Kể từ 1995 đến nay, Hội Thơ Tài Tử Việt Nam Hải Ngoại (HTTTVNHN) mỗi năm đều có cho ra mắt độc giả một thi tập Cụm Hoa Tình Yêu (CHTY) với sự góp mặt của nhiều tác giả. Tập CHTY mới nhất ấn hành vào tháng 5 năm 2002 là tập thứ bảy (VII-2001) dầy 631 trang tập hợp 391 bài thơ của 147 tác giả hiện đang sinh sống và làm văn nghệ ở nhiều nước khác nhau trên thế giới. Không phải một sớm một chiều mà HTTTVNHN tạo được thành quả nầy đâu. Bảy dặm đường đi, bảy tám năm trời cảm xúc và lao tâm, lao lực chớ không phải ít !
Đặt kế cận nhau các CHTY từ
tập I đến tập VII, người đọc
sẽ dễ dàng nhận ra một sự thay
đổi tiệm tiến trong hình thức. Các
thi tập nói trên cứ dầy lên mãi
(chứng tỏ số người tham gia mỗi
lúc một đông), tranh vẽ ngoài bìa và
mô thức trình bày bên trong cứ mỗi
tập một đẹp đẻ và sắc
sảo thêm mà vẫn giữ được
nét trang nhã rất cần thiết cho một thi
phẩm. Thành viên HTTTVNHN có lý do chính
đáng để hân hoan và hãnh diện về
những bước cải tiến nầy,
Như vậy, sau
bảy năm cố gắng liên tục, ông hội
trưởng HTTTVNHN Như Hoa Lê Quang Sinh đã
đưa CHTY lên tới định mức cao
về hình thức và số lượng.
Nhưng về chất lượng, CHTY có
đáp ứng sự mong đợi của
độc giả không? Tôi đã tự
đặt câu hỏi nầy và ban đầu
định giải đáp bằng những
nhận xét của chính mình. Nhưng bỗ̉ng
nhiên tôi cảm thấy ngần ngại. Ý kiến
của một độc giả như tôi liệu có
phần nào phản ảnh ý kiến của
đông đảo độc giả khác không? Thế
nên tôi đã thử làm một cuộc
trắc nghiệm bằng cách thăm dò
dư luận của một số thân hữu. Tôi
nhờ họ lập danh sách những bài
thơ họ ưa thích trong tập CHTY VII. Kết
quả, không chọn lựa của ai giống của
ai cả. Sự khác biệt giữa các danh
sách được thấy rất rõ rệt.
Từ đó tôi suy diễn rằng
lượng định giá trị của một
thi phẩm là một công việc nặng tính
chủ quan. Không có chi đáng ngạc nhiên nếu
ta thấy hiện diện bên cạnh một người
đang xuýt xoa ca tụng thi phẩm nầy có
một người khác đang cười
mũi chế nhạo nó. CHTY VII cũng như các
CHTY khác không thoát khỏi tình trạng chung
nầy. Chính vì thế mà tôi tự thấy
mình có nhiều tự do hơn để
tản mạn suy nghĩ về các tập thi phẩm
nói trên. Thật vậy, đã bảo “hay”,
“dở” là một ý niệm thay đổi theo
từng cá nhân một thì tại sao lại
phải ràng buộc cứng nhắc vào
ý niệm đó để nhận định
về một tuyển tập thơ?
Đối với
tập CHTY VII, tôi đã tình cờ
vượt bỏ được các phạm
trù thông thường qua đó người
ta nhìn thơ. Tôi có chọn được 29
bài trong tập CHTY VII mà tôi đánh giá
là hay. Nhưng điều lạ lùng là
những bài còn lại, nghĩa là những
bài mà chủ quan của tôi cho là kém hơn
những bài tôi đã chọn lại cũng
cứ ám ảnh tôi hoài. Thật là khó
giải thích. Đã không hay thì quan tâm
tới làm gì cho nhọc lòng mệt
xác ! Nhưng nào tôi có muốn thế
đâu. Tự nhiên không biết cái gì cứ
thôi thúc tôi đi tìm một bí mật nào
đó nằm ẩn sâu trong những bài
thơ mà tôi định dẹp qua một bên. Thế
rồi một hôm tình cờ tôi xem lại các
bài thơ như vậy trong tập CHTY VII. Nội dung
bài thơ gợi lại hình ảnh một
người xưa của tác giả đã
quá vãng cách đây lâu lắm trong một
trường hợp đau thương tức
tưởi. Theo thói quen, tôi lật ngược
trở về trang tiểu sử tác giả. Tôi
lơ lửng đọc trang nầy một cách
hết sức chiếu lệ và không hề
chờ đợi một khám phá
mới mẻ nào cả. Thế rồi ở
một nơi, một dòng, một câu, một
chữ nào đó bỗng nhiên tôi nghe như
mình vừa bấm lên một phím đàn,
vừa buông ra một nốt nhạc, vừa
khơi động dậy một hình ảnh xa xưa.
Tôi đã nhìn thấy tác giả trong bài
thơ và nhìn thấy bài thơ hòa lẫn
vào tác giả. Cái bí mật mà tôi
tìm kiếm mãi và tưởng chừng
như chung thân vẫn không gặp hóa ra chính
là tâm tình của tác giả. Bài thơ
mà trước đây tôi thấy xoàng xĩnh
và xa lạ giờ trở nên đậm
đà và thân thương. Phải mà, văn,
thơ, nhạc, họa v.v...tất cả các bộ môn
văn nghệ tựu trung cũng chỉ là
những phương tiện giúp tác giả phô
diễn tâm tình của mình để qua đó
độc giả tìm lại tâm tình của họ.
Thơ khác văn ở chỗ nó đòi
hỏi âm điệu nhịp nhàng, nhưng cốt
lõi của nó vẫn là lòng
người. Bao nhiêu bài thơ, bấy nhiêu tấm
lòng, bấy nhiêu tâm sự. Hơi thơ có
thể không phù hợp với cảm quan
của ta, nhưng tâm tình người thơ bao
giờ cũng để lại nơi ta một
chút xót xa tê tái. Đó là lý do
tại sao có rất nhiều bài thơ không gây
xúc cảm sâu đậm nơi ta nhưng ta vẫn
thích nó. Trong nó ta nhìn thấy tác
giả, qua tác giả ta nhìn thấy ta, cái ta
trăm năm yêu dấu !
Thật là bất ngờ, mấy câu thơ, đôi dòng tiểu sử, thế là cái nhìn của tôi đi lạc vào nơi chốn tôi không chờ đợi. Xem thơ mà tôi thấy văn, tác giả được tôi nhìn ra thành nhân vật của truyện, thi phẩm chuyển hóa thành tiểu thuyết. Khi thành lập HTTTVNHN, ông Như Hoa Lê Quang Sinh chắc cũng không ngờ rằng ông sẽ tuần tự xây dựng nên một bộ trường thiên tiểu thuyết. Các tác giả trong CHTY đúng là những nhân vật trong bộ trường thiên tiểu thuyết bằng thơ nầy. Độc giả, ngoài cương vị của người thưởng lãm thơ, còn giữ thêm một phần nào đó cái chức năng của người viết tiểu thuyết ! Thật vậy nếu tác giả thơ là những nhân vật tiểu thuyết với tâm tình khác nhau thì độc giả lại chính là người có thể kết hợp các mẫu nhân vật, các mảnh tâm tình đó lại, dĩ nhiên là kết hợp theo cung cách, kỷ thuật, hứng khởi của riêng mình. Như thế là viết tiểu thuyết rồi chứ còn gì nữa !
Tới đây tôi bỗng nhớ lại bộ trường thiên tiểu thuyết “Xóm Cầu Mới” mà Nhất Linh đang viết dở dang thì qua đời. Theo lời giới thiệu của tác giả thì Cầu Mới là một cây cầu bị bom Đồng Minh phá hủy hồi Đệ Nhị Thế Chiến và được bắc lại tại một địa điểm cách chỗ cũ vài trăm thuớc. Ở đầu cầu một khu nhà đã hình thành, đó là Xóm Cầu Mới mà Nhất Linh chọn một số cư dân để xây dựng thành những nhân vật điển hình cho bộ tiểu thuyết. Xóm Cầu Mới là một loại trường thiên tiểu thuyết chu kỳ (roman à cycles) gồm nhiều tập có thể đọc riêng rẻ nhau không theo thứ tự nào cả. Các tập có chung nhau một số nhân vật vốn dĩ là cư dân của Xóm Cầu Mới. Thật là đúng y như các tập CHTY. Chỉ khác một chút là cây cầu trong CHTY không bắc qua sông mà bắc qua Thái Bình Dương, qua Đại Tây Dương, bởi lẽ các nhân vật của CHTY sinh sống rải rác trong một cái Xóm Cầu Mới vĩ đại bao trùm nhiều lục địa Âu - Á - Mỹ.
Tôi còn nhận ra một điểm tương đồng khác giữa Xóm Cầu Mới và CHTY. Những nhân vật như cô Mùi, ông Năm Bụng, nhà Cách Mạng, v.v... của Xóm Cầu Mới có trình độ khác hẳn nhau nhưng vẫn có thể sống gần nhau thoải mái. Tương tự như vậy, những nhân vật trong CHTY danh vọng không đều nhau, có người nổi tiếng gần như là thi nhân chuyên nghiệp, có người chưa ai biết tới tên tuổi, nhưng tất cả đều vui vẻ hội ngộ với nhau ở một nơi chốn tràn đầy tình yêu và vắng bóng hận thù.
Nhận xét cuối cùng của tôi là các tác giả, đồng thời là nhân vật của CHTY không hề để lộ một mặc cảm yếu kém nào cả. Không ai kiêu căng, tự phụ, cũng không ai tự ti, rụt rè. Một số độc giả hoặc bình luận gia lượng định rằng đây là một sự trùng hợp tình cờ. Nhưng cho dù đó là chuyện tình cờ đi nữa thì, vào thời gian CHTY VII ra mắt bạn độc, ông hội trưởng Như Hoa Lê Quang Sinh cũng đã biến nó thành một nguyên tắc ngầm, một tinh thần chung cho tất cả các tập CHTY. Trong bài giới thiệu thi phẩm của một tác giả trong CHTY, ông Như Hoa Lê Quang Sinh có kể lại một câu chuyện ngụ ngôn Do Thái như sau.
Một người tên Akiba, khi sắp lìa trần, có than thở với giáo sĩ Do Thái: “Tôi thất vọng vì không sống được như ông Môi-Sen, chắc Chúa sẽ trừng phạt tôi, tôi sợ lắm”. Giáo sĩ ghé tai Akiba nhẹ nhàng nói: “Chúa không buồn vì Akiba không là Môi-Sen, nhưng chúa không vui vì Akiba không phải là Akiba”. Trên thực tế, đây có lẽ là cơ sở lý thuyết chưa công bố của HTTTVNHN.
Ông Như Hoa Lê Quang Sinh không muốn thấy thành viên của Hội khổ sở vì chưa là thi hào, chưa là thi bá. Ông muốn họ vui sướng hãnh diện vì tự biết mình là ai, tự thấy mình còn là mình. Đến dặm đường thứ bảy, người xây dựng nên bộ trường thiên tiểu thuyết CHTY mới chịu nói ra điều mà có lẽ ông vẫn ấp ủ trong lòng ngay từ khi mới thành lập HTTTVNHN. Biết người biết ta, nhưng vẫn làm cái ta khiêm nhường mà thân thương, mà trọn vẹn chớ không làm cái người vĩ đại mà xa lạ, mà thiếu sót. Tự tin, tự trọng mà không tự phụ, đó là mẫu số chung của các tác giả đông thời là nhân vật của bộ trường thiên tiểu thuyết nhiều tập CHTY. Những đức tính trên đây giúp họ dần dà thu phục được cảm tình của những độc giả khó tính nhất.
Đang nhìn các CHTY và suy nghĩ mông lung thì bỗng nhiên tôi bắt gặp một số thân hữu cũng đang làm việc đó. Những thân hữu nầy đa số là văn nhân thi sĩ không tự cho mình là chuyên nghiệp mà cũng không tự nhận là tài tử. Họ đứng trên cao nhìn các CHTY rồi cười to ha hả hoặc mỉm cười nhè nhẹ. Họ làm tôi nhớ lại một chuyện đã xảy ra rất thường cho bản thân tôi : có những bài ca, câu hái tôi ghét cay ghét đắng, thế mà nghe chung quanh mình có nhiều người ca quá, tôi cũng quen miệng nghêu ngao ca theo ! CHTY là một hiện tượng văn nghệ. Dù tôi và các thân hữu của tôi có muốn hay không thì nó cũng đã hình thành và sẽ tồn tại. Tôi nhìn thấy văn trong thơ của CHTY. Một số bạn hữu của tôi trước đây không thèm nhìn CHTY, nhưng rồi họ đã phải nhìn, ban đầu họ không thấy chi cả, nhưng rồi họ sẽ thấy và thấy khác tôi, tôi tin như vậy. Đó chính là một hiện tượng văn nghệ hết sức vui vẻ, hết sức đáng mừng mà tôi đang chờ đợi./.
Tống Diên – Sacramento
