng mạc đau buồn khổ chứa chan! Em có về thăm làng Phú Xuân? Sau cơn bão lụt Huế điêu tàn Rừng xưa im mát không còn nữa Vì nỗi điên cuồng của thế gian Em không còn thấy đồng man mác Chỉ còn là lá úa dưới cây
đa Mà anh ngày trước ngồi núp
bóng Trong hạnh phúc giờ phút thoáng qua Nếu em có trở lại kinh thành Cầu xưa kỷ niệm những ngày xanh Đã gãy như tình ai tan vỡ Nay bồi đắp lại quá mong manh! Thương yêu tương tự cầu
đứt đoạn Gián lại đâu còn như ước
mơ Theo hành tinh Đất và nhân loại Ta đã mất hồn trinh tiết xưa Thơ Khóc
Vũ Thành Mến tặng
hương hồn tác giả “ Dòng Sông Dã
Thú ” Lê Mộng Nguyên Anh như
một áng thiên thần Qua
vườn thơ nhạc một lần mà thôi Rồi bay, bay
mãi, bay hoài Cho gia
đình, bạn thơ nhiều tiếc thương Anh ơi, sao
sớm lên đường Qua bên thế
giới, lỡ làng trần ai Viếng anh
không được thơ dài Khóc anh
chỉ có lạc loài vài câu Biết anh qua
mấy thơ sầu Thiên anh một
thuở như hầu thiên thu Lê Mộng Nguyên Mời quý
độc giả bấm vào Em Có Về
để nghe Thuý Vinh diễn ngâm *Kính tặng anh Lê
Mộng Nguyên “ Vẫn biết chỉ
là thơ là mộng là ảo là không,
thế mà vẫn lẻo đẻo tìm về
ẩn núp giữa vầng trăng hư ảo” (Ngô Mạnh Thu) Em có về
thăm sau cơn bão lụt Trước
năm hai ngàn buồn lắm anh ơi Quê hương
mình nay xơ xác tả tơi Cánh
đồng đẹp ngày xưa không còn
nữa Túp lều
tranh thay lá vàng rực rỡ Gió thu
về rên siết giữa hư không Giòng sông
xưa Bình Lục vẫn chờ trông Đã tan
vỡ bóng hình ai thuở trước Ngày anh
đi em chưa từng mộng ước Còn nhảy
dây chơi đánh thẻ bở khăn Có biết
đâu anh tâm trạng giá băng Rồi
hương lửa đi vào miền tuyết
lạnh Ngày em
về cũng bầu trời xanh ấy Mà
vườn anh cây bồ kết không còn Vào
từ đường thắp nén
hương niệm tưởng Cho hương
lòng lan tỏa khắp muôn phương Hoàng Hoa (Los Angelès,
14/01/2001) |
