THƠ  Minh Hồ

 

NĂM 2007

Thaùng 11

  1. Niềm đau chôn giấu
  2. Chờ xuân
  3. Chán nản
  4. Đêm kinh hoàng
  5. Bóng đêm

 

1.NIỀM ĐAU CHÔN GIẤU

 

Lần biệt ly gieo buồn ai oán

Tháng ngày xưa, dĩ vãng còn dâng

Đêm về sóng biển sầu ngân

Hồn theo tiếng gió ngoài sân ngút ngàn

 

Ôi, nghẹn ngào muôn ngàn, ai thấu?

Nỗi niềm đau chôn giấu thiên thu!

Mong trời tan lớp sương mù

Cho lên chút nắng phù du ấm đời

 

Xuân sắp về không ngơi gợi nhớ

Những người thân còn ở quê nhà

Bao mùa trăng khuết tròn qua

Mỏi mòn trông đợi nước nhà đổi thay

 

Thân lữ thứ miệt mài đất lạ

Cũng hằng mong ngày xả ly hương

Không còn thầm khóc đêm trường

Môi luôn nở nụ cười thương ấm lòng

 

Khi mỗi sáng hừng đông rực rỡ

Nắng vàng lan tỏa khắp phương trời

Nghe chim lãnh lót vui tươi

Đón chào ngày mới cho đời đẹp xinh

 

Tôi mến gởi tâm tình chiến hữu

Dẫu hôm nay ngã mũ dừng chân...

Song còn lý tưởng vô ngần

Bên nhau tranh đấu canh tân, phục hồi

 

Minh Hồ

281107

 

2.CHỜ XUÂN

 

Người vẫn mong chờ xuân đến đây

Quê nhà – Xứ lạ ước sum vầy

Niềm vui chung một lòng dân Việt

Dù cách xa ngàn dặm, cánh bay

Hay đắng cay đời bên cuộc sống

Cố vui giấu tiếng thở than dài 

Mở lời cầu chúc mừng năm mới

Hạnh phúc an khang đặng phát tài

 

Người vẫn mong chờ xuân có hay?

Khắp nơi nhộn nhịp đợi từng ngày

Xuân về nhấp rượu trà phơi phới

Chiêng trống, lân nhồi, pháo nổ say

Góc trời gom ảnh hình tao ngộ

Trao lời thân ái nối vòng tay

Kết đoàn bền vững, tình người có

Đồng cảnh hai quê ấp ủ hoài

 

3.CHÁN NẢN

* Hoài cảm cảnh tôi lỡ xóa mất 20 bài thơ mới sáng tác

 

Tôi chán nản không muốn làm thơ nữa

Bởi đêm qua lầm lỗi xóa mất thơ

Hai mươi đứa con tinh thần chất chứa

Từ óc, tim, cảm hứng với thì giờ

Tôi cố moi trí nhớ hầu khôi phục

Những bài thơ được con chữ tạo thành

Nhưng hỡi ôi! Thôi đành cam bất lực

Tất cả đi vào quên lãng thật nhanh!

291107

4.ĐÊM KINH HOÀNG

* Hoài cảm cảnh tôi lỡ xóa mất 20 bài thơ mới sáng tác

 

Đêm qua tự tay tôi kết liểu

Hai mươi đứa con THƠ của mình

Tôi bất cẩn làm chúng chết yểu

Giữa đường đời đang điểm màu xinh

 

Tôi hối hận suốt đêm không ngủ

Lòng dày vò đau đớn tận cùng

Tôi ôm mặt muốn hét thật lớn

Tội này trời đất khó khoan dung

 

Một người cha hiền nhưng độc ác

Tạo sinh con rồi đem giết con

Những đứa con THƠ đâu ngờ mất

Đường tương lai sớm cất vàng son

 

Tôi không đưa chúng vào lòng đất

Chôn ở tim tôi để cầm tù

Lương tâm suốt đời mãi dằn vật

Đêm kinh hoàng sát hại con thơ

 

Không bằng dao mà thứ vũ khí

Tối tân nhứt của com-pu-tờ

Trong nháy mắt vì tôi sơ ý

Cho “chuột” đi cắn chết con thơ

 

Minh Hồ

291107

 

5.BÓNG ĐÊM

 

Đêm phủ xuống màn trời đen tối

Chờ trăng lên soi lối đường trần

Chìm sâu trong lớp sương dâng

Tràn đầy lạnh lẽo thêm phần quạnh hiu

 

Trăng rọi xuống lan đều êm ả

Mênh mông trời lơi lả lung linh

Như màu tơ lụa đẹp xinh

Bên cung đàn trối nhịp tình yêu thương

 

Mưa trút xuống cho đường thoát hạn

Nắng khô cằn lai láng muôn nơi

Ruộng đồng cỏ cháy tơi bời

Mong mây sám tụ trùng khơi lệ trào

 

Mừng nhủ xuống đón chào ngày mới

Ánh bình minh phơi phới cõi lòng

Người đâu có nhớ đây không?

Từ khi trọn vẹn má hồng lương duyên

 

Đêm phủ xuống ưu phiền tôi mãi

Nhựa tương tư đang trải không ngừng

Tình ta sao lại bỗng dưng

Cách ngăn bờ mộng tưng bừng ngàn năm?

301107

 trong thi tập Ta Vẫn Yêu Em

 

 

 

Trang Giới Thiệu

Mục Lục

Tiếp theo