

THAY LỜI
TỰA
(Đã đăng trên
Nguyệt San Văn Nghệ Điện Ảnh Thông tin
Nghệ Thuật - Canada -The Best of Trish N°Two, số 121
tháng 04-2004, trang 32, 33 và 34)
Yêu thương say đắm
như đôi uyên ương Minh Hồ - Minh Hồ
Đào, trong quá khứ chỉ có nhà
thơ Đông Hồ khi ông khóc vợ với
bài lệ ký Linh Phương (1928):“ Chăn gối
cùng nhau những ấm êm, Bỗng làm ngọc
nát, bỗng châu chìm, Đầm đìa giọt
thảm khăn hồng thấm, Lạnh lẽo đêm xuân
giấc mộng tìm”, hoặc bà Tường
Phố khóc chồng với Giọt Lệ Thu (1923):
“ Trời Thu ảm
đạm một màu, Gió thu hiu hắt thêm
rầu lòng em, Trăng thu bóng ngả bên thềm,
Tình thu ai để duyên em bẽ bàng”, hoặc
Lamartine khóc ELVIRE vừa mới mất ngày
18.12.1817 với những lời tha thiết,
nhớ nhung trong bài ISOLEMENT (Riêng Một Mình):
Nay thiếu bóng một người yêu muôn
thuở, Tâm hồn ta như hoang vắng quạnh
hiu “Un seul être vous manque, et tout est dépeuplé”. Nhưng khác
hẳn với tình yêu trong những thế
kỷ trước, tình yêu giữa anh chị
Hồ Minh Cảnh (tên thật của Minh Hồ) là
tình yêu trong hiện tại, tình yêu man mác
giữa hai vợ chồng lúc còn sống
và thề nguyện chung sống mãi mãi
với nhau:
Đôi ta đã
vẹn châu trần
Bằng lòng
chịu trả nợ nần kiếp xưa
Đôi ta vui
hưởng cuối mùa
Hoa tình nở
mãi xuân đưa hương nồng
Đôi ta đã
vẹn vợ chồng
Cám ơn em
đã thuận lòng trao duyên
Đôi ta gìn
giữ lời nguyền
Thủy chung chàng
thiếp cửu tuyền có nhau
(MH: Đôi ta,tr.190)
Trường
hợp MH-MHĐ phải chăng là một lệ
ngoại của qui tắc? Từ lúc
gặp nhau thật vậy, chàng như sống
lại một cuộc đời tràn đầy
tươi sáng, một tái sinh trong khung cảnh
thiên đường hạnh phúc:
Chìa khóa tình
yêu em trao
Anh cầm mở
cửa bước vào đời em
Bình minh trời
đẹp hiện lên
Khổ đau tan
biến, ưu phiền bay xa
(MH: Mở
Cửa, tr.180).
Trước
những lời chan chứa yêu thương,
nàng trả lời, nhỏ nhẹ: Vâng, em yêu anh !
Bằng thơ, ôi tế nhị biết bao, con tim
hồi hộp như một cô gái mới tuổi
dậy thì:
Tình yêu gõ
cửa trái tim
Chiều xưa
gặp gỡ tơ duyên buộc vào
Từ đó
đôi lứa thương nhau
Không cần
cưới hỏi thành câu vợ chồng
Rượu tình
cạn chén say lòng
Bấy lâu chờ
đợi nắng hồng vườn xuân
(MHĐ : Gõ
Cửa, tr.180).
Sau khi đọc Tình Chàng Ý Thiếp, in
lần thứ nhất năm 2003, tôi có viết
thư nói lên nỗi bàng hoàng xúc động
vô cùng trước những lời...Thơ
của anh chị (Minh Hồ - Minh Hồ Đào) tuy
ngắn về lượng nhưng về phẩm
vẹn toàn, đượm ngát tình yêu
vợ chồng, bao la như biển đại
dương và bất diệt trong hạnh phúc
thời gian...(Thư ngày 28.06.2003). Nay cầm trong
tay thêm 40 bài phu xướng phụ họa của
hai vợ chồng ưu ái gửi cho tôi
từ Gerzat (Clermont-Ferrand, Pháp), đọc qua
đọc lại nhiều lần, tâm hồn tôi vẫn
rung cảm như xưa, vì tập V của TCYT
nghĩa là Hoa Nở Vườn Yêu nói
riêng và TCYT nói chung quả là một tuyệt
tác, một tán dương ca của tình yêu muôn
thuở giữa hai vợ chồng mà trong
cái thời đại đảo điên chúng
ta đang chịu đựng ngày nay, thật
là hiếm có...Xa nhau một kỳ hạn rất
ngắn mà chàng không cầm được
nỗi nhớ nhung:
Màn đêm buông
xuống nhớ em yêu
Vàng võ canh thâu
lệ đổ nhiều
Hình bóng
vợ sao còn cách biệt
Bao giờ tan biến
cảnh cô liêu?
(MH: Vợ Yêu, tr.208)
Nàng
thông cảm, vì thật ra đâu phải lỗi của
hai đứa mình, nên họa bài Vợ
Yêu bằng tình nghĩa Sắt Son (tr.209
), tương tự nhà thi hào Tản
Đà đối với nước non trong Thề
Non Nước “Dù
như sông cạn đá mòn, Còn non, còn
nước, hãy còn thề xưa”
Chẳng tại
trời, chẳng tại ta
Tại vì hoàn
cảnh phải xa đôi bờ
Anh yêu! Em vẫn
đợi chờ
Để anh trả
hiếu, vẹn bờ cha con
Đôi ta lòng
giữ sắt son
Dù cho nước
chảy đá mòn vẫn thương
Trong
bài xướng “ Đôi Chim Quyên ” (tr.198), thi sĩ
Minh Hồ muốn cho nàng biết là anh có
tính rụt rè, bẽn lẽn nên lúc mới
gặp nàng không dám nói năng chi, nhưng
nhờ qua lá thư phúc đáp, anh có
thể bày tỏ không ngần ngại tất cả
nỗi lòng của kẻ tình si :
Lửa yêu đương bừng cháy,
Sưởi ấm áp tim lòng và nhân dịp, xin
nguyện thề một lần nữa với nhau;
Giờ đôi ta
cùng hứa
Là đôi cánh chim
quyên
Vui sống trong
bước nữa
Tươi mát,
ngọt triền miên
Nàng cảm tác bài
“ Đôi Chim Quyên ” của chàng bằng cách
biến hóa ĐCQ thành ĐÔI UYÊN ƯƠNG (tr.198)
: Ôi tình yêu hôn phối gắn bó hai
người cho đến tuổi “ răng long bạc
đầu ” thật là đẹp biết bao!
Với TCYT và HNVY, hai vợ chồng thi sĩ
MH-MHĐ đi theo dấu vết của những
cuộc tình bất hủ trong lịch sử
nước ta (hoang đường hay có
thật):
Trời đất
thương em cho gặp anh
Hay là kiếp
trước mộng chưa thành?
Kiếp này tái
ngộ nên chồng vợ
Không để chất
chồng nợ mãi anh
Chúng mình sẽ
là đôi uyên ương
Gắn bó keo
sơn hết đoạn đường
Dù đã cuối
mùa hoa vẫn trổ
Cho đời
chẳng phai nhạt mùi hương
Đi
qua Vườn Yêu (tr.186), chàng âm thầm, tự
hỏi: “ Cuộc đời tươi đẹp
như hoa, Từ khi nàng đến nhận ta
làm chồng”...và tin tưởng hoàn
toàn nơi...“ Hoa tình nở mãi không già,
Vườn yêu hương
phấn thướt tha bướm vờn” ...
Nàng phúc đáp, như một tiếng kêu, tha
thiết:
Thi sĩ ơi!
Đến xem hoa Quỳnh nở
Để thấy
mình hớn hở cũng như hoa
Quên hết bao nỗi
khổ trong đời ta
Hồn thanh thản bên
tách trà thơm
nóng!
Xa
nhau một thời hạn khá lâu (một lần
nữa?), chàng diễn tả “Nỗi Nhớ Cô
Đơn” (tr.206) của mình (tương tự
Lamartine trong bài ISOLEMENT đã nói trên ): “sống
xa em giấc ngủ anh chập chờn, Nhiều đêm
thức nghe lòng rên nức nỡ,
Hỡi Trời đất khi nào hết trăn
trở ? Vợ chồng không còn ở hai
nơi!” nhưng khác với nhà thi hào
lãng mạn Pháp, Minh Hồ ôm ấp niềm hy
vọng, tin tưởng đợi chờ
ngày đoàn tụ:
Không gần nhau tình
vẫn đẹp như mơ?
Em phương đó
đợi chờ ngày hiệp phố!
Trong
lúc nàng hướng về nơi ẩn
khuất bóng người yêu, những chiều
hoàng hôn xuống dần (Nay hoàng hôn đã,
lại mai hôn hoàng , Nguyễn Du):
Màn đêm sắp
bao trùm cảnh thương yêu
Em run sợ
những điều trong ý nghĩ...
Mười năm
trường miệt mài tìm chân lý
Nghĩa tình
người tri kỷ có hay không? (MHĐ: Em
sợ, tr.207)
Nhất là khi mùa lạnh trở lại: “Đông
về nhà vắng bóng em,
Anh ngồi mơ
tưởng mộng tìm dáng xưa...” (MH:
Đông Về, tr.200)trong lúc nàng than thở:“Đông
về giấc ngủ đơn côi, Bao đêm nhỏ
lệ nhớ người chồng xa, Trăng
tỏ rồi trăng lại nhòa, Lòng em mãi
mãi thiết tha thương chồng...”(MHĐ: Giá
Lạnh, tr.201). Vì sao cứ đến mùa
đông là hai vợ chồng phải chia đôi
ngả? Đối với chàng: “Mùa đông
bóng nguyệt tủi hờn. Trần gian tuyết
đổ từng cơn lạnh lùng” (MH: Vì
Sao, tr.202). Nàng trả lời tương tự
như T.T.KH (Ở lại vườn Thanh có
một mình, Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh,
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo, Yêu bóng
chim xa, nắng lướt mành...), lời
thơ chan chứa tình yêu, lời “thơ
bất hủ lưu truyền...” (MHĐ: Anh
Đừng Hỏi,tr.203) :
Nhìn tuyết
đổ lòng em băng giá
Anh hỡi anh! Sao
mãi cô đơn?
................................................
Tuy gió lạnh
lùa qua khe cửa
Nhưng tim em thấy
ấm lạ thường
Có lẽ tình yêu
anh chan chứa
Em ngập tràn
hạnh phúc thiên đường...
Thơ
Minh Hồ - Minh Hồ Đào không gọt giũa, không
kiểu cách, vì toàn đượm tình
yêu thương chân thật trong “phu xướng phụ
họa” một cách nhân trí trong những vần
thơ tự do hay lục bát (người ta
gọi là thơ mới), khác hẳn
những buổi văn chương xướng
họa với nhiều thi sĩ cổ điển
nỗi tiếng như Song Thái, Phương Du hay Vân Uyên
vân vân...,hội họp chung quanh một chén trà
tại tư thất Paris của nữ sĩ Minh Châu
Thái Hạc Oanh...Rằng hay thì thật là
hay, song tôn trọng đường luật một
cách nghiêm khắc quá chừng trong thơ
xướng họa, nhiều lúc ta có cảm
tưởng thiếu một cái gì...
Theo bà DE STAEL:“ Thơ
phải là phản ảnh bằng những
màu sắc, âm thanh và tiết điệu,
tất cả những vẻ đẹp của thế
gian” (La poésie doit réfléchir par les couleurs, les sons et les rythmes,
toutes les beautés de l’univers).
Hoa Nở Vườn Yêu
của Minh Hồ - Minh Hồ Đào là, như tôi
đã nói trên, một tán dương ca
những vẻ đẹp của tình yêu vợ
chồng, những hạnh phúc không bờ
bến của đôi uyên ương quấn quít nhau trong thiên
đường cuộc đời hiện
tại...
Tương tự bài
thơ nhạc với những câu rất dễ
thương :
Hai đứa
mình tuy hai mà một,
Hai đứa
mình tuy một mà hai,
Tuy hai nhưng chỉ
có một lòng,
Đồng lòng ta
tát cạn Biển Đông.
....................................................
Minh yêu nhau đến
lúc lưng còng,
Yêu đến ngày
răng long bạc đầu...
(“Ta Mãi Có Nhau ”
của Nhật Vũ và Nhật Linh)
Người ta
thường nói: phải rất đau khổ
mới làm được những vần
thơ (hay nhạc) tuyệt tác! Trường hợp
anh chị Hồ Minh Cảnh phủ nhận một
cách sáng tỏ cái phương trình
thức ấy.
Trong hạnh phúc vẹn toàn, hai vợ
chồng đã sáng tạo những vần
thơ (phu xướng phụ họa) tuyệt diệu
với tất cả tâm hồn thi sĩ ca ngợi
tình yêu:
Chim về làm tổ
không bay nữa
Mãn nguyện
đời anh đã có em!
(MH: Mãn Nguyện, tr.196)
Đối với nàng:
Từ nay
đời tựa gấm nhung
Hết mưa
trời sáng, tương phùng biển non!
(MHĐ: Tương
Phùng, tr.197)
Tôi
rất sung sướng được giới
thiệu với độc giả Tập thơ
tình mà có thể xem như một tập
thư tình nồng cháy giữa đồng
tác giả (Minh Hồ - Minh Hồ Đào) của
Hoa Nở Vườn Yêu
trao đổi cho nhau...Hai nhà thơ (nam và
nữ ) của chúng ta đã thề nguyện
mến thương nhau cho đến ngày tận
thế (MH: Vườn Yêu, tr.208):
Khi nào trời
lặn hướng đông
Thì đây mới
đứt chỉ hồng nợ duyên!
Paris, ngày 08
tháng 03 năm 2004
Nhạc sĩ, GS
Hàn Lâm TS LÊ MỘNG NGUYÊN

Thi
Phẩm Tình Chàng Ý Thiếp