Thơ Minh Hồ Đào

 

* Họa bài Cho Em Gõ Cửa Đọc Thơ

của Lâm Bích Nhy 

 

Chiều nay mở cửa nhận thơ

Lá thơ em gởi anh chờ trăm năm

Trăm năm tình sáng trăng rằm

Lứa đôi hết cảnh âm thầm gởi trao

 

Giọt lệ thương thấm khăn lau

Ước mong không bị nát nhàu đường tơ

Tình ta mãi mãi ngây thơ

Trai làng thôn nữ câu hò đáp vâng

 

Vâng ! anh chờ đợi song thân

Thuận lòng tác hợp đồng cân chuyện mình

 

Minh Hồ Đào

 

 

Ăn cháo

Cảm tác bài Nấu Chè của Nữ Thi sĩ Long Thượng, website Viet.No

 

Phương xa con nhớ lời má dặn

Xuất giá thì tùng phu nghe con

Lòng luôn gìn giữ sắt son

Chìu chồng ăn cháo, dù con thèm chè

Nhớ hai năm trước mùa hè

Con bệnh ăn cháo, chồng kè kế bên

Lại thêm một tách trà sen

Cháo ăn nguội lạnh nên bèn bớt ngon

Cháo màu hạt gạo mạ non

Ăn vào tỉnh táo để còn đẹp xinh

Giống như tài tử minh tinh

Nhưng đẹp hay xấu chỉ mình khen thôi

Cháo ăn thấm vị đầu môi

Hành hương tiêu bốc khói nồi thoảng thơm

Tuy là không phải chuyên môn

Có lần cháo nấu pha lon nước dừa

Thay cơm dùng bửa ăn trưa

Khoai tây , cà rốt, thịt, dưa, đậm màu

Nấu chín xay nhuyển như cau

Tựa như má nhai với trầu lá xanh

Nhớ Má thao thức mỗi canh

Bên chồng ngủ ngáy nghe thành khò... kho

Năm xưa ăn độn bo bo

Bây giờ cháo trắng thịt kho trộn đều

Đời con màu ngả xanh rêu

Mang thân lữ thứ buồn nhiều thở than

Giải phẩu nhờ có thầy lang

Khuyên tránh ăn ngọt  như là... chè thưng

Nên đành buộc bụng thắt lưng

Tiếp tục ăn cháo chồng bưng thôi hè

Mong mau hết bệnh ăn chè

Để cho khoái khẩu , bụng bè...thì không

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc

24.02.2005

 

Tiếp Bước

(Họa bài “Một Lần Dừng Bước” của Thi Sĩ yên Sơn)

 

Giả từ anh lên đường

Em rời xa đất Bắc

Đến trời thơ mộng phương Nam xa lắc

Lá vàng rơi phủ ngập tất cả lối đi

Tia nắng vàng xuyên cành lá mỗi khi

Em nghe tiếng chim ca kêu ríu tít

 

Anh bây giờ mù mịt

Không biết có tươi vui

Nhớ cát vàng cạnh bờ biển dạo chơi

Hải âu lạc đàn lơi bay ngơ ngác

Lâu đài tình ái ta xây trên cát

Sóng cuốn trôi dào dạt ướt bờ vai

 

Nhớ nhung anh mỗi ngày

Nghe đàn lòng héo hắt

Tận chân trời ánh hoàng hôn chợt tắt

Em không muốn chân đặt bước trở về

Bởi hồn đang chìm đắm trong cơn mê

Hình bóng cũ, bờ đê, chim hải đảo

 

Gió rì rào khẽ bảo

Sương thấm lạnh làn da

Xuyên qua làn áo mỏng bay thướt tha

Hơi thở em tưởng chừng như đứt quãng

Ánh hỏa châu trên bầu trời rực sáng

Rồi tắt lặn sau rạng bên kia đồi

 

Anh yêu em đâu rồi

Giờ chỉ còn là mộng

Mỗi lá thu vàng bay theo gió lộng

Nghe tiếng gầm thét sóng vỗ đôi bờ

Kỷ niệm đẹp của ngày tháng mộng mơ

Nay đôi lứa bơ vơ đời trôi giạt

 

 

***

 

Mùa đông về xơ xác

Làm băng giá niềm vui

Che lấp đi ánh mắt lẫn nụ cười

Mong xuân đến bầu trời trong rạng rỡ

Tay em khép cửa buồng thương cùng nhớ

Mở tương lai hoa nở đẹp đời em

 

Không còn muốn gì thêm

Khoảng cuối đời còn lại

Được yêu mến như ngày xưa thân ái

Họa thơ tình mãi mãi dưới vầng trăng

Có cây đa chú Cuội với chị Hằng

Tình già như hoa đăng đang cột thắt

 

Tình ta chìm đáy mắt

Tay ôm chặt bờ vai

Vùi chôn sâu những tiếng than lẫn thở dài

Trong đêm vắng em không còn đơn lẻ gối

Trao cho nhau nghĩa tình sắt son níu với

Ngàn sau còn nhắc tới chuyện chúng mình

 

Giọt sương động lung linh

Lồng kín chim sáo sổ

Tình Chàng Ý Thiếp đúng là duyên số

Thiên duyên tiền định đẹp quá đi thôi

Tiếp bước nữa dù vật đổi anh ơi!

Cùng xướng họa không ngơi bên cửa sổ

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc

22.02.05

 

 

 

Mùng Mười

 

Mùng mười hương vị mùa Xuân

Như đà lắng dịu trong tâm hồn người

Sáng chiều hoa tuyết trắng rơi

Thân già lặn lội dưới trời giá băng

Cám ơn lời chúc Đàn Ngang

Cám ơn anh ghé gian hàng đầu năm

Minh Hồ Đào đáp lời thân

Chúc anh vạn sự bình an xứ Người

 

Minh Hồ Đào

 

Cầu Mong

* Cảm tác bài Nhất Định của Thị Hạnh ở website Viet.No

 

Anh Chị mong em gặp chàng hiệp sĩ

Múa bút nghiên hoa mỹ dưới trời mây

Vườn Viet .No tay nắm lấy bàn tay

Luôn mơ ước một ngày ta tròn mộng

 

Mặt trời lên nắng chan hòa gió lộng

Đưa hồn vào cõi mộng tháo nguồn thơ

Quên bửa ăn bửa uống để đợi chờ

Chàng hiệp sĩ kết tơ lòng tha thiết

 

Mùa đông về bắc Âu đầy hoa tuyết

Đóng thành băng diễm tuyệt bút trào thơ

Đêm chẳng trăng sao, im lặng như tờ

Trong phòng nhỏ ngập bờ đôi nhịp thở

 

Minh Hồ & Minh Hồ Đào

 

Buổi Chiều

Họa bài Buổi Sáng của Thi Sĩ Minh Hồ

 

 

Trăng vàng xuyên qua cửa

Rọi sáng đóa Quỳnh Hoa

Như nắng chiều sưởi ấm

Khi gió lùa thổi qua

 

Nàng thơ bao ngòi bút

Mỗi lần hoa hiện ra

Được đưa vào tiềm thức

Với cõi lòng thiết tha

 

Thơ xuất như bay lượn

Trên từng cánh Quỳnh Hoa

Mùi hương tràn cảm tưởng

Mỗi lúc mỗi tuôn ra

 

Hoa đem hết sức lực

Tỏa hương khắp trời đêm

Như đi vào ký ức

Lời thơ nhạc êm đềm

 

Gợi nỗi nhớ cố quốc

Việt Nam không thể quên

Nhắn gởi lời chúc phúc

Bình an như cõi tiên

 

Dù đời có nghiệt ngã

Như sóng biển triền miên

Từng khối tình tan rã

Vì không có nợ duyên

 

Không phải trường hợp em

Khi trao trọn trái tim

Để ghép thành lại một

Dù trời đất luân chuyên !

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc 15.01.05

 

 

Ngắm Trăng

Họa bài Đêm Trăng của Thi sĩ Minh Hồ

 

Ngồi buồn ngắm vầng trăng

Lòng u hoài ngụp lặn

Trong đại dương biển mặn

Gió thổi làn sóng lăn

 

Ánh trăng vàng gợi nhớ

Từng đợt sóng vang âm

Vách đá làm xao xuyến

Cảnh nhớ người bâng khuâng

 

Nơi đây em nhìn trăng

Hôm nay vầng trăng khuyết

Nỗi  lòng em anh biết

Đầy ấp nỗi nhớ thương

 

Làm sao diễn tả hết

Khi  sao trời rụng rơi

Cùng tiếng sóng đều nhịp

Khua động cõi lòng người

 

Nhớ thuở xưa ngắm trăng

Họa thơ khi trăng tỏ

Tơ vàng vướng mọi ngõ

Lòng xuyến xao rộn ràng

 

Trăng mọc ngày nào đó

Ngất ngây của tuổi xanh

Của sân trường, phượng đỏ

Cầu nguyện với lòng thành

 

Tình ta sáng như trăng

Cho đời hoa không tàn

Mà đua nở như thuở

Hai ta ngồi ngắm trăng.

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc

Ngày 14.1.05

 

TƯƠNG PHÙNG

Họa bài Tao Ngộ

Của Thi sĩ Minh Hồ

 

Trường tồn đến thế hệ sau

Hội Thơ Tài Tử hằn sâu tim người

Tiếng tăm khắp bốn phương trời

Hoa Tình Yêu nở mãi tươi chẳng tàn

 

Đại Hội kỳ bốn thu sang

Biết bao kỷ niệm, đá vàng thi nhân

Tương phùng tỏ hết lời thân

Hai mùa thu nữa, xa gần gặp nhau

 

Thi hữu chan chứa một bầu

Rượu tình cụng mãi thơ trao mong chờ

Nỗi vui tràn ngập trong mơ

Đêm vui hội ngộ bao giờ phôi phai!?

 

Sao dời chẳng mất thi tài

Hồn thơ như biển, sông dài ngàn năm

Không sờn trở ngại xa xăm

Bước chân viễn khách vẫn thăm Hoa Tình

 

Đẹp xinh dưới ánh bình minh

Thu vàng Niên Lưỡng, họp tình khắp Châu

Yêu thơ không kể nghèo giàu

Hồn nhiên, giản dị, trước sau một lòng!

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, 23.11.04

 

 

TÌNH CHA

(Kỷ niệm ngày cha tạ thế 8.12 năm thứ tư)

 

Còn cha, truyền cảm nào hơn

Mất cha, như thể cây đờn đứt dây

Cha về cõi chín từng mây

Bỏ con ở lại tháng ngày nhớ cha

 

Bốn mùa lá rụng thu qua

Giỗ cha con thấy xót xa trong lòng

Phận nghèo lại kiếp lưu vong

Bao giờ trở lại dòng sông dịu hiền?

 

Cửu Long Giang, cửa sông Tiền

Phù sa bồi đắp triền miên hai mùa

Cha con quấn quít vui đùa

Xuân nào lân pháo chiêng khua dội trời

 

Thương con chẳng lộ ra lời

Mặt Cha nghiêm khắc để đời con nên

Những lời Cha nói nào quên

Đời như là một chiếc thuyền ngoài khơi

 

Dạy con khôn khéo đường đời

Mong sao thành đạt sáng ngời tên con

Được đề trên bảng vàng son

Phong ba bão tố lòng con chẳng sờn

 

Cha ơi! Con ngủ chập chờn

Đêm về hiu quạnh mỗi cơn mưa sầu

Mắt con đẫm lệ trời Âu

Thiên thu con mất một bầu tình cha!

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, 6.12.04

*Nhạc sĩ Hiếu Anh phổ nhạc

 

LỜI TÂM HUYẾT

(Họa Bài Lời Huyết Mạch của Thi sĩ Cao Nguyên)

 

Con ghi nhớ những lời Cha ủy thác

Thương yêu nhau bát ngát nghĩa tình quê

Con thuở đó như nai vàng ngơ ngác

Đi theo Cha trên khắp nẻo bờ đê

 

Hình ảnh ấy không bao giờ xưa cũ

Dẫu thời gian héo úa tóc màu da

Đường lưu vong chẳng bao giờ tan vỡ

Ảnh quê nhà nay đã khuất ngàn xa

 

Xứ lạ quê người, con luôn hoài cổ

Mong ngày về viếng mộ Tổ Tiên, Cha...

Chốn quê nhà hoa mai sẽ nở rộ

Vạn nẻo đường mừng đón Chúa Xuân qua

 

Lời Cha dạy thấm sâu trong huyết mạch

Con Lạc cháu Hồng, mãi mãi không vơi...

Chí anh hùng, không bao giờ phai nhạt

Hoa quê hương tô điểm cuộc đời tươi!

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc

12.12.2004

 

Chuông Chùa

(Cảm tác bài Chuông Noël của Nhạc sĩ Hiếu Anh)

 

Tiếng chuông chùa vang vọng

Trong đêm Noël về

Nhịp gõ mõ cô đọng

Đưa người qua cơn mê

Lễ Phật ta có đôi

Hương trầm lan tỏa đi

Phảng phất thơm dìu dịu

Cùng mừng Chúa hài nhi

Từng hồi chuông gõ đổ

Ta thầm đọc lời kinh

Xin Phật Trời cứu độ

Ban phúc hai đứa mình

Giữa đêm khuya thiện thánh

Vì sao sáng trên cao

Niềm tin đầy trong mắt

Tình ta mãi ngọt nào

Đêm nay ta vui quá

Bởi hồn hết đơn côi

Tiếng chuông chùa ngân đổ

Vang vọng bốn phương trời

Bao kỷ niệm yêu dấu

Lần lượt quay trở về

Tình ta luôn trung hậu

Dưới trăng sáng đêm khuya

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc, ngày13.12.04

 

Chọn Mùa Xuân Quê Nhà Cơ Ngơi

(Họa bài Tôi Chọn Mùa Xuân Làm Cơ Ngơi

của Thi sĩ Nguyễn Đăng Hưng)

 

 

Dẫu biết mùa Xuân chưa tới cận kề

Nhưng hoa Xuân

vẫn nở trong từng cửa sổ

Dẫu trần gian còn lắm cảnh lê thê

Bước chân viễn xứ

đầy nhọc nhằn  hơi thở

 

Dẫu tuyết rơi phủ lấp tràn mọi ngõ

Mùa Xuân vẫn về ngự trị cõi lòng em

Dẫu giá buốt, và triền miên tuyết đổ

Xuân vẫn về

cho điểm sáng xé màn đêm

 

Dẫu vừa nhận những cơn mưa giông bão

Chốn trần ai đầy dẫy những kinh hoàng

Lần ra đi kể như không trở lại

Nhưng tình Xuân

luôn chan chứa khắp thôn làng

 

Dẫu lòng người nỗi đau đớn chưa tan

Đầu ngọn cỏ sương đọng

đang chờ tia nắng

Sưởi khô giọt lệ rơi

đêm thầm lặng

Chờ người đi về rước Xuân sang

 

Dẫu cố quốc còn đậm lời than tiếng thở

Nửa vòng trái đất mang nặng ưu tư

Dòng huyết mạch dân Việt

còn mãi mãi

Không bao giờ chịu cất giọng tạ từ

 

Dẫu tương lai đoàn tựu là hư ảo

Nhưng tình yêu non nước vẫn trong đời

Mỗi con người

còn nặng lòng trung, hiếu thảo

Chọn mùa Xuân quê nhà chốn cơ ngơi

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, mùa đông  Pháp quốc  2004

Ngày 18.12.2004

 

 

Lời Thầm Thì

Gởi Người Yêu Dấu

Cảm tác bài LỜI  THÌ THẦM  GỬI NGƯỜI YÊU DẤU

Của thi sĩ Yên Sơn

 

Thời gian trôi nhanh như mũi tên bay

Tình chúng  ta càng say đắm mỗi ngày

Lòng nhớ nhung ước mong ngày gặp mặt

Để nhìn nhau tay nắm lấy bàn tay

 

Tuy cách xa bóng hình anh giữ lại

Nắng hoàng hôn trên bãi lúc chia ly

Tim đau nhói, bao giờ hết sầu bi

Quá khứ nghe tiếng ve sầu, phượng đỏ

 

Nhìn đám trẻ nô đùa trên thảm cỏ

Hồn ngây ngô chưa vướng bận cuộc đời

Thời gian nào tình đẹp quá anh ơi!

Như sông biển, khoảng trời mênh mông lắm

 

Những ngôn từ đổi trao thật đằm thắm

Kết lại thành hoa bướm thật đẹp xinh

Giấc ngủ triền miên, trường mộng suốt canh

Nghe đâu đó tiếng anh thì thầm nhớ

 

Mùa xuân năm nay hoa mai nở đầy ngõ

Tiếng  lân trống không thay nỗi trời buồn

Mắt lưng tròng lệ sao mãi trào tuôn

Trong phút giây em biến thành tượng đá

 

Mong đuổi xua dĩ vãng đi vội vã

Cho đời em bớt quạnh quẽ cô liêu

Dây thương nhớ quấn chặt trái tim yêu

Mà thưở ấy ta nào đâu có biết ?

 

Minh Hồ Đào

Gerzat, 25.12.04

 

Trên bãi biển vắng

Họa bài Bên Giòng San Jacinto

Của Thi  Sĩ Yên Sơn

 

Nhìn làn sóng cuộn từng đàn

Ta ngồi ngắm cảnh mây ngàn trời xanh

Đông về cây cỏ trơ cành

Thấy lòng giá lạnh cuộc tình ưu tư

 

Núi thương, sông nhớ về đâu

Trôi đi tiếng khóc, dạt sầu  lặng câm

Đêm đêm chỉ biết khấn thầm

Mà nghe văng vẳng dư âm não nùng

 

Ngược dòng dĩ vãng bâng khuâng

Clermont xa tít mấy tầng trăng sao

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc

ngày 07.01.05

 

KHI BIỂN ĐỘNG SANG MÙA

Họa bài “KHI GIÓ CHỠ MÙA SANG”

Của Thi  Sĩ Yên Sơn

 

Lòng lo sợ mỗi khi thời tiết báo

Gió trở mình, biển náo động sắp sang

Trời phương Đông sẽ mất tia nắng vàng

Cơn bão lũ làm tan bao tình tự

 

Nhớ phương đó đau lòng người lữ thứ

Quần đảo Sumatra lưu giữ thuyền nhân sang

Tạm dung sống ngày tháng bước thênh thang

Trên bãi cát vàng mang đầy ước mộng

 

Bão Tsunami cuốn người vào biển động

Nỗi đau thương dội sóng cõi lòng nầy

Gần ba mươi năm sống ở trời Tây

Lòng vẫn u hoài, mây mù giăng khắp

 

Đảo san hô, bóng dừa không còn gặp

Vì hôm nay còn ngập nước dâng thừa

Bao kỷ niệm trời nắng ấm xuân xưa

Ra biển tắm  sớm trưa  cùng trẻ nhỏ

 

Giờ sóng thần xóa đi kỷ niệm đó

Ánh trăng rằm soi rõ những thân gầy

Ước vọng bình yên trở lại nơi nầy

Người còn sống sum vầy Xuân thương nhớ

 

Minh Hồ Đào

Montpellier, Pháp quốc

29.01.05

 

 

 

 

 

"cho em gơ cửa đọc thơ"
lời yêu anh giấu đợi chờ tháng năm
đợi em đến tuổi trăng rằm
hoa cau anh hái duyên thầm gởi trao

bên sông có gọn cỏ lau
thẹn thùng em đứng dạ nhàu như tơ
dường như em vẫn ngây thơ
nên đâu có biết câu ḥ đáp vâng

thôi th́ anh nhắn song thân
sang nhà Ba Mẹ nhắc cân chuyện ḿnh

 

Lâm Bích Nhy

 

 

Nấu chè

 

 

Khi xuất giá mẹ hiền có dặn
Đàn ông thường hảo ngọt nghe con
Cho nên ngoài chút phấn son
Gia chánh ,con phải học môn nấu chè .
Sương sa hột lựu mùa hè
Khi chồng chặt dạ ,chén mè kế bên
Mất ngủ ,con nấu chè sen
Chuối chưng bột bán hơi lềnh mới ngon
Bắp th́ phải lựa thứ non
Củ năng chọn loại dẹp tṛn xinh xinh
Bà ba đủ món linh tinh
Bà cốt chỉ Tết th́ ḿnh nấu thôi
Quê nhà hương vị ô môi
Bánh lọt là dứa thắng đường cho thơm
Đậu ván đậu trắng khoai môn
Ba thứ con nhớ ,đừng quên nước dừa
Rau câu ,chè bưởi dùng trưa
Chỉ vừa đủ ngọt ,không như ba màu
Táo sọn cũng là hoa cau .
Nhẹ tay nương khéo ,kẻo nhầu đậu xanh
Dung nhan con nhớ tân canh
Tươm tất gọn ghẽ,kẻo thành ..chè kho
Sâm bửu lượng có bo bo
Trôi nước,nhỏ lớn khéo vo cho đều
Cốm non xanh ngát màu rêu
Đậu đen đậu đỏ tốn nhiều củi than
Dễ nhứt là chè khoai lang
Thứ nầy vốn có họ hàng :chè thưng
Chén chè chỉ múc lưng lưng
Nấu nướng phải biết cân phân xuân hè
Điểm coi c̣n mấy thứ chè
À!
Chè nào cũng được ,chè bè ..th́ không

 

Long Thượng

 

 

 

Một Lần Dừng Bước


chạy theo bảng chỉ đường
về nhà em mạn bắc
nơi em ở cách phố phường xa lắc
một khu rừng rợp bóng cả lối đi
chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi
vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít

chiều hơi sương mờ mịt
có ngàn thông reo vui
sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác
tôi đứng lại nh́n bước chân đài các
mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai

thương con nắng cuối ngày
như lụa vàng, heo hắt
cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt
tay trong tay lưu luyến phút quay về
tự đáy ḷng choáng ngập nỗi đam mê
và hương sắc đă làm tôi chao đảo

em thầm th́ khẽ bảo
gió se lạnh làn da
tôi hôn em với tất cả thiết tha
lời run rẫy trong làn hơi đứt quãng
không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi

em ơi đă khuya rồi
giă từ bờ suối mộng
ngước lên cao nh́n trăng sao lồng lộng
đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ
ôm chặt em vẫn cứ tưởng như mơ
nghe sóng vỗ trong biển t́nh dào dạt


***

gió ŕ rào, xao xác
ḷng tràn ngập niềm vui
sáng tinh mơ em đă nhoẻn môi cười
ngày chưa đến mà ánh hồng rạng rỡ
nằm bên em nhưng ḷng tôi đă nhớ
đến một ngày khi tôi phải xa em

ước chi đêm dài thêm
cho tháng ngày dừng lại
để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
cho chú cuội nôn nao nói với chị hằng
lời t́nh tự dấu trong hồn se thắt

em bắt tôi nhắm mắt
vớ chăn quấn lên vai
dấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài
kéo màn cửa cho nắng xuân tràn lên gối
một chú sóc trên đầu cành chới với
phóng lên cao khiến chim chóc giật ḿnh

ḱa giọt nắng lung linh
xuyên qua vuông cửa sổ
đến rồi đi cũng chỉ là duyên số
cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi
tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ

Yên Sơn
050217

 

 

Mùng Chín

 

Mùng chín chưa tới cuối tuần

Nghe chừng như Tết còn gần đâu đây

Mùa Xuân? Bão rớt ngập đầy

Viet.No ngồi đọc cho say tình người

Thấy hình anh chị xinh tươi

Chúc cho năm mới bằng mười năm xưa

 

Đàn Ngang

Website Viet.No

 

Nhất Định

 

 

Em nhất định phải lấy chồng thi sĩ
Để đêm ngày cùng gọi gió gom mây
Kéo tơ trời dệt mộng ngập bàn tay
Rồi thong thả kết vần thơ hoà mộng

Trăng có tàn trên tầng cao lồng lộng
Cũng chẳng màng, chỉ cần mộng vào thơ
Cơm bữa có, bữa không, nước khỏi chờ
Chỉ cần thơ là t́nh ḿnh thắm thiết

Nắng hạ vàng, mùa băo giông mưa tuyết
Vẫn thẫn thờ kết mộng ước thành thơ
Nửa trang giấy, cây viết, ”com piú tờ”
Là tất cả t́nh ta – hoà nhịp thở

 

thihạnh

 

Buổi Sáng

 

 

 

Buổi sáng ngoài khung cửa

Cánh bướm lượn vờn hoa

Nắng mai vàng sưởi ấm

Lá đọng sương đêm qua

 

Anh cúi đầu cắn bút...

Hình bóng em hiện ra

Đi tới trong tâm thức

Dáng vẻ thật thướt tha

 

Cánh bướm vẫn bay lượn

Tìm kiếm hút mật hoa

Cảm xúc đầy tư tưởng

Những dòng thơ trào ra...

 

Thấy hồi sinh sức lực

Hôm qua thức trắng đêm

Ôn lại trong ký ức

Những kỷ niệm êm đềm

 

Chuyến viễn du Mỹ quốc

Đến chết cũng không quên

Ôi những ngày hạnh phúc

Tuổi xế chiều thần tiên

 

Bây giờ tuy đôi ngả

Biển bao la triền miên

Cơn sóng nhồi không rã

Khối tình cuối thành duyên

 

Có phải thế không em?

Nhịp nhảy hai trái tim

Ngàn năm cùng nhịp một

Dù đời lắm truân chuyên!

 

Minh Hồ

 

 

Đêm Trăng

 

 

 

Ngồi đếm từng đêm trăng

Trăng lên rồi trăng lặn

Môi khô đến thấm mặn

Giọt nước mắt tròn lăn

 

Tìm kiếm trong trí nhớ

Còn văng vẳng vọng âm

Chưa phai nhòa xao xuyến

Buổi đầu gặp bâng khuâng

 

Ngồi đếm từng đêm trăng

Trăng tròn đến trăng khuyết

Hỡi người yêu có biết

Đây trăm nhớ nghìn thương

 

Kỷ niệm không nhớ hết

Hoàng hôn xuống sương rơi

Bước chân tình gõ nhịp

Đường phố bóng hai người

 

Ngồi đếm từng đêm trăng

Trăng mờ rồi trăng tỏ

Hạnh phúc đến đầu ngõ

Tương lai đón rộn ràng

 

Tuyệt vời trong ngày đó...

Xe duyên về biển xanh

Xác pháo nhuộm đường đỏ

Mộng đôi lứa đã thành

 

Ngồi đếm từng đêm trăng

Trăng mộc đến trăng tàn

Mong tình ta muôn thuở

Đừng thay đổi như trăng!

 

Minh Hồ

 

 

TAO NGỘ

Thân tặng Hội Trưởng HTTTVNHN

& các thi hữu group CHTY

 

 

Từ ngày nay đến ngàn sau

Hội Thơ Tài Tử khắc sâu lòng người

Hương thơm tỏa bốn phương trời

Cụm Hoa Tình Yêu nở, tươi không tàn

 

Đại Hội mười mới vừa sang

Ảnh màu kỷ niệm, lời vàng tao nhân

Phút chia tay tỏ tình thân

Hẹn hai năm nữa, sẽ gần lại nhau

 

Thi nhân trút cạn một bầu

Thơ hòa lẫn rượu tình trao đợi chờ

Thỏa lòng mong ước trong mơ

Đêm tao ngộ chẳng bao giờ nhạt phai!

 

Bể dâu bất diệt nhân tài

Nguồn thơ lai láng chảy dài ngàn năm

Đường đi vạn dặm xa xăm

Viễn du lữ khách viếng thăm Hoa Tình...

 

Hoa Tình Yêu dưới bình minh

Mùa thu lá đổ kết tình năm Châu

Thơ không phân biệt nghèo giàu

Nghĩa tình thi hữu trước sau một lòng!

 

Minh Hồ

Montpellier, 23.11.04

 

 

TÌNH CHA

( Thương Việt Nhân họa theo MHĐ)

 

Thương cha, thương mẹ thì hơn

Thiếu tình, thiếu nghĩa như đờn không dây

Đừng ví von chuyện trời mây

Mà quên công đức, ơn dày của cha

 

Cuộc đời tranh đấu đã qua

Còn ghi nhớ mãi lệ sa trong lòng

Ngày giỗ cha, cảnh lưu vong

Nguyện cầu con hứa đứa con thảo hiền

 

Dù con nghèo, ít bạc tiền

Nhờ cha ân đức, ơn thiên được mùa

Cháu con khỏe mạnh chơi đùa

Tình cha con quí chẳng thua đất trời

 

Vinh quang góp mặt với đời

Chẳng quên ghi nhớ những lời dạy con

“Còn cha gót đỏ như son”(*)

Lời xưa để lại lòng con chẳng sờn

 

Thương cha nằm mộng chập chờn

Nhớ cha sùn sụt từng cơn lệ sầu

Vì ai con ở trời Âu (**)

Mộ cha xa tít bên bầu trời Đông

 

Thương Việt Nhân

MD USA 06/12/04

Thân tặng anh chị MHD

và các Thi Hữu đã không còn cha

Ghi chú : (*) Câu tục ngữ

( **) Vì CS

 

 

 

 

LỜI HUYẾT MẠCH

Trí vẫn nhớ khúc quân hành uỷ thác
mộng vào Xuân không thất lạc Hồn Quê
ba mươi năm đời ngược xuôi ngơ ngác
vẫn không quên mùi lúa rạ chân đê

Ḷng muốn xoá vết nhơ tờ lịch cũ
đem trầm ưu vất xuống hố xương da
bao oan khiên chui qua ngàn sọ vỡ
thôi quẩn quanh rượt bám bước chân xa

Chân cứ muốn quay về Văn Miếu cổ
cho tâm t́nh chạm vóc dáng Ông , Cha
tóc trên đầu sợi nào chưa trắng rộ
cũng rộn ràng ngóc dậy đón Xuân qua

Mời Người uống cùng ta lời huyết mạch
men rượu Hồng sẽ ấm măi không vơi
nuôi chí khí hồn Thơ đừng để nhạt
hẹn vào Xuân ngào ngạt sắc hương tươi

 

Cao Nguyên

 

 

Chuông Noël

 

 

 

Chuông thánh đường vang vọng

Mùa Giáng Sinh lại về

Hồn bơ vơ lắng đọng

Nhớ thương đầy cơn mê

Giáng Sinh nào chung đôi

Lễ khuya ta cùng đi

Áo vàng em hiền diệu

Bên nôi Chúa hài nhi

Chuông từng hồi vẫn đổ

Em tha thiết lời kinh

Ta cầu xin với Chúa

Chúa phúc cho duyên mình

Giữa nhiệm mầu đêm thánh

Thấy hồn mình bay cao

Em ơi nầy trong mắt

Hạnh phúc dâng ngọt ngào

Nhưng em giờ xa quá

Cho lòng anh đơn côi

Chuông Giáng Sinh vẫn đổ

Áo vàng em bên trời

Hỡi này em yêu dấu

Mùa Giáng Sinh lại về

Anh chờ em Vương Hậu

Ta cùng đi lễ khuya

 

Hiếu Anh

 

 

 

Tôi Chọn Mùa Xuân Làm Cơ Ngơi



 

Cho dù mùa Đông đă đến cận kề
Tôi vẫn thấy

mùa Xuân qua khung cửa sổ
Cho dù năm tháng c̣n dài lê thê
Tôi vẫn thấy

mùa Xuân qua như hơi thở

Cho dù mây đen c̣n bao kín ngơ
Tôi vẫn thấy mùa Xuân đọng lại mi em
Cho dù mưa bay, cho dù lá đổ
Tôi vẫn thấy mùa Xuân

xuyên qua bóng đêm

Cho dù đă có một thời giông băo
Cho dù đâu đây bao nỗi kinh hoàng
Cho dù người đi không nh́n ngoảnh lại
Tôi vẫn thấy

mùa Xuân bước đến đầu làng

Cho dù băng giá vẫn c̣n chưa tan
Cho dù rét buốt

khát khao chờ tia nắng
Cho dù tiếng hát

chỉ là lời thầm lặng
Tôi vẫn chờ mùa Xuân bước sang

Cho dù sỏi đá c̣n ghi lời than thở
Và đại dương c̣n trĩu nặng ưu tư
Nhưng mạch giếng ngàn năm

c̣n chảy măi
Và mùa Xuân không nói tiếng tạ từ

Cho dù hôm nay bóng chiều hư ảo
Cho dù mùa đông đă bước vào đời
Cho dù kiếp người

chỉ c̣n là bản thảo
Tôi vẫn chọn mùa Xuân làm cơ ngơi

Nguyễn-Đăng Hưng
(Liège Bỉ, mùa đông 2004

viết chào Xuân Ất Dậu)

 

 

Lời Thì Thầm

Gởi Người Yêu Dấu

 

 

 

Ngày tháng đuổi theo nhau nhanh như bay

Anh và em sẽ như nắng cuối ngày

Biết còn được bao lần nhìn gặp mặt

Còn được bao lần tay được cầm tay

 

Anh cất giấu tấm chân tình gửi lại

Kể từ ngày em nhỏ lệ chia ly

Con tim trong lòng đập nhịp từ bi

Khi chợt nhớ giọt sầu đôi mắt đỏ

 

Gió đuổi lá , lá cuộn mình trên cỏ

Anh xa em, anh đứng ở bên đời

Đất trời nầy sao rộng quá em ơi

Và khoảng trống hồn anh mênh mông lắm

 

Anh tương tư ngôn từ em đằm thắm

Thoát từ đôi môi mềm, mộng xinh xinh

Giấc cô miên ôm gối mộng năm canh

Nghe thảng thốt từng giấc mơ g̣ợi nhớ

 

Tiếng gió thì thầm hàng cây trước ngõ

Là như môi khe khẻ hát lời buồn

Cây sửng sờ từng đợt lá mưa tuôn

Trong thoáng chốc linh hồn anh hóa đá

 

Tháng ngày đuổi theo nhau vội vã

Anh bên đời nghe mòn mỏi tịch liêu

Niềm nhớ thương quấn chặt lấy tim yêu

Ở nơi đó có bao giờ em biết?

 

Yên Sơn

 

Bên giòng San Jacinto

 

 

 

 

Ngồi đây khua động dây đàn

Bên giòng San Jac, dưới ngàn thông xanh

Thoảng nghe gió lẻn qua cành

Sao nghe tê buốt chút tình tương tư

 

Hỏi sông nước chảy về đâu

Chở dùm ta nỗi ưu sầu tình câm

Chiều rơi bến nước âm thầm

Nhịp đàn rời rạc, dư âm não nùng

 

Sương thu từng giọt bâng khuâng

Gợi màu kỷ niệm mấy tầng trăng sao

 

Yên Sơn

 

 

 

 

KHI GIÓ CHỞ MÙA SANG

Gửi về Đà Lạt

 

 

Sáng thức dậy ra trước sân lượm báo

Thấy lá thông xào xạc đón xuân sang

Nắng ban mai như lụa, mỏng manh vàng

Cơn gió sớm xôn xao lời t́nh tự

 

Buồn choáng ngợp, chạnh ḷng người lữ thứ

Nhớ xuân xưa, ngày gió chở mùa sang

Tôi với em từng bước nhỏ thênh thang

Trên con giốc bên đồi cù thơ mộng

 

Tàn cuộc chiến triệu cảnh đời biến động

Em dạt về đâu, tôi ở phương này

Ba mươi năm qua lưu lạc trời tây

Mà vốn liếng là nhớ thương tràn khắp

 

Tôi t́m em gần cuối đời chưa gặp

Dù trầm luân chắc cũng đă dư thừa

Mỗi Xuân về tôi lại nhớ Xuân xưa

Và suối tóc chảy tràn bờ vai nhỏ

 

Đồi cù xưa bao tháng năm c̣n đó

Mà em, tôi riêng từng nhánh sông gầy

Em phương nao biết tôi ở phương này

Buồn choáng ngợp, mỗi Xuân về gọi nhớ

 

Yên Sơn

Cuối năm

050127

 

  

 

Thi Phẩm Tình Chàng Ý Thiếp

Thơ Minh Hồ

Mục Lục

Trang tiếp theo