THƠ  Minh Hồ

 

NĂM 2007

Thaùng 06

Quý vị đang thưởng thức nhạc phẩm Trở Về Cố Hương

Thơ Minh Hồ

Nhạc Lmst

 

  1. Lạnh căm
  2. Tình tôi
  3. Tiếng nói sau cùng
  4. Chào đón em về
  5. Em trở về đây
  6. Vẫn còn xa nhau
  7. Bỗng dưng
  8. Biệt ly

 

  1. Ngày vui đến
  2. Tiếng thời gian
  3. Thả hồn thơ
  4. Cánh chim non
  5. Bỗng nhiên
  6. Trở về cố hương
  7. Không tin
  8. Huyền hoặc bình minh

 

 

1.LẠNH CĂM

 

Mỗi ngày tôi đứng chờ trông

Người đi trở lại cho lòng vui tươi

Từ khi em rẽ đường đời

Tôi ôm chiếc bóng đơn côi tủi buồn

 

Từng đêm giọt lệ thầm tuôn

Lăn trên đôi má lạnh luồn thấu tim

Thấm môi vị đắng triền miên

Vấn vương muốn dứt, nỗi niềm chôn sâu

 

Khổ thay hình bóng ban đầu

Đã ghi tâm não, khắc sâu trong đời

Bây giờ em sống êm xuôi

Còn tôi lâm cảnh chơi vơi thuyền tình

 

Cũng vì tôi đặt lòng tin

Bao nhiêu mộng ước duyên mình trăm năm

Nào ngờ hạnh phúc lạnh căm

Ngăn sông cách núi, xa xăm kiếp này

 

3.TIẾNG NÓI SAU CÙNG


Nói yêu phát xuất lòng mình
Biết bao mỹ ngữ chân tình thiết tha
Vô vàn mơ ước trăng hoa
Nhớ
nhung hồn thả gần xa nỗi niềm

 Không lừa dấu những tư riêng
Buồn vui tâm sự, hàn huyên giải bày
Hoa tình đâu muốn tàn phai
Phấn hương nồng thắm đến ngày lâm chung 

Nói yêu là đã lên khung
Cuộc đời rồi đấy, vào vùng tương tư
Đêm trăn trở giấc, ngày nhừ
Bơ phờ ánh mắt, lời thư tuôn trào

 Tình tròn suông sẻ vui sao
Nhà trai đằng gái, cau trầu, thiệp đăng
Nếu tình gặp cảnh cách ngăn
Lứa đôi sa trận mưa giăng lạnh lùng

  Anh xin nói tiếng sau cùng
Yêu em nên chẳng ngại ngùng khổ đau
Lòng anh trước cũng như sau
Một lần ân ái cột nhau kiếp này

5.EM TRỞ VỀ ĐÂY

 

Hồn thơ anh nhả trào ra

Từ trong tâm não chan hòa nhớ nhung...

Em đang vui vẻ nơi vùng

Quê nhà bên ngoại, sống chung đậm đà

 

Em về thăm chị, mẹ già

Bao năm xa cách thiết tha có ngày

Gặp nhau đoàn tựu mừng thay

Chị em tâm sự tràn đầy mến thương

 

Hồn thơ anh thả muôn phương

Cho người xa vắng luyến vương mặn nồng

Thời gian kề cận ước mong

Mong sao hết cảnh đau lòng chia tay...

 

Ngày mai em trở về đây

Cùng anh tả lại những ngày xa nhau

Thành bài thơ, bản nhạc nào

Thi nhân, nhạc sĩ moi đào óc tim

 

Minh Hồ

010607

 

7.BỖNG DƯNG

 

 Bỗng dưng anh ngủ
Trăn
trở suốt canh thâu
Anh gặn lòng tự hỏi
Giờ này em ở đâu? 

Em đã rời quê cũ
Đang trên đường bay về
Còn thức hay đang ngủ
Mệt mỏi không ? Hiền thê...

 Vắng em anh ít ngủ
Thiếu hơi ấm hai người
Một mình chẳng thích thú
Trong những ngày lẻ loi

 Mấy đêm liền bỏ ngủ
Đôi mắt anh đăm khờ
Minh mẫn không còn đủ
Mất cảm hứng lời thơ 

Anh thèm một chút ngủ
Trấn an lại tinh thần
Cho thấy đời tình tứ
Dù em không ở gần

9.NGÀY VUI ĐẾN

 

Ngày vui đến xua đuổi buồn đi

Em đã về rồi dứt cách ly

Anh hết cô đơn, tròn giấc ngủ

Nhớ nhung tan biến chẳng mong gì...?

 

Tay anh ghì chặt thân ngà ngọc

Những nụ hôn nồng tới tấp kêu

Trên tóc, đôi môi, bờ mí mắt

Đưa hồn si  lại bến thương yêu

 

Ngày vui về náo nhiệt lòng anh

Đại hội  đoàn viên, như đã dành

Thời tiết không còn đông giá lạnh

Xuân sang vạn vật trở tươi xanh

 

Bên em anh đắm say ân ái

Bù đấp những ngày đêm vắng tanh

Có vắng xa mới thấy quí giá

Lúc gần nhau hãy giữ yên lành

 

Minh Hồ

040607

 

11.THẢ HỒN THƠ

Cảm tác bài TRỞ LẠI HỒN THƠ

Của Nữ Thi Sĩ Minh Hồ Đào

 

Ta thả hồn thơ dạt chốn nào

Tìm về kỷ niệm đẹp là bao

Lứa đôi thuở ấy đầy ưu ái

Mơ ước ngày sau thật dạt dào

 

Nồng thắm thiếp chàng kề cận mãi

Dù cho dâu bể vẫn dâng trào

Hương yêu bát ngát, đời phơi phới

Hưởng thú điền viên xóa khổ đau

130607

 

13.BỖNG NHIÊN

 

Bỗng nhiên lòng nặng trĩu buồn

Đi gom giấy bút trào tuôn thơ tình

Tâm hồn chìm lắng niềm tin

Trái tim yêu sẽ thất tình tương tư

 

Bỗng nhiên thèm ngủ say nhừ

Để không còn nhớ dòng thư dịu dàng

Buổi đầu trao gởi chứa chan

Mộng mơ tình đẹp vô vàn chẳng phai

 

Bỗng nhiên lòng trách hờn ai

Vội quên lời ước tương lai trùng phùng

Đường đời đi suốt thủy chung

Đến làn hơi cuối vẫn cùng bên nhau

 

Bỗng nhiên trổi nhịp đàn sầu

Ngày đêm mãi thốt ra câu thất tình

Hoàng hôn lặn đến bình minh

Nắng tan mưa đổ cuốn hình bóng  yêu

180607

 

15.KHÔNG TIN

 

Không tin số bạc bẽo đưa

Nên không khuất phục đổ thừa kiếp căn

Vương lên chẳng để băn khoăn

Đem nguồn hy vọng cuốn ngăn buồn rầu

 

Hành trình tìm kiếm nơi đâu

Hương yêu lan tỏa cả bầu trời duyên

̣Tâm tư trút hết than phiền

Không còn giấu nỗi niềm riêng trong đời

 

Dù cho gặp cảnh chơi vơi

Giữa dòng nước xoáy cuộc đời đớn đau

Luôn tin tưởng chẳng xa nhau

Lẽ nào mơ ước sớm chào tình tan

 

Nhưng nay đã rẽ đôi đàng

Tri âm lạc nẻo lòng hoang dã đầy

Chiều chiều trông ngắm mây bay

Bay không đứng lại rũ ngày trôi đâu?

290607

 

 

 

2.TÌNH TÔI

 

Sang ngang em dẫn đời theo

Bỏ tình tôi lại bến yêu vắng thuyền

Bờ thương sụp lỡ sông duyên

Hồn tôi chới với trong miền đớn đau

                                                     

Cô liêu trời đổ mưa ngâu

Tôi tìm chỗ trú cho sầu bớt giăng

Em đi là kể cách ngăn

Cuộc đời vĩnh viễn, mơ rằng đẹp đôi

 

Phũ phàng dẫn tới đơn côi

Bốn mùa ấp ủ đời tôi não nề

Xót xa lòng lạnh tái tê

Khi nghe em nói sẽ về với ai...

 

Sang ngang chấm dứt nồng say

Mà tôi khao khát có ngày thủy chung

Thôi rồi em bẻ gãy khung

Tình tôi nhầm gởi nơi vùng dối gian

 

4.CHÀO ĐÓN EM VỀ

 

Hôm nay lòng anh xao xuyến

Ngày mai sẽ gặp em rồi

Hơn ba tuần bóng em biến

Tâm hồn anh thấy đơn côi

 

Nhớ ngày nào ta trò chuyện

Bàn tính đi về Việt Nam

Em bảy năm chưa diện kiến

Mẹ già, chị, em chờ mong

 

Hôm qua lòng em thể hiện

Nôn nóng mau tới giờ đi

Anh nhìn em lăng xăng chuyển

Đồ đạt không quên cái gì

 

Em có biết còn sót lại...

Một bóng hình với trái tim?

Đang ôm lấy nhau quằn quại

Trên thuyền thời gian đắm chìm

 

Dù biết không xa vắng mãi

Anh chẳng bao giờ mất em

Nhưng vẫn thấy lòng trống trải

Sợ cô đơn lúc màn đêm

 

Hôm nay đời anh chưng diện

Làm đẹp để nghênh tiếp em

Từ phương xa về, quyến luyến

Thỏa khao khát nhớ triền miên

 

Minh Hồ

030607

 

6.VẪN CÒN XA NHAU

 

Từ ngày đầu tháng sáu

Em đã rời quê nhà

Đến nay vẫn chưa gặp

Hai đứa còn cách xa

 

Em ở lại nhà cháu

Tâm tình kể chuyến đi

Thứ hai *em sẽ đáo

Quay trở vể bên anh

 

Anh biết thời gian ngắn

Vài ngày nữa gặp nhau

Lòng anh vẫn trĩu nặng

Nhớ nhung chưa cạn bầu

 

Bây giờ em đang ở

Paris – nhà cháu Hòa

Ngày chủ nhựt hớn hở

Môi người nở như hoa

 

* Ngày 04.06.07

 

8.BIỆT LY

 

Những lá thư xưa dẫu nhạt màu

Theo thời gian thấm thoát qua mau

Mười năm lặng lẽ đời đơn độc

Trong cõi trần ai vạn khổ sầu

 

Đầm ấm gia đình trong phút chốc

Không ngờ hoa bướm hết vờn nhau

Biệt ly nén lệ lòng không khóc

Thức trắng canh thâu bạc mái đầu

 

Nét chữ thư xưa chẳng nhạt nhòa

Thời gian vẫn tiếp tục trôi qua

Bốn mùa chịu cảnh bao cơn lóc

Cuốn hút hồn xuân mất đậm đà

 

Vỡ nát gương tình, tan nghĩa ngọc

U hoài từ lúc bão lòng sa

Vườn yêu xơ xác vì tang tóc

Biết đến khi nào hết xót xa?

150607

 

10.TIẾNG THỜI GIAN

* Kỷ niệm ngày sinh nhật của tôi và 5 năm phu thê

 

Lắng nghe tiếng vọng thời gian

Bổng trầm theo nhịp cung đàn lòng ta

Buồn vui đem đến giao hòa

Ước mơ, tuyệt vọng, thiết tha, chẳng màng

 

Lắng nghe tiếng hát thời gian

Khi tình yêu vẹn thiếp chàng trăm năm

Nối liền núi biển xa xăm

Không còn trong cảnh đêm nằm thở than...

 

Hỏi thầm mai đó chung đàng

Hay là chịu kiếp dở dang cuộc tình?

Mong rằng hoa ái tươi xinh

Đến ngày đại lễ truyền tin Phụng Hoàng

 

Lắng nghe tiếng động thời gian

Dịu êm cuộc sống, không can muộn phiền

Năm năm thượng bảng lương duyên

Sáu mươi hai chặng trú miền nhân gian 

200607

 

12.CÁNH CHIM CÔ ĐƠN

 

Ta cho số mệnh đẩy đưa

Cam lòng bất hạnh cho vừa kiếp căn

Sanh nhầm giờ khắc trở ngăn

Cuộc tình tươi đẹp, sầu giăng úa màu

 

Hành trang chung thủy còn đâu

Lửa thương dập tắt, sập cầu tơ duyên

Tương lai phủ kín ưu phiền

Quạnh hiu nỗi nhớ nhung riêng cuộc đời

 

Ta theo số phận chơi vơi

Đắm chìm biển khổ, không rời núi đau

Cưu mang hình ảnh bên nhau

Mộng mơ hạnh phúc thuở nào rã tan

 

Tri âm tri kỷ đôi đàng

Dòng đời muôn lối, bãi hoang sơ đầy

Cô đơn chấp cánh chim bay

Đi tìm tổ ấm, lâu đài tình đâu?

 

280607

14.TRỞ VỀ CỐ HƯƠNG

 

Việt Nam – Tổ quốc ta ơi!

Thiên trang không viết hết lời mến yêu

Núi sông một dãy mỹ miều

Dân lành chất phác giữ điều thủy chung

 

Cổ kim chí khí kiêu hùng

Qua bao thế hệ điệp trùng hiến dâng

Máu xương dựng lũy thành ngăn

Quân thù cuồng mộng xâm lăng nước nhà

 

Thiên trang lịch sử can qua

Việt Nam – vị quốc dân ta chẳng sờn

Gian nan bảo vệ giang sơn

Lòng luôn nung nấu căm hờn không nguôi

 

Nằm gai nếm mật rèn trui

Đấu tranh tái tạo nguồn vui tràn trề

Ngày mai hết cảnh tái tê

Bước chân viễn xứ trở về cố hương

220607

*Nhạc sĩ Lmst phổ nhạc

 

 

16.HUYỀN HOẶC BÌNH MINH

 

Hơi sương thấm lạnh lối về

Đường khuya vắng vẻ, bốn bề lặng thinh

Nhìn đâu chỉ có bóng hình

Chìm trong đêm tối lung linh bước dài

 

Lắng nghe tiếng chạm cỏ cây

Lòng se thắt lại không hay bao giờ

Hồn đang lâm cảnh bơ vơ

Chợ đời vừa nhóm đâu ngờ sớm tan

 

Quẩn quanh nhau chuyện hèn sang

Môn đăng hộ đối bẽ bàng lương duyên

Biển sầu dâng sóng triền miên

Cuốn trôi ước vọng sang miền chia tay

 

Lứa đôi chịu cảnh vàng phai

Thiên thu lạnh lẽo vòng tay ái tình

Thâm sâu nhung nhớ riêng mình

Chiêm bao huyền hoặc bình minh tương phùng

300607

 

 

 

Trang Giới Thiệu

Mục Lục

Tiếp theo