THƠ  Minh Hồ

 

NĂM 2007

Thaùng 04

Quý vị đang thưởng thức nhạc phẩm Bao Nhiêu Tháng Tư Rồi

Thơ Minh Hồ

Nhạc Lmst

 

  1. Thương anh
  2. Đành lòng sao em
  3. Ta thấy trong ta
  4. Dòng sông thương
  5. Bốn mùa gọi tên em
  6. Còn bao nhiêu phút nữa
  7. Xót xa
  8. Mất nét ngây thơ
  9. Ao ước
  10. Saigòn trong tim người
  11. Bao nhiêu tháng Tư rồi
  12. Cơn mưa chiều
  13. Nghìn trùng nhung nhớ
  14. Vĩnh viễn xa em
  15. Bỏ lại hành trang
  16. Mở cửa vườn yêu
  17. Tìm dấu xưa
  1. Em có biết
  2. Kỷ niệm chưa phai
  3. Hãy cùng nhau đi
  4. Nhớ lời nào cho nhau
  5. Gặp nhau
  6. Ta muốn
  7. Lời vàng chung thủy
  8. Chờ đợi
  9. Bóng ngã đường chiều
  10. Khi nào
  11. Bóng và hình
  12. Cánh diều tình
  13. Ngã rẽ đường đời
  14. Trăng sao
  15. Bước nhẹ vào đời
  16. Cát bụi
  17. Tiếc làm chi nữa
  18. ̣Đổi thay

 

 

1.THƯƠNG ANH

 

Thương anh em nối quãng đời

Còn lại chặng cuối giữa trời bể dâu

Hạt mưa nước mắt tựa nhau

Mưa thì trút nước, lệ sầu lạnh tim

 

Từ khi hạnh phúc anh chìm

Đáy sông bạc nghĩa nợ duyên buổi đầu

Mười năm còn thấy hồn đau

Phương trời xứ lạ ai đâu để lòng?

 

Thương anh em nhận tiếng chồng

Bên nhau sánh bước dù giông bão đời

Bốn mùa hoa bướm không ngơi

Hữu tình bát ngát những lời phấn hương

 

Ngất ngay quên hết đoạn trường

Kiếp người cam chịu đi đường xót xa

Thương anh em gởi đời hoa

Thắm tươi màu sắc đậm đà phu thê

 

030407

 

3.TA THẤY TRONG TA

 

Ta thấy trong ta mặt bể dâu

Buổi chiều gió cuốn mộng ban đầu

Dáng hình ly biệt trong đôi mắt

Thay thế môi cười gặp gỡ nhau

 

Ta thấy trong ta cảnh dối gian

Kiếp người quanh quẩn chuyện giàu sang

Ngậm ngùi vương vấn quay vòng mãi

Trĩu nặng từng đêm thức võ vàng

 

Ta thấy trong ta lạc giấc nồng

Sau ngày ai cất bước sang sông

Vỡ tan hạnh phúc ta ao ước

Nước mắt trào ra lạnh cõi lòng

 

Ta thấy trong ta có tiếng than

Thở dài, không dứt nhịp cung đàn

Nhớ nhung sóng động hồn êm ả

Muốn bứt dây sầu giăng trái ngang

 

5.BỐN MÙA GỌT TÊN EM

 

Dệt bao giấc mộng mơ

Ngày vui đến mong chờ

Lứa đôi tròn nguyện ước

Thuyền duyên cột bến bờ

 

Dây thương thắt bao mối

Kết lại thành con đường

Hoa bướm bay một lối

Suốt đời chẳng phai hương

 

Tình phu thê sáng chói

Như tinh tú bốn phương

Trời đất bỗng dưng nổi

Cuồng phong thảm vô lường

 

Mây đen phủ tâm tối

Trần gian màu tang thương

Cung đàn biệt ly trổi

Nhạc lòng tiễn bước đường

 

Em đến chân trời mới

Còn nhớ quãng ngày xưa?

Hai tâm hồn phơi phới

Lời yêu tả sao vừa...

 

Tôi nơi này mòn mỏi

Nhớ nhung mãi đong đưa

Buồn tràn ngập tôi gọi

Gọi tên em bốn mùa

110407

 

7.XÓT XA

 

Đau đớn tình cùa tôi

Tàn theo bước ai rồi

Mộng ước vào hư ảnh

Réo rắt hồn chơi vơi

 

Trên môi đọng vị đắng

Lắp mất đi những lời

Chìm xa trong hoang vắng

Biết nói gì ai ơi !

 

Từng phút giây nhớ nhung

Thời gian đẹp vô cùng

Không nguôi dù ai đã

Đem tình xưa đóng khung

 

Mà một thời say đắm

Hé nhụy hoa tim xinh

Tha thiết trời yên lặng

Không tan ánh bình minh

 

Tôi cười vui hôm qua

Ngày nay thế lệ nhòa

Đàn lòng ngân nga trước

Đổi thành nhịp xót xa!

110407

 

9.ƯỚC AO

 

Ước ao có lại ngày xưa

Núi sông một dãy tình đưa đến đầy

Lòng người thương mến nhau thay

Thôn làng thành thị đó đây hát mừng

 

Mỗi lần đình đám tưng bừng

Trai thanh gái lịch không ngưng hẹn hò

Trẻ già chẳng nét âu lo

Sáng chiều hai buổi đói no chẳng màng

 

Trăng thanh trải cánh đồng vàng

Gặt mùa lúa chín chứa chan tình người

Đổi trao câu đối không vơi

Xé màn đêm phủ đất trời tịch liêu

 

Ước ao có lại một điều

Quê hương tụ lại tình yêu đồng bào

Phân ly khắp nẻo trời Âu...

Bao năm ròng rã khát khao có ngày...

 

11.BAO NHIÊU THÁNG TƯ RỒI

 

Bao nhiêu tháng tư rồi

Người vẫn còn xa xôi?

Chưa bao giờ trở lại

Thành phố xưa đợi người!

 

Tâm não đầy nhung nhớ

Buổi đưa thuyền ra khơi

Tình vẫn còn trắc trở

Đã bao nhiêu năm trời!

 

Bao nhiêu tháng tư rồi ?

Nước mắt vẫn tuôn rơi!

Khi nào mới ngừng chảy

Cho hết lạnh lòng người ?

 

Đau đớn mãi chồng chất

Sau trang sử đổi đời

Quê hương cứ dần khuất

Người theo thuyền ra khơi…

 

Bao nhiêu tháng tư rồi ?

Tiếng người vẫn than ôi!

Sao không thoát nghèo khổ

Trong số kiếp làm người

 

Tháng tư nào có lại

Đất mầu mở trổ hoa?

Hương hạnh phúc, mãi mãi

Tự do trên nước nhà!  

 

* Nhạc sĩ Lmst phổ nhạc 140407

 

13.NGHÌN TRÙNG NHUNG NHỚ

 

Đường chiều lặng lẽ bên nhau
Bước đi gõ nhịp nghe sầu trái tim
Than van gọi gió mây tìm
Hương hoa ngày tháng êm đềm trốn đâu?

 Nồng nàn, ngọt mật đêm nào
Lời yêu từ đáy lòng trào môi hôn
Cuộc tình chuẩn bị vùi chôn
Khung trời thơ mộng, tâm hồn tình nhân 

Vấn vương âu yếm bâng khuâng
Trong giây phút nữa sang phần cách xa
Nghìn trùng nhung nhớ trăng ngà
Cuộc đời tưởng thoát băng qua đoạn trường 

Ngờ đâu vẫn trói tang thương
Anh ôm đơn độc một phương trời này
Hỏi rằng đau đớn hôm nay
Dở dang , trọn vẹn kiếp này bởi đâu?


15.BỎ LẠI HÀNH TRANG

 

Gọi tên em mỗi độ hoàng hôn

Kỷ niệm quay về lắng dịu buồn

Từ lúc em đi, anh liệm kín

Trái tim nồng thắm bị vùi chôn

 

Gọi tên em mỗi bóng chiều buông

Để nhớ hai ta tập diễn tuồng

Chức Nữ - Ngưu Lang, mùa tháng bảy

Qua cầu ô thước lệ trào tuôn

 

Bao giờ ai muốn cảnh chia ly

Khi đã yêu nhau mộng ước gì...?

Chàng Thiếp mai sau trong mái ấm

Gia đình hạnh phúc, chẳng sầu bi!

 

Ngờ đâu em cất bước ra đi

Cùng với ai che tuổi dậy thì

Bỏ lại hành trang anh chuẩn bị

Phụng hoàng gắn bảng chữ vu qui! 

160407

 

17.TÌM DẤU XƯA

 

Giọt nước mắt

Từ nguồn vui

Theo anh dắt

Về bên chồng

 

Giọt nước mắt

Từ suối buồn

Khi chia cắt

Tình ta buông

 

Người yêu hỡi!

Có nghe không

Bao giờ cỡi

Lớp cay nồng

 

Tay anh với

Hái trái không

Nên chẳng tới

Chân trời hồng

 

Xa vời vợi

Mùa xuân tươi

Đời băng giá

Tuyết tuôn rơi

 

Giọt nước mắt

Như hạt mưa

Xoáy mặt đất

Tìm dấu xưa

 

19.KỶ NIỆM CHƯA PHAI

 

Bao kỷ niệm

Vẫn chưa phai

Dù tẩn liệm

Tình nồng say

Đi tìm kiếm

Mãi không thôi

Nỗi nhớ quyện

Mộng xa xôi

Đã tan biến

Hoa ái tình

Trong dâu biển

Đầy niềm tin

Nặng lưu luyến

Đến bạc đầu

Không lay chuyển

Dù mất nhau

Bao thế kỷ

Lời đá vàng

Câu chung thủy

Còn tỏa lan?

 

 21. NHỚ LỜI NÀO CHO NHAU

 

Nhớ lời nào cho nhau

Ngọt mật buổi ban đầu

Thành điệu ru giấc ngủ

Cô đơn lúc canh thâu

 

Nhớ lời nào dấu yêu

Một lần đến trời chiều

Hạ xưa thoáng giây phút

Lãng quên đời quạnh hiu

 

Mênh mông niềm tin mất

Nghe tiếng sầu muôn trùng

Bàn tay ôm mặt khóc

Âm thầm tuôn nhớ nhung

 

Lời nào trong khó nhọc

Đi tìm cánh đồng thương

Dưới ánh mặt trời mọc

Vạn vật tươi vô lường

 

Nhớ lời nào cho nhau

Cất giữ đến bạc đầu

Để nuôi dưỡng mầm sống

Kiếp người có bao lâu

 

23.TA MUỐN

 

Ta muốn gió cuốn

Bay hết lá đau

Nhánh sầu rụng xuống

Cho đời đơm màu

 

Mùa xuân ra lá

Hoa nở xinh tươi

Hương thơm khắp ngả

Trời đất – Lòng người...

 

Ta muốn gió thổi

Mây  thương đưa về

Phương này mòn mỏi

Mong chờ bốn bề

 

Sau màn đêm tối

Ngày mai bình yên

Tơ lòng gỡ rối

Tình ca triền miên

 

Ta muốn dừng gió

Mưa lòng hãy ngưng

Tàn phai trôi mất

Đem đến vui mừng

 

25.CHỜ ĐỢI

 

Bao nhiêu năm chờ đợi

Trông em như bóng chim

Anh vẫn luôn nghĩ tới

Dù thời gian lặng yên

 

Dù chưa nhận tin mới

Anh cầm vững lòng tin

Sẽ có ngày thay đổi

Tan biến cơn ưu phiền

 

Trả lại hồn phơi phới

Như thuở nào mới quen

Bao nhiêu năm mòn mỏi

Thắp lửa lòng soi đêm

 

Để thấy em ẩn hiện

Từng giấc ngủ chưa yên

Gió vi vu lay chuyển

Cây lá kêu triền miên

 

Hạt sương rơi tô điểm

Thảm cỏ xanh mướt thêm

Cho ngày mai diện kiến

Ánh bình minh khắp miền...

190407

 

27.KHI NÀO

 

Khi nào giọt lệ cạn

Trong mắt môi con người

Đã héo bao năm tháng

Sau một cuộc đổi đời

 

Quê hương dần xa vắng

Người lần lượt ra khơi

Chẳng sá gì sinh mạng

Còn sống hay lìa đời

 

Khi nào dứt than oán

Kiếp người thay thú cầm

Trong hạng người ẩn dạng

Lòng độ lượng từ tâm

 

Nhưng hằn sâu nuôi dưỡng

Mầm móng diệt âm thầm

Những trái tim dĩ vãng

Vì lầm lỡ  đành câm

 

Khi nào trời sáng lạng

Không còn cảnh mưa dầm

Hay cơn sốt hạn

Gây thảm não nhân gian

 

Thú dữ về rừng rú

Trả bình yên xóm làng

Người đi về đông đủ

Kiến thiết giang san

 

Cây Tự Do bừng trổ

Hương hạnh phúc tỏa lan

Trong khung trời Dân chủ

 Xây mái ấm vô vàn...

200407

 

29.CÁNH DIỀU TÌNH

 

Ngước lên  thấy muôn điều

Cúi xuống nhìn bao nhiêu...

Hình ảnh đẹp trần thế…

Cuộc đời phũ phàng nhiều?

*

Ước mơ giữ bao lâu

Hy vọng đến khi nào

Gió ơi ! Hãy mau thổi

Cánh diều tình bay cao

*

Không lường khoảng cách xa

Gió thổi diều quá đà

Giữa không gian vời vợi

Nhỏ dần cánh diều ta

*

Ngước lên thấy trời cao

Cúi xuống nhìn đất sầu

Hồn ta vào lạc lỏng

Giữa đường trần bể dâu

*

Tay ta kéo diều về

Hối hận phút đam mê

Cho diều lên cao vút

Cuối cùng nhận tái tê

*

Là dây diều bỗng đứt

Cánh diều theo gió bay

Cầm cuộn chỉ ray rứt

Ta mất diều trong tay!

210407

 

31.TRĂNG SAO

 

Thương nhau ngày đợi đêm mong

Tương lai sáng rực cầu vòng lương duyên

Biển xa vùng núi dính liền

Cuộc đời cuối chặng triền miên đậm đà

 

Thắm tươi thơm ngát bao la

Muôn phương gió gọi mây qua hữu tình

Nắng vàng trong ánh bình minh

Xuyến xao vương vấn bóng hình có nhau

 

Dấu yêu ghi khắc ngàn sau

Một lời thề nguyện chẳng đâu nhạt mờ

Vẫn còn vĩnh viễn hồn thơ

Như ngày mới gặp vô bờ sóng dâng...

 

Thuyền yêu cố lái vô gần

Bến đời trổ nụ tầm xuân dạt dào

Ngất ngây hương thấu chiêm bao

Thấy trăng sáng với vì sao lạc đường...

 

33.VỀ CÁT BỤI

 

Lòng xao xuyến

Thấy bâng khuâng

Em xuất hiện

Chỉ một lần

 

Trong khoảnh khắc

Buổi chiều nào

Gặp trao đổi

Lời thơ trao

 

Về mơ ước

Được gần nhau

Cùng nhịp bước

Lên chuyến tàu

 

Tàu duyên lướt

Trên biển đời

Nếu nước  ngược

Không buông lơi

 

Đến trạm cuối

Cuộc đời người

Về cát bụi

Vẫn có đôi

 

35.ĐỔI THAY

 

Tôi có tình yêu

Ươm mộng thật nhiều

Say mê nồng thắm

Không biết bao nhiêu

 

Hình ảnh kỷ niệm

Với người tôi yêu

Tuổi xuân vừa chiếm

Tâm hồn mỹ miều

 

Ngây thơ tẩn liệm

Vào đời dệt thêu

Mảnh tình tôi kiếm

Trong vườn tim yêu

 

Bây giờ tan biến

Tất cả chôn vùi

Thời gian quấn quyện

Tưởng rằng mãi vui

 

Ngờ đâu em chuyển

Bước đời đổi thay

Sang nơi vinh hiển

Bỏ thân nghèo này

 

Ấp ủ người thương

Ngỡ trọn con đường

Ái ân hết kiếp

Kiếp này thiên đường?

240407

 

 

 

2.ĐÀNH LÒNG SAO EM

Đành lòng sao em
Rẽ lái thuyền duyên
Chuyện tình dang dở
Làm khổ con tim

Đành lòng sao em
Quên mất lời nguyền
Suốt đời tôi khắc
Hình em trong tim

Đóa hoa thương nở
Thuở gió êm đềm
Ước mơ rộng mở
Tương lai vô biên

Mặn nồng hương lửa
Bên nhau triền miên
Ngờ đâu tôi chứa
Đau đớn ưu phiền

Hôm nay em đã
Thuộc
về người ta
Hạnh phúc tôi ngã
Theo bước chân xa...

Đành lòng sao em
Lầu son nhận chìm
Hồn tôi muôn thuở
Hoang vắng lênh đênh

4.DÒNG SÔNG THƯƠNG

 

Sông thương Pháp Bỉ trời Âu

Hình dung nước chảy qua cầu hữu duyên

Hữu duyên thiên lý dặm trường

Tâm đầu ý hợp luyến vương suốt đời

 

Sông thương Pháp Bỉ không vơi

Dòng nhung nhớ giữa khung trời cách xa

Như từ kiếp trước giao hòa

Bây giờ mới gặp đậm đà biết bao

 

Cõi lòng cảm thấy nao nao

Khi nghe điện thoại  đổi trao tâm tình

Niềm vui đơm nụ sắc xinh

Tiếng cười chan chứa chân tình chẳng phai

 

Sông thương Pháp Bỉ chảy hoài

Đấp bồi trìu mến, xây đài tương thân

Tương thân tương trợ chốn trần

Trần ai sướng khổ trong tầng nhân sinh!

030407

 

6.CÒN BAO NHIÊU PHÚT NỮA

 

Được bấy  nhiêu ngày quen biết nhau

Bao nhiêu điểm hẹn hò nơi đâu?

Công viên, ghế đá... từng lưu luyến

Hình bóng tình nhân kê sát đầu

 

Được bấy nhiêu lời tha thiết trao?

Thề nguyền vàng đá trước trăng sao !

Tương lai nhứt định cùng chung sống

Trong mái gia đình hạnh phúc cao

 

Như non, biển rộng, lá hoa trổ

Hương phấn tỏa lan bát ngát trời

Nồng thắm mùa xuân về diễm tuyệt

Trần gian mọi người nở môi tươi

 

Khi nghe chim hót lúc bình minh

Nắng trải vàng mênh mông hữu tình

Chan chứa lòng yêu thương khát vọng

Tâm hồn thanh thản, vững niềm tin

 

Còn bao nhiêu phút nữa anh nôn?

Nôn nóng trăm năm gần gủi luôn...

Chia sẻ buồn vui nhau nếu gặp

Khó khăn đều gở rối dây suông !

 

Minh Hồ

080407  

 

8.MẤT NÉT THƠ NGÂY

 

Yêu thương một bóng hình

Mà tôi đặt lòng tin

Trong tâm hồn tinh khiết

Tuổi ngọc giữa bình minh

 

Vườn hoa tim buổi sáng

Nắng vàng chiếu lung linh

Trên thảm đời lai láng

Giọt sương mơ chân tình

 

Xuân đến rồi hạ sang

Thu qua đông lại tàn

Ngày tháng trôi dần mãi

Tiếng người vẫn chưa vang

 

Câu chúc mừng đôi lứa

Cận kề mãi bước đường

Bầu hạnh phúc chan chứa

Dẫu trần gian nhĩu nhương

 

Vẫn yêu thương một người

Lòng tin chẳng cho vơi

Dù tâm hồn trót để

Nét thơ ngây mất rồi !

 

10. SAIGÒN

 TRONG TIM NGƯỜI

 

Trong tim ta mãi gọi Sàigòn

Không bao giờ đổi tên con đường nào

Dù cho non nước lao nhao

Thiên thu vẫn giữ trước sau một lòng

 

Sàigòn là Hòn ngọc Viễn Đông

Tuyệt vời say đắm cõi lòng khách du

Đến xem trông  nét đặc thù

Sàigòn cổ kín mặc dù bao phen...

 

Chiến tranh khói lửa triền miên

Đến ngày trời đất tối đen đổi đời

Rừng người đành bỏ lìa nơi

Chôn nhau cắt rún, tìm trời tự do

 

Xứ người dù được ấm no

Riêng ta luôn thấy nhớ đò  Thủ Thiêm

Saigon thành phố trong tim

Người đi hay ở gọi tên Saigòn!

 

12.CƠN MƯA CHIỀU

 

Ngồi nhìn qua ô cửa

Cơn mưa chiều mịt mù

Màu trắng đục như chứa

Sầu giăng phủ tâm tư

 

Nghe linh hồn giảy dụa

Đọc lại từng giòng thư

Dù biết không còn nữa

Từ lúc em giã từ

 

Nguồn vui tôi vơi cạn

Theo bóng người sang sông

Nụ hoa tình đầu chớm

Bị giọt mưa xoáy lòng

 

Ngồi nhìn qua ô cửa

Hạt mưa vẫn chưa ngưng

Mây đen còn vần vũ

Khi nào trời sáng bừng?

150407

 

14.VĨNH VIỄN XA EM

 

Nghe tình yêu uất nghẹn lời

Lòng anh giá lạnh dù trời hạ sang

In sâu ánh mắt ngỡ ngàng

Gió lay cành mộng gãy ngang chẳng ngờ

 

Phố chiều hoang vắng bơ vơ

Đôi chân mỏi mệt, thẩn thờ hồn anh

Vầng trăng một nửa cầm canh

Sáng không đủ sức phá thành lãng quên

 

Bóng hình xa cách triền miên

Nguồn vui tẩn liệm khi thuyền ra khơi

Mang theo duyên kiếp một người

Anh yêu say đắm, tuyệt vời niềm tin

 

Tưởng cây đời trổ hoa tình

Sắc hương là của riêng mình trăm năm

Anh đang làm kiếp con tằm

 Bao nhiêu trăng khuyết, trăng rằm nhớ em

 

Nghe tình yêu trách anh thêm

Vạn lời trút tội yếu mềm đôi môi

Cho nên hạnh phúc đổi ngôi

Ái ân vĩnh viễn xa xôi không về!

160407

 

16.MỞ CỬA VƯỜN YÊU

 

Vườn yêu mở

Cửa con tim

Hoa tình nở

Bướm bay tìm

 

Nhụy hương phấn

Gây luyến vương

Rực rỡ nắng

Khắp nẻo đường

 

Tình thơ mộng

Ước tương lai

Cùng chấp cánh

Bay suốt đời

 

Vườn yêu mở

Cửa lòng anh

Đừng trắc trở

Tơ duyên thành

*

Vườn yêu mở cửa con tim

Bướm bay vờn lượn hoa tìm nhụy hương

Nắng vàng rực rỡ con đường

Tình thơ mộng ước luyến vương tháng ngày

 

Chờ em thả bước tương lai

Cùng anh chấp cánh tung bay suốt đời

Hồn nhiên chẳng nghĩ xa vời

Hoa xuân nở dưới bầu trời trong xanh

 

Vườn yêu mở cửa lòng anh

Em ơi! Say đắm duyên thành chẳng xa

Trần gian huyền hoặc hai ta

Đưa vào tuyệt đỉnh như là thâm cung

170407

 

18.EM CÓ BIẾT

 

Em có biết

Phương trời nầy

Sầu da diết

Lá thu bay...

Bay mải miết

Che bóng mai

Chìm tha thiết

Hạnh phúc đây

Bờ tuyệt vọng

Ước mơ xây

Lâu đài mộng

Cửa tương lai

 

Em có biết

Tóc phai màu

Nào muốn biết

Ngày xa nhau

Để hủy diệt

Cuộc tình mình

Trong cay nghiệt

Tắt bình minh

Lời vĩnh biệt

Còn vấn vương

Hồn đơn chiếc

Nhịp yêu thương

 

 

20.HÃY CÙNG NHAU ĐI

 

Hãy đi cùng anh

Xây đắp mộng thành

Cho gần nhau mãi

Dù túp lều tranh

 

Hãy cùng anh đi

Khép cửa sầu bi

Khóa cổng ngang trái

Chôn ngày chia ly

 

Hãy đi cùng nhau

Xa lánh bể dâu

Suối nguồn nước mắt

Soi mòn canh thâu

 

Hãy đi cùng anh

Tô điểm duyên lành

Tháng ngày hoa bướm

Đơm nở xuân xanh

 

Hãy cùng nhau đến

Tương lai sáng ngời

Bên đời thánh thiện

Thánh thiện không vơi

 

22.GẶP NHAU

 

Gặp gỡ nhau

Ta xây lại

Vườn tình ái

Đổ ngày nào

Trong cơn bão

Đến bất thần

Gây thảm não

Lệ trào dâng

 

Gặp gỡ đây

Hoa đơm nụ

Sau đêm ngủ

Nở tương lai

Hòa nhịp thở

Nhẹ như mây

Che trắc trở

Tình đắm say

 

Gặp gỡ rồi

Hết xa xôi

Mùa xuân tới

Đời lên ngôi

Vòng tay nối

Lớn mãi thôi

Sẽ từ chối

Héo miệng cười

 

24.LỜI VÀNG CHUNG THỦY

 

Lênh đênh kiếm bến tìm bờ

Thuyền trên biển khổ bao giờ lặng yên

Yêu thương trở lại con tim

Ước mơ luôn được gắn liền tình nhân

 

Sắc hoa tô điểm mùa xuân

Rộn ràng ông bướm vô ngần đắm say

Phấn hương trong nắng ban mai

Sưởi lòng ấm áp, sau ngày lập đông

 

Rền vang tiếng pháo đơm bông

Trước giờ khai mạc tuổi hồng đăng quang

Trăm năm thiếp thiếp chàng chàng

Lâu đài hạnh phúc không tan đậm đà

 

Đường tình toả ánh trăng ngà

Mênh mông trời mộng, ngân nga dạt dào

Lời vàng chung thủy thuở nào

Khắc ghi mãi mãi, qua bao kiếp người

 

26.BÓNG NGÃ ĐƯỜNG CHIỀU

 

Những chiều gió không ngừng

Ngày còn nắng rưng rưng

Anh cùng em thả bước

Đường dài ngắn vô chừng

 

Đôi bóng ngã về trước

Thấy nhịp tim lâng lâng

Giữa nỗi buồn rưng rức

Trộn lẫn lệ sầu dâng

 

Bủa vây hồn kiệt sức

Vì phá bờ cách ngăn

Bảo vệ đời hạnh phúc

Cho hết khoảng đường trần

 

Bờ môi thấm vị đắng

Vô lường thấu tâm can

Men cay nồng chẳng lắng

Dịu đau đớn tình nhân

 

28.BÓNG VÀ HÌNH

 

Hình còn đây

Bóng mất rồi

Hôm qua thấy

Nay đổi thay

 

Hình gấp lại

Nét gãy đôi

Hình mãi mãi

Tiếc hoài thôi

 

Bóng biền biệt

Hình ngậm ngùi

Nhớ tha thiết

Bóng không nguôi

 

Hình đơn chiếc

Chẳng niềm vui

Bóng có biết

Hình nếm mùi

 

Sầu da diết

Lúc bóng khui

Mở màn tiệc...

Hình ngủ vùi

 

Không muốn thức

Để hồn nuôi

Tim đau nhức

Máu ngược xuôi

 

Trong lòng ngực

Hơi thở lùi

Từng giây phút

Mắt dần đui!

 

30.NGẢ RẼ ĐƯỜNG ĐỜI

 

Cuộc đời bao nỗi đau lòng

Tuông dài giọt lệ sầu trong đêm về

Nhớ nhung hình bóng say mê

Bây giờ xa vắng bốn bề lạnh tanh

 

Em đi biền biệt đời anh

Từ đây vỡ trái duyên lành còn đâu

Chứa chan nồng thắm một bầu

Thời gian đôi lứa yêu nhau để dành

 

Mai này vôi thấm trầu xanh

Trăm năm quấn quyện bên cành cau tươi

Đơm bông ân ái tuyệt vời

Trong hồn ấm áp không vơi lửa tình

 

Ngờ đâu sớm nhạt màu xinh

Hoa tim anh đã giữ gìn nhụy hương

Hôm nay héo úa bên đường

Đường đời ngả rẽ vấn vương kiếp người

 

32.BƯỚC NHẸ VÀO ĐỜI

 

Tháng năm vượt núi băng đèo

Chân trời góc bể luôn đeo gánh chờ

Mong ngày trọn vẹn niềm mơ

Tình yêu hội tụ bên bờ ái ân

 

Vườn hoa tim nở một lần

Nhụy hương lan tỏa mùa xuân cuộc đời

Bên nhau hoa bướm không vơi

Lượn vờn trong nắng mặt trời sáng mai

 

Tháng năm chẳng ngại đường dài

Xa xăm tìm gặp tỏ bày nhớ nhung

Nhiều đêm thức nghĩ mong lung

Trong lòng lo sợ vô cùng tương lai...

 

...Một trong hai đứa đổi thay

Tình yêu cất cánh tung bay mất rồi

Trong tim bóng mới, thay ngôi

Người sau đến trước lên ngồi trăm năm

 

Xin đừng có cảnh sầu câm

Tuôn rơi lệ tiễn ngàn năm mịt mù

Xuân sang Hạ đến qua Thu...

Linh hồn kêu án cầm tù tội yêu!

 

Khát khao gió lặng muôn chiều

Đường tình rực rỡ mỹ miều biết bao

Cửa thành mở rộng nghênh chào 

Lứa đôi thả bước nhẹ vào đài trang 

 

34.TIẾC LÀM CHI NỮA


Tiếc làm chi nửa đời ta trước
Đến bây giờ chân bước còn đau 
Mà ngày xưa yêu đến mức nào
Tôn thần tượng biết bao mơ mộng

Tiếc làm chi nửa đời tuyệt vọng
Đã làm ta lạc lỏng đường tình
Một thời ta khao khát van xin
Đất trời chứng lòng mình tha thiết...

Tiếc làm chi nửa đời mải miết
Quay quần làm chẳng biết tình bay
Một chiều một sáng trong tương lai
Dù ba lửa hương đầy ân ái

Tiếc làm chi nửa người bước trái
Con đường đời, lẽ phải xem thường
Xóa bao năm chung sống yêu thương
Đành lìa gánh giữa đường chàng thiếp

Tiếc làm chi nữa...thôi hủy diệt
Bóng hình xưa giã biệt thiên thu
Muốn đi thêm bước thấy mịt mù
Đường chân lý chốn phù du trần thế!

 

Minh Hồ



 

 

 

 

 

Trang Giới Thiệu

Mục Lục

Tiếp theo