

NĂM 2007
Thaùng 09
|
|
1.VÔ
THƯỜNG Hạ
tàn, thu sắp bước sang 030907 3.KHẮC
KHOẢI Mưa tuôn không
dứt hạt rơi Thân tôi thấm
lạnh mưa đời mãi sao? Mắt tôi
luôn đọng lệ trào Vì lòng
chưa thoát lao đao bể trần Trong tim óc
nặng ngàn cân Xót xa cay
đắng, số phần quạnh hiu Cành duyên
sớm rụng mỹ miều Cuồng phong
ác nghiệt tiêu điều vườn hoa Mưa
đời không dứt hạt sa Xoáy mòn
thân thể đậm đà sắc hương Mùa xuân hoa
nở muôn phương Mộng đời
chớm nụ tình vương chóng tàn Ngày qua
tháng lại miên man Tâm tư
khắc khoải phòng loan hững hờ Đêm nay
đọc lại giòng thơ Xa xưa kỷ
niệm bây giờ còn đâu... 100907 5.NHỚ Tôi nhớ
biển, dòng sông thác suối Lũy tre bao
bọc xóm bình yên Nhớ
cánh đồng mùa lúa chín tới Gái trai
làng hò hát giao duyên Nhớ
vườn trầu cau xanh phơi phới Màu trái
cây đơm sắc vị tình Vấn
vương cõi lòng khách du tới Thăm
viếng quê hương nước Việt mình Nhớ
mùa xuân, ngày đầu năm mới Đi hái
lộc, hăng hái đến chùa Cầu xin
Đức Phật ban mong mỏi Hạnh
phúc gia đình được bốn mùa Nhớ Trên tay con
trẻ hát vui đùa Nhộn
nhịp phố phường đêm sáng chói Thanh bình
thịnh vượng nước non xưa 230907 7.NHẢ BÚT TRÀO THƠ Nhả bút
trào thơ để viết thay Cho
người đi sống cạnh đời ai Mà chưa
một lần trao lời ước Của
lứa đôi lòng chẳng đổi thay Nhả bút
trào thơ gởi đến ai Tâm tư chan
chứa nhớ nhung hoài Bóng
hình ly biệt chiều thu ấy Có kẻ
đứng nhìn xác pháo bay Nhả bút
trào thơ tưởng tượng ai... Nơi đây
lắm mộng suốt đêm dài Tâm hồn
náo nức tìm tri kỷ Bến
ngự thuyền yêu giữ chặt dây Nhả bút
trào thơ đón tương lai Báo tin hai
họ chuẩn y ngày Thành hôn
đôi lứa duyên cầm sắc Hạnh
phúc trăm năm đến mãn đời 250907 9.BAO LẦN TRĂN TRỞ Bao lần
trăn trở đêm dài Bao lần
thức muộn, nắng mai lên rồi Nghe lòng tâm
sự tim côi Chắc
là vĩnh viễn nổi trôi kiếp này ! Thu sang gió
đổi lá bay Muôn nơi
khắp nẻo trời mây ủ buồn Bao lần
nhìn bóng đêm buông Màu đen
trùm phủ, sương tuôn lạnh lùng Thời gian
mòn mỏi thủy chung Thương yêu
phai nhạt, lỡ vùng phu thê Người
đi chưa bước quay về Cố
hương chờ đợi tan bề xót xa ! Ảnh hình
bà mẹ quê nhà Trông thư con
trẻ miền xa chẳng ngừng Mắt
mờ chan chứa lệ rưng Ngày qua
tháng lại không dừng đớn đau Bao lần
nhớ lại năm nào Mùa xuân
rực nở cành đào nhánh mai Ba đêm
chợ Tết trưng bày Trái cây,
bánh mứt tràn đầy tiếng rao Rót vào
lòng khách ngọt ngào Phố
phường nhộn nhịp nôn nao đón
mời Chúa Xuân
về ngự cơ ngơi Nhân gian quên
hết nhọc đời mưu sinh Minh Hồ 280907 |
2.CỨ NGỠ NHƯ MỚI
BIẾT Cứ
ngỡ như mới biết Gặp
gỡ quen lần đầu Tâm hồn
đượm tha thiết Sóng
tình vỗ dâng cao Tràn
đầy lời hẹn ước Tương lai
hai mái đầu Đường
yêu thương chung bước Đến
hơi tàn có nhau Cứ
ngỡ như mới thấy Nghe nhịp tim
dạt dào Ngày
đầu tiên nhận lấy Lá thư
tỏ tình trao Tâm sự
mình như vậy Xuyên suốt
gần hết đời Nỗi sầu
còn động khuấy Bao giờ
mới cơ ngơi? Cứ
ngỡ hoa bướm lượn Vờn nhau
đẹp tuyệt vời Giữ
gìn lòng sung sướng, Nguồn
hạnh phúc không vơi ! 090907 4.TA GỌI EM 100907 6.VẤN VƯƠNG Vấn
vương dĩ vãng hoài sao? Dù nay
đang sống dạt dào bình yên Chuyện
buồn xưa cứ triền miên Về trong tâm
não ưu phiền chẳng buông Tình xưa
kể đã tan khuông Đâu còn
hương ái căng buồng trái tim Tim đau lắng
dịu nỗi niềm Bên bờ
cuối trạm lương duyên kiếp tiền Làm sao
quá khứ oan khiên Không còn
ẩn hiện trong miền tâm tư? Mỗi lần
nhìn dáng con thơ Cõi lòng
như thấy dật dờ phút giây Thoáng qua
như một làn mây Trong bầu
trời lúc nắng đầy trần gian Không lâu cơn
giận dâng tràn Cuốn phim quay
chậm ngày sang xứ người Tương lai
sự nghiệp chưa ngơi Nhát dao ly
dị cắt đời thảm thương Phu thê
từ đó hai đường Mà sao
dĩ vãng vấn vương mãi đời? 240907 8.HỮNG
HỜ Trong tim chưa xóa bóng hình Xa xưa quanh quẩn dù tình
đã bay Từ lâu nhánh gãy làm hai Lá theo cơn lốc, còn cây
héo mầu Ngỡ ngàng từ lúc
gặp nhau Nghe bờ môi thấm vị
đầu đắng cay Ba năm cách biệt giờ
đây Trở về đón nhận
đổi thay tấm lòng Thủy chung như nước
lớn ròng Sáng dâng chiều xuống, con sông
hững hờ Bụi trần phủ lắp ngây
thơ Dấu yêu thần tượng tôn
thờ còn chăng? Khai hoa nở nhụy ái ân Lửa hương đã
thắp ba lần nỡ quên Trùng dương vượt
sóng lênh đênh Không bằng mặt đất
gập ghềnh tình yêu 270907 10.KHI NÀO Trăng ngà dần khuất trong mây Đêm khuya xào xạc gió lay
lá cành Thẩn thờ thả
bước dạo quanh Khu vườn chìm đắm
trong mành tịch liêu Côn trùng phảng phất tiếng kêu Não nùng ai oán hắt hiu
cõi lòng Đâu ngờ lửa ái
đang nồng Bão đời dập tắt,
sầu đông ngút ngàn Người yêu rẽ lối sang ngang Tương lai khép lại, hạ
màng ước mơ Ngậm ngùi số phận bơ
vơ Từ đây lầm lũi trên
bờ thấ nhân Mây tan trăng xuất hiện dần Trần gian biến đổi vô ngần
sáng trong Trầm luân bể khổ mênh mông Khi nào mới cạn đáy
lòng đớn đau? |
