Hốt Ngọc
Lượm Vàng
Nguyễn vân Xuyên
(Câu
chuyện được viết hoàn toàn theo
sự tưởng tượng của Tác
Giả. Nếu có sự trùng hợp
địa danh, tên họ ngoài đời,
đó là điều ngoài ý muốn của
Tác Giả. Xin chân thành cáo lỗi) Nguyễn vân Xuyên *** Ấn bản lần thứ
hai 1998
Chú hai Ngọt và dì tư Canh
(theo cách gọi thông thường của
người dân địa phương) là một
cặp vợ chồng hiền lành chất
phác mà hầu hết mọi người dân
trong làng đánh cá Phước Hải
thuộc quận Đất Đỏ, tỉnh lỵ
Bà Rịa hết lòng thương mến.
Từ các thế hệ
ông, cha của chú
hai Ngọt cũng như dì tư Canh
đã nghèo và đến đời của
hai người thì cái khó, cái nghèo
cũng cứ vẫn còn đeo đuổi …
Khi còn nhỏ, chú hai Ngọt
chỉ được đi học cho đến
tạm biết đọc biết viết sơ sài
chữ Quốc Ngữ rồi ở nhà
giúp đở cha mẹ trong nghề đi biển
chài lưới. Còn dì tư Canh
thì “ hoàn toàn dốt đặc cán mai ”
vì gia đình quá nghèo khổ, từ
nhỏ đã phải ra đồng cùng cha cùng
mẹ trong việc cấy cày…
Cùng với các
người trai trẻ trong làng, qua các dịp
hội hè đình đám, được
các bậc trưởng thượng kể cho
nghe những câu chuyện qua sách vở tiểu
thuyết, câu chuyện “ Chúa Tàu Kim Quy ” của ông Hồ
Biểu Chánh đã ăn sâu vào
đầu óc chú hai Ngọt , đã làm
cho chú
hai Ngọt say mê thích thú với
nhiều ước mơ sẽ được
giàu sang như nhân vật chánh trong câu chuyện
đã được Mạc Thiên Tứ
(cháu của ông Mạc Cửu) chỉ cho
một kho tàng đầy vàng ngọc châu báu
và trở thành giàu sang .. ..
Nhưng đó chỉ là
ước mơ.
Khi lớn lên, nên bề gia
thất, chú
hai Ngọt lấy dì tư Canh
về làm vợ và có được
bốn đứa con, hai gái hai trai, lần
lượt cứ năm một sinh ra
đời trong cảnh khó khăn thiếu
trước hụt sau… Nhưng chú hai Ngọt
vẫn luôn luôn có những mơ ước
của riêng mình, vì thế mà chú bèn
đặt tên cho các con qua bốn chữ : Hốt,
Ngọc, Lượm, Vàng.
Trước đây,
dưới thời Cộng Hòa, dưới
thời Quốc Gia, gọi là gia đình
nghèo không bằng ai, nhưng ngày ngày
cũng có hai bữa cơm với rau dưa,
tôm cá, thịt dầu...sáng sáng ra phố
chợ uống cà-phê, ăn xíu-mại, bánh
tiêu, giò chá-quẩy ở quán chú
Tửng. Còn phần con Hốt, con
Ngọc, thằng Lượm, thằng Vàng
thì đều được cắp sách
đến trường học hành đàng
hoàng như hầu hết mọi đứa
trẻ trong làng.
Từ sau ngày 30 tháng
4 năm 1975, đất nước được
gọi là “ Đã hoàn toàn giải phóng
và thống nhất .. ..nhân dân Việt Nam ta anh hùng đã
đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào.. ..”, thì
thằng Cưởng, thằng Bánh, con
Ớt, con Chanh, trước đây bỏ làng
đi theo Cộng Sản, bây giờ còn sống
sót trở về làm việc trong “ Ủy Ban
Nhân Dân Xã” bên cạnh một ông
người Bắc
được gọi là “ Đồng Chí
Bí Thư”. Thằng Cưởng, thằng
Bánh, con Ớt, con Chanh đã tỏ ra hống
hách, coi mọi người trong làng trong xã
không ai ra gì, tụi nó tự cho mình là
những người có công với Cách
Mạng, với Đảng, có quyền đứng
ra điều hành việc làng việc xã
để đem lại công ăn việc làm, đem
lại cơm no áo ấm cho mọi người
ở địa phương nầy trong một
cái chế độ mới được
gọi là “Xã Hội Chủ Nghĩa”.
Hằng ngày, thằng
Cưởng, thằng Bánh, con Ớt, con
Chanh, lưng đeo súng lục, cánh tay đeo
băng đỏ có “Đồng Chí Bí
Thư”người Bắc đi kèm, thay phiên
nhau cầm máy phóng thanh sang sảng nói nhưng
câu, những chữ nghe lạ hoắt : “
Nhân dân làm chủ, Đảng lảnh đạo,
nhà nước quản lý.. .. nông dân làm
chủ ruộng đồng, công nhân làm chủ nhà
máy xí nghiệp.. .. Xã Hội Chủ Nghĩa
không có người bóc lột người
.. ..chủ nghĩa Mác Lê-Ninh bách chiến bách
thắng muôn năm.. ..Bác Hồ vĩ đại
sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta..
..”,và còn không biết bao nhiêu câu, bao nhiêu chữ
khó hiểu khác nữa... mọi
người dân trong xã Phước Hải thì
thầm tự hỏi rằng “thằng
Cưởng, thằng Bánh, con Ớt, con
Chanh có hiểu “những câu, những
chữ” mà hằng ngày chúng nó
đã khua tay, khua chân, hùng hổ mạnh miệng
phát biểu hay không? Có lần cậu tám
Ngọ đến Ủy Ban Nhân Dân Xã xin
giấy phép đi Bà-Rịa để thăm
người nhà, con Chanh cầm giấy phép
của cậu
tám Ngọ lên đọc, nhưng nó
lại “cầm ngược đầu tờ
giấy” mà ngó vào, điều đó
chứng tỏ rằng : “con Chanh hiện nay
vẫn còn dốt chữ, không biết viết
biết đọc chữ Quốc Ngữ”.
Từ đó, cái
gì cũng là “của chung, của hợp
tác xã”, và ai ai cũng là “ chủ”,
nhưng gia đình của chú Hai Ngoṭ,
dì tư
Canh cùng bốn con Hốt, Ngọc,
Lượm, Vàng cũng như đa số mọi
người dân trong làng thì lại càng
nghèo khổ, khốn khó hơn lên, ngày ngày
chỉ duy nhất có hai bữa ăn, một
bữa cháo, một bữa cơm độn
với khoai...Và điều đặc biệt
hơn nữa là mua một lít dầu, mua
một cây đinh cũng phải “xếp hàng và
đăng ký” trong một cái chế độ
mới được gọi là “ làm theo
năng lực hưởng theo nhu cầu”.
Và cũng từ
đó, ngày nào cũng có người từ Sài
Gòn, từ các nơi khác
kéo nhau đến các làng ven biển mua ghe,
hùn hạp đóng tàu để
“vượt biên trốn đi nước ngoài
tìm tự do”.
Nhờ nhà có ghe
và biết nghề đi biển đánh cá
mà chú
hai Ngọt, dì tư Canh và bốn con
Hốt, Ngọc, Lượm, Vàng đã
được các gia đình người Hoa Kiều
từ Sài Gòn xuống “móc nối” cùng
vượt biên để trốn đi nước
ngoài và họ đã thành công đến
được bến bờ tự do.
Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà
những người tỵ nạn Cộng Sản
Việt Nam thường gọi một cách nôm na
là nước Mỹ, là xứ Cờ
Hoa, đúng là một nơi “ Thiên Đàng
của Tiền Bạc và Tình Yêu” và cũng
là “Địa Ngục của Lao Động”.
Ở đây, có đủ mọi việc cho
mọi giai tầng trong xã hội. Người
có học, có bằng cấp cao thì làm
những công việc nặng về trí óc
dành cho người trí thức. Những
người thất học thì không thiếu gì
việc làm và muốn làm bao nhiêu ngày, bao
nhiêu giờ cũng được, không có
giới hạn giờ giấc ngày đêm,
chẳng hạn như thành phố sòng bạc
quốc tế Las Vegas, sinh hoạt hai mươi bốn
giờ trên hai mươi bốn giờ,
điện đớm sáng rực cả
một vùng trời thật bao la mà có
người nói rằng (không biết có
đúng không !) Số lượng điện
ở đây, xài một ngày một đêm
bằng cả nước Việt Nam Xã Hội
Chủ Nghĩa xài trong hai tháng”.
Và cũng từ cái
đất địa nầy của xứ Cờ
Hoa mà có nhiều người Tỵ Nạn
Cộng Sản Việt Nam đã đến đây với
hai bàn tay trắng, sau hơn sáu, bảy năm
làm việc cật lực ngày đêm đã
trở thành “những Triệu Phú, những
Tỷ Phú” trong cộng đồng Việt Nam tại
Hải Ngoại như các ông Trần Dũ,
Nguyễn
Tấn Đời, Vĩnh Hiệp Phong,
Khương Văn Huấn...và còn nhiều
người khác nữa...
Cũng như hầu hết
những người tỵ nạn Tỵ Nạn
Cộng Sản Việt Nam, gia đình chú hai Ngọt,
dì tư
Canh và các con Hốt, Ngọc,
Lượm, Vàng đã đến xứ
Mỹ với hai bàn tay trắng. Và cũng
như mọi gia đình người Việt Nam
khác ở xứ Cờ Hoa, gia đình chú hai Ngọt,
với cả vợ chồng con cái đã
phải lao đầu vào “Địa Ngục của Lao
Động” để tìm thấy “ Thiên Đàng
của Tiền Bạc và Tình Yêu”.
Thế nhưng mưu sự
tại Nhân mà thành sự tại Thiên và
sức người thì có hạn. Chú hai Ngọt,
dì tư
Canh chỉ làm được công
việc nhẹ là cắt chỉ và vắt
sổ, còn Hốt, Ngọc, Lượm, Vàng
thì đi may ngày may đêm các loại quần
din,áo thung đủ kiểu đủ hiệu mà
có nhiều lúc đã ngủ gục bên các
máy may mà không hề hay biết.
Đối với chú hai Ngọt
và dì
tư Canh thì bây giờ đã
mãn nguyện lắm rồi. Cuộc sống không
còn phải lo nghĩ đến vấn đề
cháo, khoai, đến vấn đề phải ăn
độn như những ngày còn ở lại Việt Nam :
“Cắt chỉ, vắt sổ tại nhà, công
việc được làm theo đúng năng
lực và thực sự thụ
hưởng theo nhu cầu, khi nào cảm thấy
khát nước thì vào mở tủ
lạnh lấy coca, nước ngọt đủ
loại, bia, rượu, cà-phê, trà sửa,
uống tùy thích không giới hạn... khi
nào cảm thấy đói bụng, muốn ăn
thì không thiếu gì thịt bò, heo, gà, tôm,
cua, cá... có thể gọi điện thoại cho
người mang thức ăn đến tận
nhà như phở, hủ tiếu, cơm, bún
bò Huế... Cả Pizza Ý Đại Lợi
và các món ăn bản xứ như gà
Ken Tucky, Mac Donald... Thêm vào đó, vừa
ngồi làm việc vừa nghe Tuấn Vũ
hát bài Người Yêu Cô Đơn, Hoa Sứ Nhà
Nàng, nghe Chế
Linh hát bài Thành Phố Buồn,
Mười Năm Tình Cũ... Như vậy
thì chú
hai Ngọt và dì tư Canh
còn mơ ước gì hơn nữa.
Đúng là đang ở trên Thiên Đàng...”.
Phần con Ngọc thằng Vàng
thì đất địa nầy không thích
hợp với các tên của chúng nó.
Hình như xứ Cờ Hoa với nhiều
mõ vàng, mõ ngọc, mõ đá quý
đã “ Ghen” với các tên của chúng
nó hay sao mà con Ngọc thằng Vàng nay
bệnh mai đau, suốt ngày đi làm chỉ
đủ ăn đủ mặt... nhưng tính
tình rất hiếu thảo với cha mẹ,
thương mến anh chị em và rất chân tình
với bạn bè láng giềng thân cận
đồng hương.
Con Hốt, thằng
Lượm thì được “Tổ
Đải” làm ăn thiệt khấm khá, tiền
bạc thu nhập một cách rất dễ dàng
và càng ngày càng trở nên giàu
có hơn người.
Người ta bảo
răng : “Bần cùng sinh đạo tặc,
Phú quý sinh lễ nghĩa”, nhưng Con Hốt
thằng Lượm thì hoàn toàn
trái ngược. Từ ngày chúng nó
bắt đầ̀u giàu sang thì cũng
là lúc chúng nó bắt đầu
trở nên “Bất Nhân Bất Nghiã”, vô phép vô
tắc, hổn láo khinh khi chú hai Ngọt,
dì tư
Canh, con Ngọc, thằng Vàng và
với cả người đồng hương
Việt Nam. Con Hốt, thằng Lượm
đã thật sự quên đi những
tháng ngày cơ hàn mà trong những
lúc đó chú hai Ngọt, dì tư Canh
lúc nào cũng hy sinh nhường cơm xẻ
cháo cho các con nhất là luôn dành riêng cho con
Hốt và thằng Lượm
Con Hốt thằng
Lượm quyết định dọn nhà ra
ở riêng, không ở chung với chú hai Ngọt,
dì tư
Canh, con Ngọc, thằng Vàng
nữa. Đồng thời Con Hốt thằng
Lượm cùng hùn vốn với nhau
mở xưởng may riêng.
Qua sự cố vấn
của một số vị luật sư Việt Nam danh
tiếng tại thủ đô tỵ nạn “Tiểu
Sài Gòn” : Hai chữ đều của hai tên
Hốt, Lượm ghép vào nhau để
lấy tên riêng cho công ty (Hốt = Ho, Lượm = Lu),
tức là HOLU COMPANY, goị tắc là HOLUCO.
HOLUCO, một cái tên nghe
thật lạ và thật đẹp mà
những tên tài phiệt Mỹ, tài phiệt
Mễ khi nghe đến phải giật mình và
tưởng rằng đây là một công ty
lớn của giới tài phiệt Nhật
Bản, Đại Hàn, Đài Loan hay Singapore gì
đó... chứ không thể nào là công ty
của người Việt Nam, Việt Nam, một trong
những nước được xem như
nghèo nhất thế giới hiện nay.
HOLUCO đã tưng
bừng khánh thành và sau hơn ba năm
hoạt động đã thuê mướn hơn 500
nhân viên (gồm cả hành chánh lẫn công nhân)
với đủ mọi sắc dân Việt Nam, Lào,
Cam Bốt, Trung Hoa,
Mễ Tây Cơ kể cả người Hoa Kỳ
trắng lẫn đen, nhưng đa số vẫn
là người đồng hương Việt Nam.
Và cũng sau hơn 3 năm hoạt động,
số tài chánh thu nhập đầu tư của
công ty đã hơn 500 triệu đô-la hàng năm.
“ Bà chủ Hốt và ông chủ
Lượm mệnh danh là
những tỷ phú Việt Nam tại Hoa Kỳ”.
Nhưng có một
điều thật đáng buồn là Con Hốt
và thằng Lượm không liên lạc thăm
hỏi, giúp đỡ gì cho chú hai Ngọt,
dì tư
Canh, cho con Ngọc, thằng Vàng.
Chính con Ngọc, thằng Vàng phải đi
làm cho xưởng may của ông bà
Hứa Liều và ông bà Tăng
Quảng, gia đình những
người Hoa
Kiều vượt biển cùng
chuyến tàu và con Ngọc thằng Vàng xin
được đem hàng về nhà cho chú hai Ngọt
và dì
tư Canh cắt chỉ và vắt
sổ tại nhà. Con Hốt thằng
Lượm bây giờ hoàn toàn “Lột
Xác” hình như chúng nó không còn coi chú hai Ngọt,
dì tư
Canh, cho con Ngọc thằng Vàng là
“cha mẹ anh em” của chúng nó nữa. Và
bây giờ chúng nó tự xem mình là
những ông bà chủ lớn, là
những Big Boss...
Những người
đồng hương Việt Nam cùng vượt
biên, cùng ở đảo và cùng
định cư ở Hoa Kỳ cùng lúc với gia
đình của chú hai Ngọt dì tư Canh
thấy những hành động bất hiếu,
bất nghĩa, hống hách, hổn láo của con
Hốt thằng Lượm đã bàn
tán xôn xao và nhiều lời lên án.
Những lúc rổi rảnh có dịp
gặp nhau nhất là những lúc tại
nhà chú
hai Ngọt dì tư Canh thì các
đồng hương Việt Nam tha hồ mà
chưởi rủa con Hốt thằng
Lượm trước mặt chú hai Ngọt
dì tư Canh và con Ngọc thằng Vàng.
Nhưng mỗi lần như thế thì chú hai Ngọt
dì tư Canh luôn luôn tỏ ra bênh vực cho con
Hốt thằng Lượm và coi như không
có chuyện gì xảy ra cho gia đình mình.
Trong những công nhân làm
việc cho HOLUCO, có một cậu thanh niên đẹp
trai, lực lưỡng khoẻ mạnh,
người quê quán vùng núi Bửu Long,
tỉnh lỵ Biên Hoà tên là VÔ, Nguyễn Văn VÔ,
nam công nhân chuyên ráp tay áo của hảng may
đã lọt vào mắt xanh của bà
chủ Hốt.
Đồng thời, trong
giới nữ công nhân, có một cô thôn
nữ trẻ đẹp hiền lành, siêng năng,
người quê ở cồn Phó Quế
tỉnh Long Xuyên đã làm rung động con tim
đang tìm tình yêu của ông chủ
Lượm, đó là cô HOÀI, Trần Thị
HOÀI, nữ công nhân chuyên ráp cổ
áo cho HOLUCO.
Sau nhiều năm miệt
mài nơi thương trường, bây giờ
bà chủ Hốt và ông chủ Lượm là
những người hiện có trong tay hàng
tỷ đô-la, tiền rừng bạc biển không sao
kể xiết và đây cũng là lúc phải
nghĩ đến tình yêu, phải tìm
người chăn gối để cùng nhau
thừa hưởng cái gia tài khổng
lồ mà có lẽ ăn xài đến thêm ba
đời con, cháu, chít cũng không hết.
Việc gì đến
phải đến.
Không giống như những
người tỵ nạn Việt Nam khác trong
Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại, mỗi
lần tổ chức đám cưới, sinh
nhật là một dịp để “Kiếm
Lời” như một dịch vụ thương
mại trên thương trường. Bà chủ
Hốt và ông chủ Lượm hoàn
toàn làm khác thiên hạ, chơi bạo lấy
tiếng sang bằng cách cả hai tổ
chức đám cưới cùng một
lượt và đặc biệt hơn
nữa là trang trọng thông báo trong thiệp
mời “không nhận tiền, quà mừng
đám cưới của quan khách tham
dự”. Thêm vào đó, những thân
hữu ở xa trên khắp thế giới
được đài thọ vé máy bay
khứ hồi và khách sạn suốt
thời gian lưu trú để tham dự
đám cưới. Còn những
người ở gần thì có xe
đưa rước tận nhà.
Lần đầu tiên trong
lịch sử di dân tại Hoa Kỳ, có một đám
cưới của người gốc ngoại
quốc được tổ chức như
thế mà lại là người Việt Nam
thì thật là vô cùng “Vẻ Vang Dân Việt”
Số người tham
dự đám cưới dự trù lên
đến 5000 người.Tất cả các
nhà hàng lớn, nhỏ ở khu vực
Thủ Đô Tỵ Nạn “Tiểu Sài Gòn”
đều được đặt
trước dành riêng cho hôn lễ của Bà
chủ Hốt và ông chủ Lượm.
Một cái đám
cưới có một không hai trên cõi
đời nầy đã kéo dài liên tục
trong hai mươi bốn giờ đồng hồ,
từ 10 giờ sáng ngày hôm trước
cho đến 10 giờ sáng ngày hôm sau. Hầu
hết các ca sĩ, các băng nhạc Việt Nam
nổi tiếng tại Hoa
Kỳ đều được
mời đến (với thù lao hạng sang)
để thay phiên nhau liên tục trình diễn giúp
vui cho quan khách.
Điều gây chú ý
nhất cho quan khách tham dự là tại tất cả các nhà
hàng dành cho hôn lễ, tên họ của các cô dâu
, chú rễ từng cặp được
kết thành bằng những thỏi vàng
Kim Thành loaị hai mươi bốn ca-ra
trước cửa vào :
Lê Thị HỐT & Nguyễn
Văn VÔ
Lê
Văn LƯỢM & Trần Thị
HOÀI
Việc chọn ngày lành
tháng tốt cho hôn lễ do một thầ̀y
tướng số kiêm chiêm tinh gia, địa lý,
tử vi người Việt gốc Hoa ở
Chợ Lớn trước năm 1975, hiện
đang sống định cư ở khu Chinatown, Los
Angeles đã “Bốc Quẻ” và đề nghị,
đó là thầy TĂNG THÊM TÀI
Người
được mời làm Trưởng Ban
Tổ Chức Hôn Lễ là ông bà chủ nhân
tiệm vàng THIÊN TƯỜNG ở Toronto, Canada.
Trong số quan khách phát
biểu ý kiến, lời phát biểu của
giáo sư TÔN THẤT ĐỨC đến từ
Pháp Quốc đã làm mọi
người giật mình và chú ý,
giáo sư TÔN THẤT ĐỨC phát
biểu một cách long trọng như sau :”Kính
thưa quý vị, chỉ cần ghép tên các cô
dâu, chú rễ từng cặp vào nhau thì
quý vị thấy ngay rằng, họ sẽ
giàu sang suốt nhiều đời... HỐT-VÔ
và LƯỢM-HOÀI. Chắc đây là
Ý Trời”.
Có một điều
thật đáng trách và không thể tha
thứ là con Hốt thằng Lượm
không mời chú hai Ngọt dì tư Canh, con
Ngọc thằng Vàng tham dự đám
cưới của chúng nó. Có lẽ,
chúng nó sợ “Mất Mặt” với mọi
người vì có cha mẹ, anh em không phải
là những người danh giá giàu sang.
Thật là bất nhân bất nghĩa vô cùng.
Trái lại, để
giữ thể diện cho con Hốt thằng
Lượm, chú hai Ngọt dì tư Canh, con
Ngọc thằng Vàng, một tuần lễ
trước ngày đám cưới của
con Hốt thằng Lượm, đã cùng
nhau mua vé máy bay về Việt Nam thăm lại
làng đánh cá Phước Hải thân yêu
sau nhiều năm dài xa cách.
Ngày đám
cưới của con Hốt thằng
Lượm tại Mỹ thì tại việt Nam
cũng là ngày chú hai Ngọt dì tư Canh, con
Ngọc thằng Vàng bỏ ra một ngàn
đô-la tổ chức một buổi lễ cúng
đình tại làng Phước Hải
để tạ ơn đối với Thánh
Thần Thổ Địa và mời tất cả
dân làng tham dự.
Chính quyền Cộng Sản
địa phương không thích những việc
“duy tâm thần thánh”, nhưng lần đầu tiên
tại làng Phước Hải kể từ
ngày miền Nam “được hoàn toàn
giải phóng”, có Việt Kiều từ
nước ngoài về thăm quê hương, bỏ
tiền ra để cho dân chúng trong làng trong xã
có được” một bữa
rượu thịt hả hê và quý vị
đồng chí trong ban lãnh đạo xã có
được một ít tiền biếu bỏ
túi riêng” thì cũng là điều tốt cho
làng cho nước mà thôi.
Theo lời kể của
những người cố cựu : Sau
hơn mười năm dưới chính
thể Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa,
đất nước cần phải văn minh tân
tiến để theo kịp trào lưu của thế
giới, chính quyền mới cần phải
có những người đầy đủ
khả năng về mọi mặt để lãnh
đạo và điều hành việc làng
xã. Do đó, thằng Cưởng,
thằng Bánh, con Ớt, con Chanh, mỗi
đứa được cấp cho “một
tấm giấy khen và được phục viên”
về sống một đời sống thật
bình thường như mọi người công
dân chân chính của chế độ mới, Xã
Hội Chủ Nghĩa.
Thằng Bánh bây
giờ làm nghề vá xe đạp ở
cầu Long Hương ở gần Chợ Cũ
Bà Rịa.Thằng Cưởng bị phục
viên, bất mản chế độ, uống
rượu chửi rủa tùm lum cho nên
đã bị bắt đưa đi học tập
cải tạo ở Rừng Lá, Hàm Tân không
biết đến bao giờ mới
được thả về. Con Ớt vượt
biên trốn đi nước ngoài nhưng không may
ghe bị chìm, xác trôi vào miệt
Nước Ngọt, người nhà phải
đến nhận diện và đem xác về chôn
cất ở Phước Hòa Long. Con Chanh
thì bây giờ nửa khùng nửa
điên, nửa khóc nửa cười,
quần áo rách rưới, ăn đất
ăn cát, thậm chí có lúc ăn cả
cứt cho nên chính quyền địa phương
nghĩ rằng nó trước đây là
người “có công với Đảng, có
công với Cách Mạng” nên đã gửi
nó vào nhà thương điên ở Biên
Hòa.Còn phần ông “ Đồng Chí Bí
Thư” người Bắc, theo lời kể
của cậu
út Chót, ông nầy đã cùng
gia đình “móc nối” với Hoa Kiều, thay
đổi tên họ thành người Việt
gốc Hoa, cùng vượt biên bán chính
thức để đi nước ngoài và
hiện nay nghe nói đang sống ớ Canada.
Và cũng theo lời của cậu út
Chót, chuyện vượt biên của
ông “ Đồng Chí Bí Thư” này không phải
là chuyện đơn giản như mọi
người, có thể là ông ta đã
thực sự từ bỏ Thiên Đàng
Cộng Sản, mà cũng có thể là do
sự “bố trí và sắp xếp của Đảng và Cách
Mạng” để ông sang nước ngoài làm
công tác “Nằm Vùng” trong Cộng Đồng
Việt Nam tại Hải Ngoại. Vừa bập
bập điếu thuốc rê cậu út
Chót vừa lắc đầu
nói tiếp với chú hai Ngọt “Người
Cộng Sản thì cái gì họ cũng có
thể làm được miễn sao đạt
được mục đích mà thôi.
Người miền Nam mình trước đây
vì quá tin và hời hợt nên
đất nước mới thống khổ
như ngày hôm nay chú hai ạ”
Làng đánh cá
Phước Hải bây giờ thật là cả
một sự Đổi Đời... Vật
đổi sao dời...
Sau ngày đám
cưới của con Hốt thằng
Lượm, HOLUCO càng ngày càng phát
đạt hơn lên, số tài chánh thu nhập bây
giờ không còn tính bằng con số
triệu mà phải tính bằng con số
tỷ đô-la và nổi tiếng khắp
nước Mỹ.
Qua ý kiến của một
số nhà trí thức “háo danh” trong Cộng
Đồng Người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ cũng
như tại các nơi khác trên thế
giới, HOLUCO đang nổi tiếng khắp
nước Mỹ, nhưng muốn cho
được”VẺ VANG DÂN VIỆT” và phải
nghĩ rằng : một ngày nào đó,
với tiền rừng bạc bể trong tay,
với một nơi mà mọi thứ đều
được đánh giá trị bằng
tiền, bằng đồng đô-la, thì
những người như bà chủ Hốt
và ông
chủ Lượm có thể sẽ ra
ứng cử và có thể trở
thành những Nghị Viên, Dân Biểu,
Thượng Nghị Sĩ, Thống Đốc
các tiểu bang, thậm chí có thể
trở thành Tổng Thống của Hợp
Chủng Quốc Hoa
Kỳ, cho nên đề nghị HOLUCO nên
có một cái tên Việt nam, và dĩ nhiên
bà chủ Hốt và ông chủ Lượm cũng nên
có một cái tên Việt nam thật đẹp,
thật xứng đáng đầy đủ ý
nghiã cho sự giàu sang danh giá vàng son của
thời gian qua...
Để thể hiện cho
sự gặt hái kết quả vĩ
đại không tiền khoáng hậu về vấn
đề tài chánh của HOLUCO, rất nhiều
đề nghị được đưa ra, cuối
cùng HOLUCO được đổi ra tên
mới là “THÀNH-CÔNG CÔNG TY”. Thành Công Công Ty
với nguyên vẹn toàn bộ chữ Việt
Nam, không viết tắt, không viết gọn để
nói lên niềm tự hào của dân tộc
Việt Nam. Bà chủ Hốt có tên mới
là Lê
Thị THÀNH và ông chủ
Lượm là Lê Văn CÔNG.
Một buổi lể đổi
tên HOLUCO ra THÀNH CÔNG CÔNG TY được tổ
chức vô cùng trọng thể với số
quan khách tham dự khoảng hơn 1000
người. Trong đám về phía bản
xứ Hoa Kỳ,
có đại diện của Tổng Thống,
Lưỡng Viện Quốc Hội, hai đảng Dân
Chủ, Cộng Hòa, đại diện của
Thống Đốc của 51 tiểu bang tại
Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Riêng tại tiểu bang
California thì chính vị Thống Đốc và
Dân Biểu thân hiện diện trong buổi lễ này.
Về phía Cộng Đồng Việt Nam
Tỵ-Nạn tại Hoa
Kỳ thì tất cả quý vị
Chủ Tịch, Đại Diện của các tổ
chức, hội đoàn lớn nhỏ
đều có mặt. Các Cộng Đồng
Người Việt tại Âu Châu, Á Châu, Úc
Châu, Phi Châu, Canada thì cử đại diện
đến tham dự do sự đài thọ
tài chánh của
Thành-Công Công-Ty. Qua sự cố vấn của
một số trí thức khoa bảng “ Thời
Cơ Chủ Nghĩa”, chủ trương
Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc,
luôn luôn yêu mến quê hương Việt Nam, chỉ
muốn về chơi, biểu về ở luôn thì
không dám, có lời khuyên bà chủ Hốt, ông chủ
Lượm nên mời ông Tổng Bí
Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam
Đổ Mười, Chủ Tịch Nhà
Nước Lê Đức Anh, Thủ
Tướng Võ Văn Kiệt, Đại
Sứ của Cộng Sản Việt Nam ở Hoa Kỳ Lê Văn
Bàng . Các nhà trí thức khoa bảng này nói với bà
chủ Hốt và ông chủ Lượm như
sau : “Nhờ Cộng Sản Bắc Việt
cưỡng chiếm miền Nam Việt-Nam, ông bà
mới bỏ nước ra đi và nhờ
đó ông bà mới có ngày hôm nay”.
Lúc đầu, bà chủ Hốt, ông chủ
Lượm nghe êm tai định
gởi thiệp mời “quý vị lãnh
đạo cao cấp của Cộng Sản Việt Nam”
(quý vị nầy có đồng ý tham dự
hay không không thành vấn đề miễn sao mình
có gởi thiệp mời để ghi vào
chương trình nghị sự). Thế nhưng,
cũng có một số quý vị đồng
hương Việt Nam quen thân với bà chủ
Hốt và ông chủ Lượm khuyên là
không nên mời các “nhà lãnh đạo
Cộng Sản Việt Nam”, họ đã khuyên và
đưa ra những lý do như sau : “dù sao
thì anh chị trước đây và cho
đến bây giờ cũng vẫn là
những người tỵ nạn Cộng-Sản
Việt-Nam và đa số những người
tham dự buổi lễ cũng như nhân viên làm
việc cho hảng cũng là người Việt
Tỵ-Nạn Cộng-Sản. Không khéo thì ngày
hôm đó không có ai tham dự thì coi như
buổi lễ sẽ không thành công...”
Sau hơn một ngày bàn
thảo hội họp để lấy quyết
định sau cùng, suýt xảy ra ấu đả,
nhiều lần bà chủ Hốt và ông chủ
Lượm phải nhờ nhân viên an
ninh mời ra khỏi phòng họp những
người vì quá hăng say bênh vực cho
lý lẽ của mình mà thấy bà chủ
Hốt và ông chủ Lượm thì
lúc nào cũng có thái độ
“lừng khừng” không dám quyết định
mọi việc. Cuối cùng, buổi lễ đổi
tên của HOLUCO được tổ chức
với sự vắng mặt của
“các nhà lãnh đạo cao cấp của
Cộng Sản Việt Nam và các nhà trí
thức khoa bảng
chủ trương Hòa Hợp Hòa
Giải Dân Tộc”
Buổi lễ đã tiến
hành theo đúng chương trình nghị sự và mang
lại kết quả tốt đẹp. Thử hỏi
có công ty thương mại nào tại xứ
Cờ Hoa này mà được sự
ưu ái to lớn như vậy của chánh
quyền bản xứ? Thật là VẺ VANG DÂN
VIỆT.
Trên
bầu trời Cali, những chiếc khinh khí
cầu khổng lồ có tên THÀNH-CÔNG CÔNG-TY bay
lượn liên tục suốt hai ngày cuối
tuần của tuần lễ đổi tên để
quảng cáo với dân chúng. Thật là
một niềm hãnh diện lớn lao cho
người Việt-nam tại hải ngoại qua
Thành-Công Công-Ty tại tiểu bang California.
Theo báo cáo của
cảnh sát thì trong hai ngày cuối tuần
đó đã có khoảng hơn100 tai nạn xe
hơi xảy ra tại tiểu bang California do những
người lái xe bất cẩn gây nên vì “
họ vừa lái xe vừa ngó nhìn
những khinh khí cầu của Thành-Công Công-Ty
trên bầu trời”
Nhưng đó chỉ là
việc nhỏ, không sao cả, tai nạn xe cộ là
việc của cảnh sát, luật sư và
các hảng bảo hiểm, chuyện đó không dính
dáng gì đến Thành-Công Công-Ty... Trong
tương lai có thể sẽ có cả
những Phi Thuyền Không Gian mang tên Thành-Công Công-Ty
bay vào vũ trụ để mang lại niềm
hãnh diện cho VẺ VANG DÂN VIỆT.
Không hiểu vì lý do
gì, sau 6 tháng hoạt động kể từ
ngày có cái tên mới, Thành-Công Công-Ty
từ từ bắt đầu xuống
dốc : công nhân bỏ Thành-Công đi làm cho
hảng khác hàng loạt, công nhân, nhân viên hành
chánh bị tai nạn xe chết, bị bệnh
chết (bệnh si-đa, ung-thư, cao máu,
đứng tim...,) những chuyện tang
thương xảy ra trong gia
đình công nhân như chồng dùng súng
bắn vợ chết vì đi làm về
bắt gặp vợ ngoại tình,
vợ dùng dao đâm chết chồng vì
phát giác ra chồng mình gạt vợ con
mang tiền về Việt-Nam tiêu xài với gái
tơ... và mang thêm bệnh si-đa từ Việt-Nam
về truyền qua cho vợ... xưởng máy
bị tai nạn nghề nghiệp gây chết
người, công nhân lơ đảng trong lúc
làm việc làm tai nạn về điện gây
hỏa hoạn cháy kho hàng, kho hàng bị
mất cắp, nhân viên an ninh kho hàng bị
bắn chết, sở thuế khám xét,
cảnh sát phát hiện trong kho hàng có chứa
bạch phiến và vủ khí bất hợp
pháp... quần áo may xong khi giao bị hoàn
trả vì không làm đúng theo tiêu chuẩn quy
định... và còn không biết bao nhiêu tai nạn
khác thật vô cùng bất lợi xảy ra cho
Thành-Công Công-Ty... Bà chủ Thành và ông chủ Công
điên đầu tìm hiểu và nghiên cứu
các biện pháp hầu cứu vản cho
sự xuống dốc không phanh” của công ty, nhưng
cuối cùng cũng đành bó tay:
“Thành-Công Công-Ty tuyên bố phá sản và
đóng cửa”
Không biết bao nhiêu chiêm tinh gia,
thầy tướng số, địa lý,
tử vi, bốc sư thuộc mọi sắc dân
được bà chủ Thành và ông chủ Công
mời đến để tìm hiểu nguyên nhân
phá sản của công ty, nhưng tất cả
đành giơ cả hai tay lên Trời mà
đầu hàng Thượng Đế.
Chuyện phá sản của
Thành-Công Công-Ty là một chuyện dài
được các báo Việt-Ngữ
tại Hoa Kỳ
đăng tải hằng ngày và không biết
đến bao giờ mới chấm dứt, câu
chuyện này cũng giống như chuyện
“Người lấy khỉ ở Cà Mau”
đăng ở trên báo Sài-Gòn mới
của bà Bút Trà thập niên 50 và 60
ở Việt-Nam trước đây... Vào
các quán ăn, các phòng khám bệnh,
vào các siêu thị, thò tay lấy báo
Việt-Ngữ lên xem, báo nào mà không kể
chuyện về cuộc đời thương
trường của Bà chủ Thành, ông chủ Công
cũng như sự phá sản của
Thành-Công Công-Ty
Thầy tướng số Vương
Chấn Quốc, một người
Việt-Nam đã từng du học tại
Đài-Loan trước năm 1975. Sau biến
cố 30 tháng 4 năm 1975, thầy xin định cư
tại Pháp, nhân một chuyến Mỹ du thăm gia
đình... trong lúc ngồi uống cà-phê
ở quán cà-phê Lúa ở khu Tiểu
Sài-Gòn, tình cờ đọc báo và
theo dõi chuyện phá sản của Thành-Công
Công-Ty, thầy Vương Chấn Quốc đã
tìm thấy ngay được “ nguyên nhân phá
sản của Thành-Công Công-Ty ”.
Thầy Vương Chấn Quốc đến
quầy trả tiền và nói nhỏ với ông
chủ quán cà-phê
Lúa: “ Thưa ông chủ, Tôi là thầy
tướng số, chiêm tinh, tử vi, địa
lý đến từ Pháp để thăm
người nhà tại Hoa Kỳ. Sau khi
đọc báo, Tôi biết được nguyên nhân
phá sản của Thành-Công Công-Ty. Ông có thể
thông báo cho ông bà
chủ của Thành-Công Công-Ty cho Tôi xin được
gặp. Tôi có thể giúp ý kiến trong
việc phục hồi lại công ty của ông bà
ấy. Đây là địa chỉ của Tôi ”.
Các thầy ở Hoa Kỳ đã
bó tay, nghe nói có thầy từ Pháp
đến, bà chủ Thành và ông chủ Công
thu xếp đến gặp mặt ngay.
Chỉ gặp riêng bà
chủ Thành và ông chủ Công trong một căn
phòng nhỏ của một khách sạn ở
khu Chinatown, Los Angeles Thầy Vương
Chấn Quốc nói: “ Kính thưa ông
bà, ông bà đã vô tình bỏ đi hồng
ân của Thượng-Đế đã dành cho ông bà. Cha
mẹ của ông bà đã đặt tên cho ông
bà phù hợp với đất địa
vùng nầy tức là tên Hốt và tên
Lượm. Khi ông bà lập gia đình, một
lần nữa, ông bà lại có thêm
được hồng ân của
Thượng-Đế qua
hai người phối ngẫu với hai tên
là VÔ và HOÀI. Tất cả bốn tên nầy
ghép lại thành ra HỐT-VÔ và
LƯỢM-HOÀI. Tự nhiên ông bà nghe
lời của người khác tự động
đổi tên mới cho mình và khi đổi
tên lại không xin phép cha mẹ trong việc đổi
tên mới nầy. Và chính hai cái tên
mới nầy là nguyên nhân gây nên sự phá sản
cho công ty của ông bà. Với hai cái tên
mới là THÀNH và CÔNG, nếu ông bà
đem ghép tên với người phối
ngẫu và đọc ngược lại sẽ
thấy ngay VÔ-THÀNH và HOÀI-CÔNG. VÔ tức
là KHÔNG. Trước đây là HỐT-VÔ và
LƯỢM-HOÀI, còn bây giờ là
KHÔNG-THÀNH và HOÀI-CÔNG. Để cứu
vản mọi việc xin ông bà phải thực
hiện đúng theo thứ tự hai việc sau
đây : trước tiên đến xin tạ
lỗi với cha mẹ , xin cha mẹ đặt
lại cho tên cũ tức là Hốt và
Lượm. Sau đó, ông bà đến ngay ngân
hàng, nhất là ngân hàng của người
Á-Châu xin vay tiền và xin mở lại công ty
với tên HOLUCO. Chắc chắn các ngân
hàng sẽ cho ông bà vay tiền một cách
dễ dàng và HOLUCO trong tương lai gần
sẽ được hồi sinh trở lại. Xin
ông bà hãy nghe và làm đúng những
điều Tôi căn dặn”
Con Hốt thằng
Lượm giật mình choáng váng như
tẩu hỏa nhập ma khi nghe thầy Vương
Chấn Quốc trình bày mọi
sự. Nhưng với lòng tham không đáy
thay vì đến ngay North hill xin tạ lỗi
với chú
hai Ngọt dì tư Canh, con Hốt
thằng Lượm vội vả lái xe về
Garden Grove để vay tiền nhà băng mở
công ty, con chuyện tạ lỗi xin đổi tên
với cha mẹ thì sẽ tính sau...
Trên xa lộ từ Los Angeles
về Garden Grove, lái xe trong lúc đổi ranh
đường xe của con Hốt thằng
Lượm bị một chiếc xe tải loại
hạng nặng chở sắt do một
thằng Mỹ đen lái đụng phải
và gây nên tai nạn chết người : Cả con Hốt lẫn thằng
Lượm đều bị chết vì tai nạn.
Thân hình của cả hai đứa đều
bị kẹt trong xe, nát bấy nhầy và đôi
mắt thì cứ mở trừng
trừng không nhắm lại được
mặc dù đã chết.
Người xưa có
nói : “ Những kẻ lừa thầy
phản bạn, bất hiếu với cha mẹ,
bất nghĩa với anh em thì thường
chết không nhắm mắt, thân không toàn thây”
Con Hốt và thằng Lượm chắc
là nằm trong trường hợp này
đây.
Chú hai Ngọt dì tư Canh, con
Ngọc thằng Vàng vội vả đến
nhà xác thành phố thăm gặp con
Hốt thằng Lượm một lần cuối
Chú hai Ngọt và dì tư Canh
đưa tay vuốt mắt cho con Hốt và
thằng Lượm...và nói nhỏ “ Ba
Má tha lỗi cho các con... Các con hãy đi
trong bình an...”. Đôi mắt của con Hốt
thằng Lượm đóng lại và
chúng nó vĩnh viễn ra đi.
Thành-Công Công-Ty không còn
nữa
HOLUCO của người
Việt-Nam ở làng đánh cá
Phước Hải, Bà- Rịa đã một
thời làm VẺ VANG DÂN VIỆT
Thủ
Đô Ba-Lê, Pháp Quốc,mùa Xuân 1998.
Nguyễn Vân Xuyên

Thơ Minh Hồ Đào
Thơ Minh
Hồ
Trang giới thiệu
Mục
lục
Xuân Bính Tuất