THƠ  Minh Hồ

 

NĂM 2007

Thaùng 05

 

  1. Cuộc đời ngày mai
  2. Ngày về thăm mẹ
  3. Níu lấy dìu nhau
  4. Sầu câm
  5. Vui trên đỉnh sầu
  6. Ngày em về
  7. Ngày em đi
  8. Em mau về
  9. Em về viếng mộ cha
  10. Dạo phố
  11. Mẹ ơi con về
  12. Tình quê
  13. Hương mùa hạ
  14. Trăng khuya
  15. Sương khuya
  16. Yêu nhau
  17. Chim về tổ

 

  1. Cung đàn kết thúc
  2. Gọi gió
  3. Ngỡ em bên anh
  4. Trở lại trời âu
  5. Còn nhớ không em
  6. Không có em
  7. Ta tắm ao ta
  8. Ta sợ
  9. Tấm lòng vàng
  10. Gom những lá thư em
  11. Chờ em về
  12. Em về quê ngoại
  13. Khi em về
  14. Anh ao ước
  15. Dấu ái
  16. Ấm lại tim anh
  17. Phân vân

 

1.CUỘC ĐỜI NGÀY MAI

 

Ngày mai pháo nổ vang trời
Ngày mai có một cuộc đời đóng khung
Khung tình giăng sợi thủy chung
Dẫu chưa thả bước vào vùng yêu đương 

Ngày mai hoa nở trên đường
Lọng che dáng ngọc, người thương khuất dần...
Theo đoàn xe cưới, lâng lâng
Lòng anh trĩu nặng, sầu dâng ngập hồn 

Ngày mai nhận thiệp kết hôn
Vu quy thượng bảng, dập dồn khách quan
Anh nghe tim khóc thầm than
Đời sao bất hạnh duyên choàng trăm năm 

Ngày mai nơi chốn xa xăm
Em đem chôn kín sắc cầm dở dang
Lứa đôi tưởng được tình vàng
Xây đài ân ái thiếp chàng sắt son 

Ngày mai thân thể hao mòn
Hồn anh rên rĩ, héo hon từng ngày
Bởi còn nuối tiếc men say
Đọng trên môi đã cùng ai mặn nồng 

040507

 

3.NÍU LẤY DÌU NHAU

 

Nhớ em đêm thức ngày trông

Mai sau thắt chặt chỉ hồng se duyên

Hai miền núi biển nối liền

Tình yêu trạm cuối thần tiên địa đàng

 

Hoa lòng nở mãi không tan

Hương trong gió thoảng đưa sang mây tình

Trăng vàng, sao sáng chứng minh

Lời thề đôi lứa giữ gìn với nhau

 

Kiếp này không để kiếp sau

Phu thê khắng khít, bể dâu chẳng mờ

Bóng hình dẫu mất ngây thơ

Như lần mới gặp đôi bờ mộng dâng...

 

Ước ao em tiến lại gần

Cho anh cảm thấy mùa xuân đón chào

Cuộc tình rời giấc chiêm bao

Từ đây níu lấy dìu nhau bước đường

 

.VUI TRÊN ĐỈNH SẦU

 

Ngày em trở về

Thăm lại quê hương

Mưa tuôn nước ngập

Suốt cả đoạn đường

 

Từ Sàigòn đến phố

Mỹ Tho thảm thương

Sau cơn mưa đổ

Xơ xác vô lường

 

Ngày em trở về

Cõi lòng tái tê

Mắt đẫm đầy lệ

Nhìn mẹ u mê

 

Vẫn không còn nhớ

Hay biết con về

Đang ôm hôn mẹ

̣Trọn đêm cận kề

 

Bảy năm xa vắng

Nay em trở về

Mẹ nằm bất động

Ôi quá não nề!

 

Tưởng rằng hy vọng

Nay em lại về

Tâm tư trông ngóng

Mẹ hết cơn mê

 

Giờ đây tan biến

Giá băng tâm hồn

Buồn giăng nhanh chóng

Niềm vui như chôn

 

Đọc thư em gởi

Tim anh dập dồn

Xúc động dâng tới

Đỉnh sầu nào hơn

150507

 

7.NGÀY EM ĐI

 

Ngày em đi lòng anh trống vắng

Tiếng em còn văng vẳng bên anh

Cô đơn trổi khúc âm thanh

Sầu lên muốn vỡ tường thành tim yêu

 

Ngày em đi anh nhiều thao thức

Kỷ niệm xưa rạo rực quay về

Tâm tư dầy đặc đam mê

Ảnh hình cũ gợi tràn trề nhớ nhung

 

Ngày em đi một vùng lạnh lẽo

Sáng trưa chiều trông nẻo trời xa:

Em đang kề cận mẹ già

Trút bao tâm sự xót xa ủ lòng

 

Ngày em đi lệ đong khóe mắt

Anh ru hồn huyền hoặc chiêm bao

Sân bay anh ngóng đợi chào

Em về, anh hết xanh xao mỏi mòn

 

* Nhạc sĩ Bùi Kim Cương phổ nhạc

 

9.EM VỀ VIẾNG MỘ CHA

 

Biển đau dâng sóng bao giờ

Ngày cha cất bước xa bờ nhân sinh

Vắng em tiễn biệt ân tình:

Cha đi về cõi thiên đình ngàn năm

 

Bảy năm em sống xa xăm

Cõi lòng đau đớn, âm thầm lệ rơi

Nay em về xứ thăm Người

Cha nằm dưới mộ đời đời cách xa

 

Biển đau tràn ngập không nhòa

Mắt cay nhìn ảnh hình Cha chẳng rời

Lung linh hương khói chơi vơi

Hòa trong gió thổi tiếng người cầu xin

 

Em đâu có phải vô tình

Công ơn trời biển Sinh thành nào quên

Đó là định mệnh đôi bên

Khiến xui phút cuối không liền gặp nhau

 

* Nhạc sĩ Anh Việt Thanh phổ nhạc

 

11.MẸ ƠI CON VỀ

 

Gia đình phân tán bao năm

Tha hương con trở về thăm mẹ già

Thỏa lòng con ước thiết tha

Xin đừng ở xứ người ta suốt đời

 

Hồn con luôn thấy chơi vơi

Nhạc lòng trổi nhịp sầu rơi mỗi ngày

Công cha nghĩa mẹ: ơn đầy

Tựa như sông núi, con đây tạc lòng

 

Gia đình mòn mỏi chờ mong

Gặp nhau thắm thiết, mặn nồng mẹ con

Tuổi nào con cũng chim non

Nằm trong tổ ấm, miệng còn mớm ăn

 

Nuôi con không kể nhọc nhằn

Bôn ba cuộc sống lăng xăng trường đời

Bao năm nguồn nước ra khơi

Hôm nay con trở về nơi quê nhà

 

13.HƯƠNG MÙA HẠ

 

Hè về sân trường trải

Màu hoa phượng đỏ hồng

Tiếng ve vang vọng lại

Rộn rã đơm ước mong

 

Tình thầy trò còn mãi

Sau ba tháng trôi qua

Một điều không tồn tại

Tựu trường sẽ chia xa

 

Hè về kể từ đó

Xác phượng nằm đầy sân

Bước chân chim vắng gõ

Tiếng trống trường ngưng ngân

 

Tà áo bay theo gió

Chẳng còn vương lâng lâng

Trong mắt say mê ngó

Dáng thiên thanh khuất dần

 

15.SƯƠNG KHUYA

 

Trăng khuya lấp lánh

Những hạt sương rơi

Đậu trên cành lá

Vương vấn trần đời

 

Nhân gian ao ước

Tươi xinh khắp nơi

Bóng hình chung bước

Trọn vẹn có đôi

 

Lên ngôi hạnh phúc

Triền miên trăm năm

Quấn quyện nhau suốt

Ngai vàng ái ân

 

Đêm khuya lấp lánh

Ánh trăng vàng rơi

Thướt tha khung cảnh

Sáng rực khắp nơi

 

Ngồi bên song cửa

Lòng thấy băn khoăn

Cô đơn chất chứa

Tâm hồn giá băng

 

Thẫn thờ giấc ngủ

Bỏ mặc gối chăn

Đăm chiêu ủ rủ

Thêm vầng trán nhăn

 

Lắng nghe cung điệu

Buổi chiều chia tay

Em về báo hiếu

Mẹ già hôm nay

 

17.CHIM VỀ TỔ

 

Thêm một đời

Thêm một người

Thêm một bước

Đi xa xôi

 

Về chốn cũ

Đã cách xa

Lòng ấp ủ

Nhớ quê nhà

 

Lìa tổ ấm

Đến phương xa

Xa vạn dặm

Luôn thiết tha

 

Có một ngày

Cánh chim bay

Bay về lại

Tổ sum vầy

 

Em đã về

Thỏa say mê

Hằng ao ước

Được cận kề

 

Nằm bên mẹ

Dù mẹ mê

Chẳng còn biết

Đứa con về

 

19.GỌI GIÓ

 

Gió ơi sao để mây sầu

Sầu giăng khắp lối mong cầu gió qua

Qua mây làm dáng thướt tha

Cho trời sáng tỏ Hằng Nga tuyệt vời

 

Gió ơi đừng để sao rơi

Sao rơi dấu hiệu một đời người đi

Nhân sinh nhỏ lệ sầu bi

Tiếc thương quyến thuộc, biệt ly ngàn trùng

 

Gió ơi đừng hợp bão bùng

Gây bao tang tóc hãi hùng trần gian

Cửa nhà thành một  bãi hoang

Khổ đau, xơ xác, lầm than vô lường

 

Gió ơi hãy đợi mây giương

Cho mưa trút xuống muôn phương mát đời

Cỏ cây hoa lá xinh tươi

Tràn đầy nhựa sống tình người ấm êm

190507

 

21.TRỞ LẠI TRỜI ÂU

 

Mai em về anh hết lo âu

Thao thức từng ̣đêm khấn nguyện cầu:

Em ở xa an toàn sức khỏe

Đến ngày em trở lại trời Âu

 

Mai em về chấm dứt xa nhau

Tan biến lòng anh ấp ủ sầu

Sung sướng trào môi cười cởi mở

Bướm hoa vờn lượn đẹp làm sao

 

Mai em về kể chuyến đi xa

Hạnh ngộ người thân: chị – mẹ già

Đã bảy năm trời trong cách biệt

Nhớ nhung bày tỏ lá thư qua

 

Mai em về bát ngát hồn thơ

Xướng họa đôi ta thả mộng chờ...

Trải rộng tâm hồn theo bản nhạc

Mà  người nhạc sĩ phổ từ thơ...

210507

 

23.KHÔNG CÓ EM

 

Không có em anh thấy buồn vô tận

Sáng trưa chiều anh ngơ ngẩn vào ra

Trong giấc ngủ anh mộng mị bao la

Luôn mơ thấy phương xa em réo gọi

 

Gọi anh đến gần để nghe em nói

Nguồn nhớ nhung em gởi đến phu quân

Hiền thê ơi! Anh xúc động vô ngần

Tim rung cảm trào dâng bồi nhựa sống

 

Không có em bước chân anh lạc lõng

Giữa con đường gió lộng phượng hồng rơi

Lạnh lẽo tâm hồn trên bãi tuyết rơi

Đặc dòng thác yêu đời em có biết?

 

Phố phường quen lạ anh chẳng phân biệt

Thời điểm nào tha thiết dỗ tâm tư

Trút niềm đau quá khứ chôn, giã từ

Giờ em vắng anh như người mất trí

230507

* Nhạc sĩ Lmst phổ nhạc

 

25.TA  SỢ

 

Ta sợ mùi hương lạc nẻo đâu

Tình ta tha thiết sớm phai màu

Muôn ngàn hoa ước rơi từng mảnh

Nồng thắm thay bằng hạt chuỗi đau

 

Hình bóng ai vừa hiện đã mất

Dây đàn lòng ta dứt rồi sao?

Ai vô tình đem trái tim cất

Tím lạnh hồn ta mưa gió vào

 

Ta sợ mai gặp cảnh cố nhân

Não nề trăng rủ bóng xa gần

Triền miên hoa bướm còn lưu dấu

Dĩ vãng xa về gõ nhịp chân

 

Phố cũ chiều nay tàn sắc nắng

Mắt ta vời vợi nẻo phân vân

Bao nhiêu lời hứa còn mang nặng

Thế kỷ nào ngưng lượn sóng dâng?

240507

 

27.GOM NHỮNG LÁ THƯ EM

 

Anh gom góp những lá thư em

Xếp thành  hình một trái tim

Bao nỗi nhớ người yêu mãi mãi

Giăng tơ lòng rung động triền miên

 

Khắc hình dáng em như tiên nữ

Lén xuống trần gian trốn cõi Thiên

Ở Địa đàng mang thân thục nữ

Chịu cùng anh se thắt dây duyên

 

Anh gom góp lá thư em gởi

Trong quãng ngày ta xa cách nhau

Em trở lại quê nhà đi viếng mộ...

Cha qua đời,  thăm mẹ già đau...

 

Không bao lâu nữa sẽ tao ngộ

Trên xứ người vùng biển núi cao

Em kể cảnh quê hương thật rõ...

Anh đây thấy sung sướng ngần nào

250507 

 

29.EM VỀ QUÊ NGOẠI

 

Em về thăm quê ngoại

Anh cảm thấy ngại ngần

Nên anh đây ở lại

Không cùng em đi chung

 

Thật tình anh cũng muốn

Theo em về một lần

Nhưng anh sợ tình huống...

Phải đành chịu chùng chân

 

Nhận tin em báo tới

Quê ngoại được an toàn

Không có gì bất lợi

Khi qua cửa khầu Tân *

 

Anh vui mừng khôn tả

Hết lo âu phập phòng

Trước đó anh buồn quá

Em ơi có biết không?

 

Em chuyển lời thăm hỏi

Của anh đến những người

Quyến thuộc trong quê ngoại

Mạnh khoẻ, vui không vơi

 

Em ơi ! Anh tê tái

Bởi quê ngoại vẫn còn

Người Mẹ già mắc phải

Bệnh kinh niên hôn mê

 

Không hồn trong thân xác

Chẳng biết ai cận kề

Mắt mở nhưng ngơ ngác

Như là hình búp bê

 

Đó cũng là báo nghiệp

Thiên mệnh đã thống kê

Thôi đành ôm một kiếp

Trả căn quả rồi về

270507

31.ANH AO ƯỚC 

Anh ao ước lúc em về đừng gió
Cũng mong đừng mưa ngõ hướng phi trường
Anh cầu xin nắng trải khắp muôn phương
Cho khô ráo con đường anh đứng đợi 

Dáng người tình trăm năm trong ngày mới
Tuyệt vời sao phơi phới mát hồn anh
Mà bao ngày mong mỏi thức trắng canh
Phim nhung nhớ quẩn quanh không ngừng chiếu 

Trong tâm trí anh kỷ niệm êm dịu
Cảnh tình nhân tùng liểu dưới đêm trăng
Lời thủy chung đôi lứa gởi chị Hằng
Lưu
giữ minh chứng rằng không thay đổi
 
Anh ao ước lúc em vể trời chưa tối

Nhìn thấy em còn vóc dáng kiêu sa
Mà tạo hóa đã ưu đãi nắn ra

Góp mặt thêm đậm đà trong vũ trụ

290507

 

33.ẤM LẠI TIM ANH

 

Tim anh ấm lại từng giây

Nghe tan băng giá phủ vây tâm hồn

Thời gian anh sống cô đơn

Thấy trong giấc ngủ chập chờn bóng em

 

Không bao lâu nữa kề bên

Như cây và nhánh dính liền với nhau

Anh đi hốt nỗi lo âu

Đem chôn buồn nhớ, gom thâu vui về

 

Ngày mai mây nắng đam mê

Vườn hoa bướm lượn tràn trề sắc hương

Gió đưa lan tỏa khắp đường

Hữu tình vô tận, luyến vương bước người

 

Tim anh từng chút bồi hồi

Như trên đống lửa, đứng ngồi không yên

Khi nghe em báo tin truyền...

Em về ngày mốt, anh liền ngóng trông

310507

 

2.NGÀY VỀ THĂM MẸ

 

Ngày em về thăm mẹ

Nơi quê nhà Việt Nam

Anh cũng về thăm mẹ

Vùng núi tỉnh Clermont

 

Đường về hai ngả rẽ

Nhưng chung một nỗi lòng

Nguồn nhớ nhung trào lệ

Trong kiếp người long đong

 

Bao ngày tháng biền biệt

Mẹ mòn mỏi chờ mong

Niềm vui chung tha thiết

Cảnh mẹ con trùng phùng

 

Bên cạnh mẹ quê cũ

Người thân chung quanh em

Tiếng cười vang tích tụ

Thời gian sống im lìm

 

Còn anh về trú ngụ

Vùng núi xưa đất người

Cây hoa rừng đơm nụ

Tình mẹ con không vơi

100507

 

4.SẦU CÂM

 

Lòng mong tìm kiếm bến bờ

Cho thuyền ghé tải bơ vơ cuộc đời

Trái tim đượm lại màu tươi

  Yêu thương trang điểm, không ngơi ân tình

 

Bướm hoa say nắng bình minh

Phấn hương lan tỏa, lung linh gió vờn

Đậm đà hạnh phúc nào hơn

Có ai dạo lại  tiếng đờn giao duyên?

 

Lòng mong tan biến ưu phiền

Tâm hồn trở lại nơi miền vui tươi

Như bao vạn vật giữa trời

Luôn vương nhựa sống không vơi nẩy mầm

 

Mười năm chịu đựng âm thầm

Bốn mùa trong mắt sầu câm lạnh lùng

Từ khi  gẫy nhịp tình chung

Nhìn đâu cũng thấy tên cung sẳn sàng

110507

 

6.NGÀY EM VỀ

 

Ngày em về thăm mẹ

Thiếu bước anh cùng đi

Một nỗi buồn lặng lẽ

Thành lệ đọng bờ mi

 

Đêm thao thức quạnh quẽ

Nhớ em phút phân ly

Trong phòng hội chặt chẽ

Quan khách dự thầm thì

 

Anh nghe lòng hỏi khẽ

Sao không cùng nhau đi

Trở về quê – đất mẹ

Bao năm biệt kinh kỳ

 

Đường tình cứ ngả rẽ

Những bước chân sầu bi

Vì lòng người tránh né

Tai họa đến bất kỳ...

 

Nên ngày em về lại

Quê hương thăm mẹ già

Thiếu bóng anh theo trải

Niềm vui em thiết tha

 

Xin ̣đất trời ưu đãi

Những đứa con phương xa

Vì nghịch cảnh đành phải

Không sum hợp một nhà

 

Lòng trả hiếu còn mãi

Tim đứa con nồng nàn

Thiên thu  vẫn tồn tại

Tiếng phụ mẫu ngân vang

160507

 

8.EM MAU VỀ

 

Em mau về để gió đùa

Cùng mây tình tự đuổi xua Trời buồn

Bình minh rộn tiếng chim muôn

Líu lo khắp nẻo nắng luôn sưởi nồng

 

Em mau về kẻo anh mong

Từng giây từng phút, nhớ đong vô ngần

Nhìn hoa đua nở chào xuân

Mà anh cứ ngỡ tuyết dâng chẳng ngừng

 

Em mau về để anh mừng

Trút tâm trĩu nặng, lòng bưng nhẹ nhàng