THƠ  Minh Hồ

 

NĂM 2007

Thaùng 10

  1. Lập thu
  2. Sắc thu
  3. Niềm vui tình xuân
  4. Tìm lại trời thơ
  5. Thơ cho người
  6. Bao nhiêu năm vẫn nhớ
  7. Cây bàng ước mơ
  8. Nghe hoa tim vỡ
  9. Giấc mộng hoàng hôn
  10. Trăng vàng thiên thu
  11. Biết đến khi nào
  1. Tình yêu cuối
  2. Trở về cát bụi
  3. Duyên sau
  4. Xin em đừng nói
  5. Thoảng nghe
  6. Phố đêm nay
  7. Chuyến xe tình ái
  8. Nắng chiều thu
  9. Ta vẫn sợ
  10. Gặp gỡ
  11. Dáng yêu đâu còn

 

 

1.LẬP THU

 

Mỗi khi thu về lá vàng rơi

Không biết về đâu ở đất trời

Khắp nẻo đang thay màu vũ trụ

Diễm kiều linh động hóa buồn tơi

 

Mỗi độ thu về nhìn thấy lá

Bay đêm ngày trong gió không ngơi

Thi nhân rào rạt tâm rung cảm

Nhả bút trào thơ kể sự đời

 

Thương yêu, hờn dỗi, đong nhung nhớ

Tuôn nỗi niềm riêng : lạnh, ấm lòng

Khua động khổ đau hay bở ngở

Thuyền tình trôi dạt giữa mênh mông

 

Mỗi lập thu về mây sám giăng

Che trời trong chẳng thấy cung Hằng

Đêm sang vắng vẻ chìm tha thướt

Ánh sáng trăng rằm đẹp hiến dâng

011007

3.NIỀM VUI TÌNH XUÂN

 

Cánh mây hờn giận gió

Lá vàng dỗi lìa cành

Thân cây buồn đứng ngó

Người kiều lộ quét nhanh

 

Cơn mưa chiều bỗng đổ

Người vảng lai thị thành

Đàn chim chiều tìm tổ

Hoàng hôn nhuộm trời xanh

 

Nắng mai vờn rạng rỡ

Trần gian ấm lại dần

Sau màn đêm dài chở

Khối sương lạnh ngàn cân

 

Nụ cười tươi hoa nở

Từ đáy lòng người dâng

Cố ngăn chận sầu lỡ

Đón niềm vui tình xuân

031007 

 

5.THƠ CHO NGƯỜI

 

Nghe sương gọi đêm đến

Gởi hơi lạnh đầy trời

Vạn vật bắt đầu chuyển

Lá xanh úa vàng rơi

 

Nắng mai cũng lười biếng

Thức dậy chào mặt trời

Bướm cũng ít vờn lượn

Bên cánh hoa sắc phơi

 

Mùa thu đổi gió chướng

Áng mây sám khắp nơi

Che mảu tươi chiêm ngưỡng

Trần gian hết tuyệt vời

 

Nghe tiếng người bốn hướng

Cất lời than không ngơi

Thi nhân cũng cảm hứng

Xuất thơ ra cho người

051007

 

7.CÂY BÀNG ƯỚC MƠ

 

Tôi mơ kiếp nữa

Trở lên cõi đời

Được cho qua cửa

Đầu thai làm người

 

Tôi mơ kiếp nữa

Hết thân giữa trời

Chịu mưa gió phất

Nắng thiêu không vơi

 

Sáng chiều hiu quạnh

Đêm về mong trăng

Buông màng lấp lánh

Bầu bạn chị Hằng

 

Tôi mơ được đổi

Hết kiếp cây Bàng

Dù đợi mòn mỏi

Qua nhiều thời gian

 

9.GIẤC MỘNG HOÀNG HÔN

 

Hoàng hôn nào hay biết

Phủ màu buồn nhân gian

Cánh chim chiều ráo riết

Kéo về tổ từng đàn

 

Hoàng hôn nào có thấy

Nắng vàng nuối tiếc thương

Dòng sông không ngừng chảy

Tiếng suối reo vô lường

 

Hoàng hôn đem đêm đến

Bóng tối chở sương về

Cơn gió mang luân chuyển

Lòng người lạnh tái tê

 

Hoàng hôn rủ giấc mộng

Gom nỗi sầu nhân sinh

Thành một khối chấn động

Tâm hồn lạc niềm tin

 

Minh Hồ

061007  

11.BIẾT ĐẾN KHI NÀO

 

Biết đến khi nào ngưng lá úa

Mùa thu sang hết phủ trời buồn

Không giông gió, nắng vàng rực tủa

Vang tiếng người, đêm bủa muộn buông

Sương xuống chậm bớt luồng lạnh túa

Cho trần gian vơi chứa sầu tuôn

Trả màu sắc lại như nhung lụa

Vũ trụ muôn loài tươi tắn luôn

 

13.TRỞ VỀ CÁT BỤI

 

Trần ai lầm lũi bước

Không màng đúng hay lầm

Hơn thua hoặc chẳng được

Chỉ cần nghĩa tình thâm

 

Ước mơ nhiều khổ chuốc

Cho đến lúc đi nằm

Thiên thu dưới lòng đất

Trong áo quan lạnh câm

 

Một kiếp người hoàn tất

Từ sáng đến tối tăm

Vui với buồn chồng chất

Nỗi danh hoặc âm thầm

 

Vị đắng pha giọt mật

Thấm tới màu hoa râm

Tất cả đều phảng phất

Trong cát bụi hồng trần

 

15.XIN EM ĐỪNG NÓI

 

Xin em đừng nói những lời cay đắng

Thay giây phút nồng thắm thuở ban đầu

Đêm trăng sáng kề vai nắm tay nhau

Tràn mơ ước mai sau thành chàng thiếp

 

Xin em đừng có đổ thừa tiền kiếp

Rằng đôi ta chẳng nghiệp nợ duyên đâu

Cuộc tình này xin hẹn lại kiếp mai sau

Nay không thể cau trầu... người yêu hỡi!

 

Anh không tin những lời em vừa nói

Phủ phàng che sáng chói niềm tin anh

Vẫn mong  lương duyên đẹp sớm hoàn thành

Tuần trăng mật trời dành cho ta đó

 

Xin em hãy nói câu luôn gắn bó

Suốt đời ta một ngõ con đường tình

Tuổi chồng chất nhưng không nhạt màu xinh

Hoa ân ái bóng hình song song mãi

131007

 

17.PHỐ ĐÊM NAY

 

Phố đêm xưa bất chợt

Hiện trong mắt tương tư

Mộng mơ về không ngớt

Tìm đọc hằng lá thư

 

Phố đêm nào lê bước

Bóng đổ dài theo chân

Đường ngắn dài phía trước

Trời trong sáng vô ngần

 

Hàng cây lung linh lá

Gió lay động bâng khuâng

Cát bụi trong muôn ngả

Ấp ủ chờ một lần

 

Kiếp sau được hoàn trả

Lại thân thể con người

Dù bể dâu nào sá

Hay truân chuyên suốt đời

 

Phố đêm nay tầm tả

Những giọt nước không vơi

Đôi mắt người lạnh quá

Tứ chi cũng rã rời

 

Linh hồn theo gục ngã

Bên thềm vắng bóng người

Muốn trở thành tượng đá

Ngày tháng trơ trơ phơi...

171007

 

19.NẮNG CHIỀU THU

 

Nắng chiều đầu mùa thu

Sương rơi sớm mịt mù

Lá lìa cành lác đác

Theo gió cuốn nghìn thu

 

Thời tuổi xuân phảng phất

Khung trời đầy mộng mơ

Đắm say hoa bướm lượn

Nồng thắm dệt duyên tơ

 

Nắng chiều tà sang thu

Lối xưa lá phủ mờ

Bóng tình nhân sánh bước

Thề nguyện chẳng bao giờ...

 

Rằng là không rẽ đường

Cách biệt đôi uyên ương

Vườn hoa tim nở mãi

Giờ đây sao đoạn trường?

 

21.GẶP GỠ

 

Gặp gỡ làm chi lại cách xa

Không phai kỷ niệm tháng ngày qua?

Buồn vui hòa lẫn bao nhung nhớ

Sánh bước trăng soi dáng ngọc ngà

 

Cõi mộng bao đêm mơ rực rỡ

Hương tình đắm đuối nụ hôn trao

Nhịp tim đồng điệu từng hơi thở

Mềm mại vòng tay luyến ái nào

 

Gặp gỡ làm chi để trách nhau

Đổ thừa hoàn cảnh hoặc trời cao

Hay là định mệnh...đành thay đổi

Dang dở tình duyên đến lúc nào...

 

Gặp gỡ tri âm tri kỷ mới

Thêm lần thao thức nữa mơ đâu

Bên nguồn hạnh phúc không ngừng chảy

Dẫu túp lều tranh đến bạc đầu!

 

 

2.SẮC THU

 

Khắp nơi sắc lá chớm thay màu

Báo hiệu mùa thu sắp đến sau

Gió đổi, mưa nhiều hơn ít nắng

Bình minh chẳng biết hiện khi nào

Trời thu ba tháng mây trùm phủ

Lắp cả màn trong sáng đẹp sao

Vạn vật như còn say giấc ngủ

Không vang tiếng lãnh lót chim chào

021007

 

4.TÌM LẠI TRỜI THƠ

 

Khoảng trời thơ tìm lại

Lời ngỏ mát làn môi

Mấy mươi năm vương mãi

Tuổi đôi tám lên ngôi

 

Chiếm tâm hồn trống trải

Ước vọng hoài không thôi

Dòng suối mộng tuôn chảy

Theo nhịp tim bồi hồi

 

Ngắm vầng trăng mười sáu

Khao khát mai có đôi

Dù cho trời mưa bão

Tâm tựa như núi đồi

 

Bỗng dưng đời thay đổi

Tẩn liệm tình sắt son

Tương lai theo gió thổi

Nghìn trùng biệt nước non

041007

6.BAO NHIÊU NĂM VẤN NHỚ

 

Bao nhiêu năm vẫn giữ

Trong khối óc tim tôi

Mái trường xưa, bè bạn

Còn hay mất đâu rồi?

 

Bao nhiêu năm vẫn nhớ

Hình ảnh ngày tựu trường

Như ngày lễ hội mở

Lạ quen gặp thân thương

 

Tôi băn khăn bở ngở

Ngồi lớp mới đầu tiên

Nghe không quen âm giọng

Bắc- Nam phát hai miền

 

Đến kỳ thi ước vọng

Từ Thầy đến học trò

Đều một lòng trông ngóng

Bảng vàng đề tên to...

 

Bao nhiêu năm vẫn mãi

Khắc ghi thuở xa xôi

Lời ngỏ đầu ưu ái

Trước dáng yêu bồi hồi

 

Tưởng suối mộng trôi chảy

Bỗng dưng đời đổi đời

Triệu con tim tê tái

Không ngừng người ra khơi

 

Không ngửng người ra khơi

Bỏ nước non xa vời

Bạn bè xưa còn mất?

Mất tình yêu  hai mươi

051007

 

8.NGHE HOA TIM VỠ

 

Ta nghe trong hơi thở

Như ghềnh thác nghẹn ngào

Ưu phiền chưa bày tỏ

Mang vào giấc chiêm bao

 

Khúc hờn nói rằng bỏ

Không gánh nữa u sầu

Dẫn cuộc đời qua ngõ

Hạnh phúc chờ mai sau

 

Ta nghe hoa tim vỡ

Từng mảnh vụng kêu đau

Suốt đêm trường trăn trở

Dáng yêu giờ ở đâu?

 

Cố nhân ơi, sao nỡ

Biền biệt chân trời nào

Tóc xanh ta đã mở

Mái đầu nhuộm trắng phau

051007

 

 

10.TRĂNG VÀNG THIÊN THU

 

Thương nhau rồi sẻ chia nỗi nhớ

Khi nào hai đứa ở đôi đàng

Trông chờ mỏi mắt thời gian

Mau thu ngắn lại để hàn huyên nhau

 

Tâm tư trổi canh thâu hồi tưởng

Phút giây xa thần tượng không rời

Làm sao quên được em ơi!

Biển non đã chứng nghe lời kẻ yêu

 

Thương nhau rồi một điều mơ ước

Mai sau này cùng bước xe hoa

Phu thê chung thủy đậm đà

Không bao giờ để lệ sa giận hờn

 

Trong giấc ngủ chập chờn hình bóng

Em thiên thần chói lộng mênh mang

Lòng anh chỉ có tim nàng

Trời cao có ánh trăng vàng thiên thu

 

12.TÌNH YÊU CUỐI

 

Tôi đang trốn tránh nguồn nhựa theo đuổi

Bỏ uống cà phê hai cử một ngày

Bớt hút thuốc lá nhiều gây nám tay

Không suy nghĩ tư lự khi đêm tới

 

Mỗi khi sáng dậy chào đón ngày mới

Tôi hét lên, tiếp nối câu lạnh lùng

Nhớ nữa chi những thứ tựa thủy chung

Làm tim óc suy nhược, gầy cơ thể

 

Biết bao lần tôi đây tự kiềm chế

Chịu khổ đau hành hạ lúc nghiện lên

Miệng ngáp dài bộ nhớ tôi lại quên

Nhưng hai món cố quên đi mà nhớ

 

Cà phê thuốc lá nó có gì bổ?

Cớ mãi sao hay dỗ những lúc sầu

Từ bậc giàu sang đến hạng thấp đâu

Cũng ̣đều  nghiện nếu vào hút hay uống

 

Tôi ̣tìm nỗi vui dẫu tuổi đời luống

Bằng xướng họa thơ, muốn thanh thản hồn

Dĩ vãng đau buồn thêu đốt hoặc chôn

Bên tri kỷ thượng tôn tình yêu cuối

 

14.DUYÊN SAU

 

Sao đêm nay em nói lời kỳ lạ

Anh nghe lòng khó tả nỗi buồn đau

Cho bờ môi thấm vị đắng cay sao

Đang thay  thế ngọt ngào trong hơi thở

 

Sao em thốt chi những lời dang dở

Cuộc tình ta trắc trở thật sao em?

Tại vì đâu sóng gió bỗng dâng lên?

Làm chìm đắm thuyền duyên mình đang lái

 

Sao em nỡ làm trái tim tê tái

Buộc anh đây chiến bại trên tình trường

Từ ngày mai anh cách biệt người thương

Không đi lại con đường xưa lối cũ

 

Bốn mùa thời tiết anh thấy sầu rủ

Cõi tâm hồn tích tụ ngôn từ xưa

̣Đêm cuối cùng ta thả bước tiển đưa

Trong mắt đổ trận mưa lòng lớn nhứt

 

Đến hôm nay bệnh tương tư không dứt

Hằng đêm anh ray rức nhớ khôn cùng

Bao nhiêu năm lặn lội tìm thủy chung

Vẫn chưa có ai cùng anh chia sẻ

 

Sang xứ người cuộc đời thêm quạnh quẽ

Đò tri âm chỉ ghé bến đa ngân

Phận anh nghèo ôm cuộc sống cô thân

Đến giây phút lìa trần mộ lạnh lẽo

 

Anh luôn tưởng cuộc đời mình bạc bẽo

Vì hoa lòng đã héo nhạt từ lâu

Anh đâu ngờ trời đã dành duyên sau

Làm sống lại thuở nào yêu say đắm

111007

 

16.THOẢNG NGHE

 

Thoảng nghe con gió sau lưng

Chiều thu man mác không dừng lá rơi

Màu mây che nắng vàng trời

Hoang mang cánh bướm hết phơi trong vườn

 

Mặt trời mê bỏ yêu thương

Trần gian chìm đắm màng sương u sầu

Hương hoa tản mạng nơi đâu

Cho đời đón nhận hư hao vơi đầy

 

Thoảng nghe gió nổi cơn say

Trăng đêm giấu mặt canh dài mộng mơ

Thi nhân nức nở vần thơ

Tương tư dáng nguyệt đợi chờ thiên thu?

 

Cuộc tình lâm chốn mịt mù

Thiên đường khép cửa, ngục tù trái tim

Lưu đày kỷ niện triền miên

Đôi bờ nhung nhớ vai mềm cố nhân

161007   

 

18.CHUYẾN XE TÌNH ÁI

 

Chuyến xe tình ái đang về

Tâm tư bối rối, tỉ tê đôi giòng

Có còn đón tiếp hay không?

Hoặc là ngưng lại đàn lòng trổi lên!

 

Vừa qua tim bị trúng tên

Đến nay còn nhức chưa liền vết thương

Làm sao mơ nữa yêu đương

Dù trong tâm khảm trên đường bướm hoa

 

Chuyến xe tình ái ngọc ngà

Ngày xưa hờn giận nên xa đôi đàng

Chiêm bao còn tiếc miên man

Hương đời thoang thoảng tiềm tàng dấu yêu

 

Khơi nguồn nhung nhớ muôn điều

Mù sương vây kín cô liêu tháng ngày

Loanh quanh chiếc bóng nào hay

Cánh chim đã mỏi cánh bay nghìn trùng

181007

 

20.TA VẴN SỢ

 

Ta vẫn sợ dù em bày tỏ

Lòng còn run nghe ngỏ lời về

Hứa bao điều như thuở đam mê

Một thần tượng não nề nào biết

 

Em cho ta một lần ly biệt

Con đường tình bi thiết chơi vơi

Tiêu hao gẩn hết một đời người

Tim choáng ngợp trong lời phụ bạc

 

Hồn hốt hoảng vẫn còn phảng phất

Nét sầu chưa chôn cất đớn đau

Hoang vắng cuộc tình bởi từ đâu?

Buông tất cả, tan lầu hạnh phúc

 

Nay nghe em kể lại từng chút

Kỷ niệm xưa giây phút cận kề

Ta vẫn sợ màn kịch tái tê

Thêm lần nữa bốn bề giông bão

 

22.DÁNG YÊU ĐÂU CÒN

 

Sầu theo thu suốt ba trăng

Trăng tròn hay khuyết đều giăng trời buồn

Buồn man mác gió mưa tuôn

Tuôn rơi không dứt lá cuồn cuộn bay

 

Bay gieo lòng cảm lâng say

Say tình lãng mạn ươm đầy dương gian

Gian truân ánh sáng che màn

Màn sương mù mịt phủ làn nắng tươi

 

Tươi xinh vạn vật, đất trời

Trời xuân bướm lượn khắp nơi kiếm tìm

Tìm hoa hút nhụy phấn hương

Hương bay lan tỏa bốn phương thơm nồng

 

Nồng nàn bù lại mùa đông

Cây trơ cành nhánh chất chồng quạnh hiu

Quạnh hiu ba tháng tiêu điều

Lạnh lùng ảm đạm dáng yêu đâu còn

201007

 

 

 

Trang Giới Thiệu