THƠ  Minh Hồ

 

 

NĂM 2008

Thaùng 08

  1. Mấy độ hoa sầu
  2. Bễn bờ
  3. Bao năm rồi hỡi em
  4. Từ mùa hạ ấy
  5. Khóa cửa cô liêu
  6. Lầm lỡ
  7. Tìm về dĩ vãng
  8. Bỗng nhiên
  9. Những chiều nắng nhạt
  10. Đến với ai
  1. Em đi rồi
  2. Em đến em đi
  3. Cảm thông
  4. Đa tạ
  5. Phút cuối
  6. Trái nhớ rơi đầy

 

1. MẤY ĐỘ HOA SẦU

 

Mấy độ hoa sầu nở

Tím hồn

Mưa rơi trong mắt

Mỗi hoàng hôn

Gió đưa cành nhớ

Dư hương đượm

Đọng cõi trần gian

Dĩ vãng buồn?

 

Mấy độ mùa thu

Lá phủ sân

Tri kỷ, người đâu

Ở xa gần?

Nụ cười đã mất

Ta nào biết

Cửa đóng then cài

Giấu tủi thân

 

Ta ước

Người đi xa

Trở về

Về đây người nhé

Sưởi đam mê

Bao năm buốt lạnh

Lòng cô lữ

Mang kiếp tha hương

Vạn não nề

 

Lớp bụi thời gian

Bám tạ từ

Hành trang chiều ấy

Gói tâm tư

Ngẩn ngơ giây phút

Chiều ly biệt

Sóng dội

Thuyền đời ta lắc lư

 

Mấy độ bên thềm

Trải nắng mai

Khó quên một hình dáng

Trang đài

Mượt mà suối tóc huyền

Thoang thoảng

Cơn gió nhẹ lùa

Che kín vai

 

Mười tám,

Đôi mươi tuổi

Chớm đời

Mân mê vọng tưởng

Chuyện xa xôi

Tương lai trước cổng nhà

Hai họ

Đàng gái

Đàng trai

Hoa cưới phơi

Kết chữ Thành Hôn

Thật tuyệt vời

Treo dây pháo đỏ

Nhuộm màu tươi

Ngờ đâu...

Ta lạc đường ân ái

Vĩnh viễn

Vì ai rẽ bước rồi !

110808

 

 

3.BAO NĂM RỒI HỠI EM

 

Quen nhau

Từ dạo ấy

Hoa bướm vờn

 Hạ sang

Cỏ xanh giềng

 Khắp lối đường mòn

 Gió lộng loang thổi tung bờ tóc rối

Điểm trang gương mặt son

 

Anh mang lòng mong mỏi

Tình em đến trường tồn

Đừng tô màu

 Trăng úa

Mang đến ngày chia tay

Làm lứa đôi sầu

 Túa tràn ngập hồn

 Đắng cay

 

Suốt đêm thâu

 Lệ ứa thay men tình tuyệt vời

Trái tim yêu

Đóng cửa khi tuổi xuân vào đời

 

Đa tạ trời già

Đã bằng lòng

 Kết đường tơ duyên

 Cuối mùa hương thả trên giòng sông đời mơ

 

Quen nhau mùa hạ

 Đó

Ánh trăng vàng đêm nay

Bao năm rồi

 Em hỡi !

Mình bên nhau sum vầy

140808

 

5.KHÓA CỬA CÔ LIÊU

 

Con phố hoang sơ

Vắng lặng đường

Đèn đêm trơ trẽn

Giữa màng sương

Từ khi ai khép vườn

Xuân sắc

Đem bước chia ly,

Để đoạn trường

Lòng ta

Vỡ vụn giấc mơ đời

Trái tim yêu chín

Đã rụng rơi

Biến câu thề thốt

Thành hạt bụi

Bay theo gió bội ước

Chân trời

Tức giận

Vung tay

Đắm ngực mình

Thét gào

Sỉ nhục

Mặt niềm tin

Đam mê xóa dấu son

Chung thủy

Chuyển hướng trăng sao

Nức rạn tình

Xót xa

Đau khổ

Những hoàng hôn

Hình ảnh chia tay

Tím cả hồn

Nhìn chim bay mất

Ta quằn quại

Kêu gọi tên người

Đã suy tôn

Tháo tuôn sợi mộng

Dệt thảm yêu

Rước người về ngự

trên đỉnh chìu

Cùng nhau

Trong tổ chim hạnh phúc

Triền miên khóa chặt

Cửa cô liêu

150808

 

7.TÌM VỀ DĨ VÃNG

 

Có những lúc

Đong đưa gió vờn theo áng mây bay

Đem nỗi lòng nhớ nhung

U hoài

Chiều về

Nắng trên cành phượng đỏ

Văng vẳng tiếng đàn ai

khải bên tai

 

Có đôi khi

Đêm trăng gió mát

Lòng rạt rào hạnh phúc

Cùng ai

Ngày mai này trong lâu đài

Hoa tình ái nở

Mãi không phai

 

Bước  vào đời

Mong dòng sông êm ả chảy

Bến bờ yêu

Thanh thản bình an

Nhẹ nhàng

Không mang phiền não

Bốn mùa hương thơm tỏa lan

Gần xa khắp nẻo

Không khí trong lành

Cánh đồng bát ngát

Một màu xanh

 

Có những lúc

Tìm về dĩ vãng

Dẫu biết người xưa

Chẳng còn đây

Chân trời mới

Giữ bóng hình suốt kiếp

Cho tim tôi

Đau nhức vì chia tay

Tình không cánh mà bay

Như chiếc lá vàng

Mùa thu đem tới

Khung trời sầu cả đêm ngày

180808

 

 

9.NHỮNG CHIỀU NẮNG NHẠT

 

Mãi mãi anh nhớ

Những chiều nắng nhạt

Đôi bóng thả bước nhẹ

Trên những con đường lá thu rơi

Cùng mang chung niềm ước mơ đời

Đep như giấc mơ

Đi về chân trời mới

Với tâm hồn ngây thơ

Nghe nỗi vui réo rắc

Lộng lẫy tuổi thanh xuân

Ngày cũng như đêm

Hẹn với trăng sao

Bắc chiếc cầu duyên

Bằng trụ cột lời nguyền

Nghe muôn ngàn tiếng hát

Chúc mừng hạnh phúc vô biên

 

Nhưng vầng trăng em

Bỗng nghiêng

Lạc lối

Rơi rớt mưa che lấp mặt trời

Phút giây nhìn thuyền ra khơi

Trái tim anh chập chùng nhói đau

Vì dáng yêu còn đâu

Lãng mạn theo bước chân xa

Để lại đây suốt kiếp

Mây tím ngậm ngùi

 

Mãi mãi anh nhớ

Những khát khao ái ân

Kiếm tìm môi hôn một lần

nghiêng ngả mặt đất

̣đêm giã từ xô ngả xác thân

Xuống giữa đời

Còn mình anh thăng trầm gánh hết

Mối đêm nghe tiếng chim mèo

Ru ưu phiền

Buồn quá em ơi

200808

 

11.EM ĐI RỒI

 

Em đi rồi

Anh thấy trống vắng làm sao

Thẫn thờ ra vào

Lang thang trên con đường xưa

Mặc nắng mưa đày đọa tấm thân

Mà ta cảm nhận dư thừa

Ôi hàng phượng đỏ

tiếng ve sầu rũ buồn

Cánh chuồn chuồn

bay thấp bay cao

Đưa hồn anh nhịp nhàng tìm về kỷ niệm

Thuở nào đôi bóng ngập tràn ước mộng

Yêu thương

 

Em đi rồi

Anh cô đơn quạnh quẽ

Tháng năm dài lặng lẽ

Nhung nhớ viết những vần thơ

Vu vơ

Ngơ ngẩn mong chờ

Bàn tay em so phím cung đàn lại

Vừa đứt dây tơ

Đời anh mãi linh đinh

Trên biển tình

Thuyền yêu trên lượn sóng lớn

Vô vàn lao chao

Giữa phố chợ vui anh nghẹn ngào

Nồng cay khoé mắt

Sương khuya ướt lạnh

Nghe buốt con tim

 

Anh ước ao

Em về đây một lần

Đi trên phố cũ

Những con đường xưa hai đứa lang thang

mơ hạnh phúc nồng nàn

Dù hôm nay tan vỡ

Em bên cuộc đời giàu sang

 

Em đi rồi

Anh mất ngày xuân

Xuân có về trăm hoa đua nở

Rực rỡ sắc màu

Nhưng anh vẫn thấy thiếu

Đóa hoa tình đầu hương trinh ngạt ngào

Ong bướm xuyến xao

Qua ngõ bao ngày

210808

 

13.CẢM THÔNG  

 

Buồn vui chia sẻ đến cùng nhau

Gặp gỡ làm thơ để giải sầu

Số kiếp sinh ra thân lữ thứ

Thương nhau chưa đủ lấp niềm đau

Biệt ly Tổ quốc, đường sinh tử

Bờ bến Tự do, giữ nhịp cầu

Tâm sự hàn huyên và cởi mở

Cảm thông bỏ hết hiểu lầm nhau

230808

15.PHÚT CUỐI

 

Cầm tay lần cuối

trước phút chia ly,

anh nghẹn ngào

còn em không nói gì

Bao nhiêu năm hoa lòng tươi thắm

chẳng nghỉ có ngày xa cách

sầu bi

 

Nắng hồng buông xuống

lối nhỏ nhà em

Hay bóng trăng đêm

sáng đường nhà anh

Hẹn hò góc phố

ước mơ đầy ắp

ngày mai đây

đôi lứa duyên lành

 

Vẫn chưa phai

ánh mắt nụ cười,

muôn trùng kỷ niệm đẹp

đưa hồn mê say

mây về vui bên gió

mặc sương bay

 

Ngờ đâu bỗng tắt

ánh đèn tương lai

Một màu đen trùm kín

con đường tình

Tuyệt vời mơ ước

Đành để lai sinh

tương phùng tri kỷ

Có đôi có bạn,

chim líu lo hót

tình tang tính tình

 

Cầm tay lần cuối

Trước phút em đi

Ngày mai anh lẻ loi bước đi

bên tai như còn văng vẳng

Nghe nhịp chân em về hướng kinh kỳ

Bỏ lại vầng trăng còn thương còn nhớ

Bóng dáng người thương suốt đời anh khắc ghi

250808

 

  

 

2.BẾN BỜ

 

Lối nhỏ nhà em

Đó

Vẫn còn

Đây

Ta đã mất

Bóng hình son

Từ khi

Hoa cưới em cài tóc

Liệm kín tình ta

Tận đáy hồn

Ngày tháng còn mơ

Dù đã biết

Cô em gái nhỏ bước sang sông

Mặc cho lối cũ

Buồn hoang vắng

Mỗi buổi về ngang

Trống trải lòng

Lửa ái ta nung

Tắt lúc nào

Mộng vàng tan

Sớm rã chiêm bao

Trầu cau

Sính lễ ta mang trễ

Nên kiếm ngàn năm

Em ngả nào?

Ta nhớ không dừng

Em có thấu

Có hay

Phương này ta lao đao

Thuyền đời

Ngụp lặn bao cơn sóng

Bờ bến bình yên đang ở đâu?

120808

 

4.TỪ MÙA HẠ ẤY

 

Từ lúc gặp em

Mùa hạ ấy

Ta về nhung nhớ

Mỗi đêm thâu

Vấn vương

Giây phút chiều đưa tiễn

Bịn rịn

Đưa tay lúc vẫy chào

 

Ngóng đợi

Chờ nhau

Qua điện thoại

Ngày đầu buổi sáng

Hỏi thăm em

Anh nghe nhịp tim

Đập nhanh quá

Âm giọng muốn thành...

Mất tự nhiên

 

Bên cạnh tiếng em

Rất ngọt ngào

Đem hồn anh

Trở lại chiêm bao

Ngỡ rằng...

Không có lần tao ngộ

Bởi

Địa vị đời em đang quá cao

 

Thấu hiểu lòng em

Chẳng biệt phân

Nên anh đây

Vui sướng vô ngần

Tình yêu chớm nở

Theo ngày tháng

Đôi lứa an bài cảnh sống chung

 

Từ lúc ta cùng nhau

Tiếp bước

Đường trần dang dở,

Cuối trang đời

Không ngừng nồng thắm

Hương tình tỏa

Hạnh phúc tuyệt vời

Đến cuối hơi

130808

 

6.LẦM LỠ

 

Mấy mùa mưa

Giông gió

Bão táp tràn ngập đưa

Đường đời hoang vắng

Lạnh

Trống trải vườn tình

Xưa

 

Mỗi hoàng hôn buông xuống

Là mắt ta...

Đổ mưa

nghẹn ngào ta thầm hỏi

Người đang ở phương nào

 

Nhớ về người

Ta viết tuôn trào

Những lời thơ

Người ơi !

Người có biết

Bến đò xưa vẫn chờ

 

Tương lai

Chuyện hương lửa

Cuộc đời phết son vàng

Nguồn vui

Như biển núi

Êm ái giòng sông

Thương

 

Bao lần

Ta muốn cất dĩ vãng

Đong dại khờ

Lầm lỡ yêu

Tan nát

Hồn nhiên nét ngây thơ

150808

 

8.BỖNG NHIÊN

 

Bỗng nhiên

Ta xoè đôi bàn tay ngắm

Những đường tơ nhện giăng ngược xuôi

Ta tự hỏi

Có phải số phận con người

Được định sẳn từ muôn kiếp trước

Kéo lây kiếp nầy

Ta sống lẻ loi

Tình yêu ta bị tù ngục

Lôi theo tâm hồn mắc vũng lầy

Cô đơn triền miên

Thành con bệnh đau nhức

Đày đọa thân mòn mỏi hao gầy

Không một đêm nào

Ta ngủ yên trọn giấc

Bởi lòng sầu lên tiếng nấc

Nghẹn ngào

Vì dáng người xưa

Đã vào huyền hoặc tư bề

Khiến cho ta làm con tim thổn thức

Cặp gối duyên mơ ôm không được

Đành ngậm ngùi

Đau xót

Mái đầu xanh mộng gấm hoa

Ta cùng ai chẳng thành

Nên giam hãm đời mình

Trong song  sắt hờn tủi

 

Bỗng nhiên

Ta đứng soi gương ngắm nghía

Thấy vầng trán có nhiều mây xám giăng giăng

Ta nào hay biết

Mái tóc biến màu bạc

Đôi mắt không còn như hột nhản

Tròn vo như viên bi đen huyền

Mà tuổi ấu thơ

Cung ngón tay trỏ

Chơi bắn bi với lũ bạn xóm làng

Khoảnh khắc

Cánh cửa sổ tâm hồn theo thời gian

Khép dần lại tâm tư

Một thời tràn ngập lượn sóng yêu đời

Nay thi...

Ta đang cố lãng quên

Và tẩn liệm bóng hình

Tri âm

Tri kỷ

160808

 

10.ĐẾN VỚI AI

 

Đến với ai

Từ muôn kiếp trước

Hai đứa chia tay

Mỗi người một phương

Hái trái sầu

Cho bờ mi hứng đầy hạt lệ

Lòng tức tưởi

Cắn đôi môi tuôn giòng máu đỏ

Khắc sâu vết thương

Đau nhức tận cùng tim

 

Đến với ai

Từ muôn kiếp trước

Đang mở yến tiệc vui

Chờ đón mùa xuân

Sau hạ, thu, đông tàn

Hồn nhiên chim hót

Mừng cuộc tình mới sang

Trở lại mầm sống

Đóm lửa thời gian

Khơi khói sương tàn

Ngửa mặt lên

Hứng ánh sáng mặt trời

Giã từ đêm tối

Chùng lưng xuống thân yếu mềm

Trôi qua cơn giông bão lớn

Gió mát

Trăng đêm

Toả ngời sáng

Những con đường tiếng nhạc reo vang

Tích lũy trong tâm hồn

Xây vườn mộng

Tuyệt vời sao

Những chiều chủ nhật

Ngày cuối tuần

Nắm tay dạo phố

Phó mặc trời già lỡ hò hẹn

Với cơn mưa

Những giọt mưa rơi làm ướt tóc

Ướt áo

Nhưng quẵng quên đi thấy lạnh

Xem những giọt mưa là giọt rượu nồng nàn

Dập tắt cô đơn

 

Sẽ đến với ai

Trong kiếp này

Hay kiếp tới

Góc biển

Chân trời

Nắng đẹp bình minh

Bướm hoa vờn lượn

Say tình

Chuyện ngày tháng xa nhau

Không bao giờ có nữa đâu

190808