

Thi Tập
|
Kính
dâng linh hồn Ba Ông
Đào Trung Thừa từ trần ngày
08.12.2000 tại Mỹ Tho, Việt
Nam, hưởng thọ 88 tuổi NHỚ BA Thu hai ngàn về Việt Nam thăm Ba
Má Ngồi nghe Ba nhắc lại
chuyện ngày xưa Ngày xưa Ba dạy con điều
hay lẽ phải Thúc đẩy con trẻ,
động viên tinh thần... Trên đường đời
không thua thiệt một ai Nhìn Ba Má con thấy già
hơn trước Lo con ăn học, dãi nắng
dầm mưa Đến giờ nầy chịu
tủi phận đơn côi Má tê liệt suốt ngày trên
trường kỷ Ba thì còn đi dạo phố
mỗi ngày Nhiều lần trên chiếc xích lô
chạy quanh Bờ sông, thành phố, công viên
Lạc Hồng Hít làn gió mát thổi
từ sông Cửu Ngắm cảnh trời của
thành phố Mỹ Tho Con lo lắng vì sợ Ba
trúng gió Nên trách phiền và đổ
lỗi chi Ba Dành hết sức lực
chăm lo Ba Má Ngờ đâu là lần cuối
của đời Ba Được gặp con
trước khi quy tiên Phật Về Pháp hai tháng sau Ba hấp
hối Thọ tám mươi tám
tuổi, ngày tám tháng mười hai Lòng sầu tiếc con không
được đưa tiển Nhưng cũng còn có anh
Chính trưởng nam Bất cần giấy phép từ
Cali về liệm Tiển đưa Ba đến nơi
nghỉ cuối cùng Hai con Tính và Hồng nơi
đất khác Về thăm nom Má và viếng
mộ Ba Có ngờ đâu đó,
gặp Ba lần cuối Nhìn Ba cười, ăn
được với ngủ ngon Tiếc không hưởng trọn
những gì con biếu Trong lúc tuổi già bóng
xế về chiều
(Tr.7 &
8) |
NHỚ MÁ Nghĩ tới Má lệ trào
khoé mắt Mùa thu buồn lất phất mưa
giăng Con sinh ra vào cuối tháng tám Ngờ đâu lớn lập
nghiệp tha hương Năm bảy chín chúng con
vượt biển Má ở nhà cầu Phật
từng ngày Xuất gia khi nhận được
tin vui Rằng tất cả định
cư tam quốc Rải rác khắp trời
Á ,Mỹ, Âu Nơi xứ người công
thành danh toại Nhưng bệnh Má không cứu
được mau Anh Bác sĩ cũng không giúp
được Má vướng mang trí
nhớ còn đâu Càng nghĩ tới con càng
thương Má Tuổi về già không nhận ra con Đã nhiều lần trở
về xứ Việt Những lần sau lòng dạ
xót xa Thương thân Má toàn thân tê
liệt “Kề bên con ôm Má lệ nhoà Rồi con sờ cặp vú
nhăn nheo Làm Má nhột tát cho một
cái Tát con mừng, Má khỏe
sống lâu” (Trang9) |

Thi Phẩm Tinh Chàng Ý Thiếp