Thơ Minh
Hồ Đào
Thi Tập
![]()

![]()


|
|
|
|
|
1.ƯỚC MONG Ước mong mái ấm gia đình An vui Xuân, Hạ, Thu, Đông bốn mùa Dù cho bão tố giông đưa Có anh bên cạnh không mưa trong lòng Đến khi đầu bạc răng long Hơi tàn, phút cuối mộ phần bên nhau 3.NHẮN GỞI Nhìn trời xanh với ước mong Gởi mây gió thổi đến vùng
Clermont Có nhà thơ sống với con Muốn cùng nối nhịp tơ duyên cùng
người Nhắn rằng anh cố đợi
chờ Càng tăng giá trị thủy chung của
chàng 5.THUYỀN DUYÊN Thuyền tình đã hết lênh đênh Dòng sông định mệnh lặng yên cuối
đời Nắng mai trải lối tuyệt vời Vườn lòng nở mãi hoa
tươi rực màu Không còn là giấc chiêm bao Cũng không e thẹn thuở nào mới quen Cùng nhau khóa cửa, gài khoen Lứa đôi gìn giữ lời
nguyền thiên thu 7.KHÁT VỌNG Theo tháng năm dặp tắt Lửa yêu đương lắng chìm Đến tuổi già cô quạnh Cuộc đời để nằm im! Bỗng một chiều anh đến Em tan nỗi cô đơn Hồn dạt dào như biển Bởi lời thơ sắt son Tấm chân tình vừa được Em khắc sâu trong tim Một bóng hình mơ ước Bao nhiêu năm kiếm tìm... Em tìm về bến mộng Thấy tình yêu đợi trông Người trăm năm khát vọng Hạnh phúc, nghĩa vợ chồng! 9.NGỌC NGÀ Niềm hy vọng một tình yêu Không như chiếc lá quạnh hiu lìa cành Hay hoàng hôn tím trời xanh Phải là một bức tường
thành thủy chung Tiếng đàn lòng chẳng lạc cung Uyên ương xây tổ ấm chung đậm
đà Dù nay qua tuổi ngọc ngà Xuân tàn, bóng xế, bướm hoa vẫn
vờn 11.GỞI NGƯỜI THI SĨ Hôm qua tình chở đầy thuyền Ghé vào bến nợ trao duyên cho
người Muôn hoa đua nở rợp trời Hương thơm ngào ngạt ướp
lời trăm năm Tương lai sáng rực trăng rằm Chôn sâu quá khứ, thăng trầm tuổi xuân Tha hương kiếp sống nhọc nhằn Dãi dầu mưa nắng, gối chăn
lạnh lùng Tưởng rằng tình chẳng
đóng khung Mãi là cơn sóng chập chùng biển
khơi Trái yêu rụng mái hiên đời Em đi tới nhặt gởi
người trong mơ Hôm nay viết một trời thơ Tặng người thi sĩ mịt
mờ xa xăm Sẽ là tri kỷ tri âm Hành trình cuối chặng sắc
cầm thiên thu! 13.CHỜ (Cảm
tác bài Đợi của Thi sĩ Minh Hồ) Anh đợi, Em chờ sao lâu quá Không đợi, không chờ có lẽ nhanh “Dục tốc bất đạt”Anh có biết Tình đẹp muôn đời em với anh Phu quân, Hiền thê như cái thuở Bốn bề vắng lặng tiếng hai ta! 15.HẠNH PHÚC Trên đất Pháp nhiều năm gian khổ Đôi vai trĩu nặng gánh gia đình Với thời gian tuổi đời
chồng chất Âm thầm đau khổ chịu riêng mình Giờ đây lóe lên một điểm
sáng Mong ngày đoàn tụ kẻ cô đơn Trời mưa nhưng hồn không bị
ướt Gia đình hạnh phúc cảnh nào hơn 17.HƯƠNG TÌNH Bóng hình anh trong tim em muôn thuở Trên bờ môi đọng mãi giọt yêu
đương Em cảm xúc nghe trong lòng vấn vương Đêm thức giấc mùi hương tình
phảng phất 19.NỤ HÔN Anh trao một nụ hôn đầu Lòng em tươi mát, đón chào xuân
sang Én về thành phố reo vang Mai, Hồng, Cúc trổ, một màn thiên thanh Trao anh lại nụ hôn mình Để không nghĩ đến cuộc tình phân
ly Lệ mừng thấm ướt bờ mi Cười vui cho trọn những gì
ước mơ 21.CHUYỆN TÌNH Chuyện tình yêu làm sao rõ thấu Thổn thức con tim buổi ban đầu Bên bờ đá cát vàng biển
lặng Tỏ bày tâm sự với lo âu Hẹn ước bên nhau tới bạc
đầu Chứng minh lời nguyện bầy hải âu Bay lượn vòng quanh trên biển rộng Mãi mãi bên nhau để khỏi sầu 23.CÓ BIẾT? CÓ HIỂU? Anh hỡi! Anh yêu! Anh có biết? Em đây mơ tưởng, nhớ ngập
lòng Theo tiếng thời gian hồn đơn chiếc Đợi chờ tháng bảy lệ
hết đong! Anh hỡi! Anh yêu! Anh có hiểu? Em thường tâm sự với phòng
không Yêu trong nghịch cảnh đành cam chịu Để thuyền duyên cứ trôi bềnh
bồng! Minh Hồ Đào |
2.MỘNG
MƠ Chập chờn trong
giấc ngủ say Giật mình tỉnh
giấc chạm tay người tình Vòng tay yêu, lời
chân tình Nồng nàn
sưởi ấm đời mình tha hương 4.YÊN CHÍ Anh yêu! Sao mà đa nghi như
Tào Tháo Đã bảo
rằng yên chí “Em yêu anh” Vậy mà cũng
đa sầu rồi mất ngủ Để mẹ già, Em
với con lo âu Làm lỡ mất
thời gian mình đang có Mất lòng tin khó
định hướng tương lai Nầy nhé, hãy nghe
em nói khẻ: Trên cõi đời,
Em chỉ có anh thôi 6.HOA DUYÊN Tay em chăm sóc
vườn yêu Hương thơm lan
tỏa, mỹ miều hoa duyên Mùa hè năm
đó khó quên Phương nào anh
đến tặng em hoa tình Gọi là kỷ
vật lòng tin Với bao
ước vọng đôi mình trăm năm Từ đây mở
cửa đời câm Mười năm giông
tố âm thầm khổ đau Thời gian tóc
đã thay màu Buồn nhiều vui ít,
bể dâu đất trời Thơ họa trao gởi mở
lời Rằng là dìu
dắt suốt đời bên nhau 8.TÌNH TRI
KỶ Thuyền yêu vừa
ghé bến Tô điểm lại
cuộc đời Hằng mong trời
biến chuyển Sau cơn mưa sáng
tươi Dở trang tình tri
kỷ Hồn lạc chốn Thiên
Thai Họa vần thơ thi
sĩ Giữ tình cảm không phai Em nghe tim rung động Vấn vương
tiếng của người Mộng trăm năm vui
hưởng Sớm mai, chiều
thảnh thơi 10.BÂNG KHUÂNG Những lời
thắm thiết Như nhạc thơ ca Và anh có biết Vương đầy hồn hoa Đêm về trăn
trở Từng giấc mơ
qua Bướm vàng lay
động Nhớ bóng hình
xa Bâng khuâng tự hỏi Cuộc tình đôi ta Sao dời vật
đổi Muôn thuở thiết
tha? 12.EM MUỐN Bỗng một hôm em
thèm muốn hò hẹn Sống lại thời
đưa tiễn lúc vừa yêu Dù hôm nay tình
đã vẹn mọi điều Tai vẫn nghe tiếng kêu “Em”
còn đậm Say hạnh phúc
đời em đang nồng thắm Vòng tay yêu
sưởi ấm áp hồn em Nỗi nhớ nhung
tràn ngập hai trái tim Làm rung cảm
đến rèm mi đọng lệ Bỗng một hôm em
thèm muốn anh kể Chuyện ngày
xưa anh để ý
thương ai Khi gặp em dù màu tóc đổi
thay Lòng vẫn trẻ
như ngày xưa thân ái 14.MAI MỐI Đôi ta ở hai
phương trời cách biệt Em vùng biển, Anh
tận hỏa diệm sơn Hữu duyên nên
gặp người đưa lối Đưa lối cho
mình quen biết nhiều hơn Tình gần như xa, tình
xa gần lại Biết bao kỷ niệm
ta vấn vương Tuổi về già ta
cần chi danh lợi Chỉ mong sao hợp
ý với yêu thương 16.ĐÃ
NÓI RỒI Làm sao biết
được ngày mai Đôi ta có
được những ngày vui tươi Làm sao rõ
được lòng người Nếu anh “trúng số”
đổi dời thương em Trước sau
giữ một lời nguyền Yêu anh không phải giàu
nghèo, hào hoa Thương anh bản
tánh thật thà Thương con,
thương mẹ,vợ nhà thủy chung 18.THƯƠNG
VỚI NHỚ Người ta bảo
nếu thương thì nhớ Nhớ khi xa gần
lại thấy thương Thương với
nhớ làm ta mất ngủ Ghét nhau đi khỏi
phải nhớ thương 20.CUỐI
MÙA HOA Bao năm trong mắt
buổn cay Ước mơ đôi
bóng tình say men nồng Bạc màu sợi
tóc vợ chồng Đường
đời cuối chặng vẫn hồng
bướm hoa 22.TỈNH
GIẤC Tình yêu không như
gió thu bay Không như chiếc lá
rụng hằng ngày Ánh trăng vàng mây
đen che khuất Không bởi lòng
người chóng đổi thay Thu đi đông về anh
có hay? Hồn em hòa lẫn
với gió mây Trôi mãi đến
tận vùng núi lửa Giật mình tỉnh
giấc em mới hay! 24.ĐỠ
BUỒN Anh yêu! Có biết
người xưa thường nói: “ Con là nợ,
mà vợ là oan gia ” Khi nghĩ tới
có làm anh bối rối? Em thì già lại
vướng bệnh đau lưng Duyên đến muộng
màng, em đành phải chịu Từ lúc anh
thương, tươi mát tâm hồn Bởi có nhau
lúc về già an ủi Tâm sự đổi
trao, trò chuyện đỡ buồn. Minh Hồ Đào |

Thi Phẩm Tình Chàng Ý Thiếp