

Quý vị đang thưởng thức
nhạc đệm
Nhạc
Thơ Minh Hồ & Minh
Hồ Đào
*****
Vô cùng
đau đớn báo tin buồn đến quý
anh
của
trang nhà Minh Hồ và Minh Hồ Đào
Nhạc
sĩ

Đã
ra đi ng ày 10 th áng 05 năm
2008
Hưởng
Thọ 78 tuổi
Thành
kính chia buồn cùng tang quyến. Nguyện cầu
hương hồn Nhạc sĩ
Montpellier,
ngày 10 tháng 05 năm 2008.
*****
PHÂN ƯU
Vô cùng đau đớn nhận
được tin buồn
Nhạc sĩ
Đã vĩnh viễn ra đi sáng ngày 10
tháng 05 năm 2008
Hưởng
thọ 78 tuổi
Xin Thành Kính Chia Buồn Cùng Tang Quyến
Nguyện cầu Hương Hồn nhạc sĩ
Như
Và
Toàn Thể thành viên Hội thơ tài
tử VNHN
THÀNH
KÍNH PHÂN ƯU
*****
Thăm qúy anh
chị em,
Nhạc sĩ Trịnh Hưng vừa ra đi ngày 10 tháng 5
vừa qua - tôi đi xa về đến nhà được
tin anh mất - với anh tôi có rất ít kỷ niệm
nhưng thật khó quên, tôi t́nh cờ quen anh khi anh
phổ nhạc bài thơ Ru Em của tôi trong thi tập
Cụm
Ghi lại chút
kỷ niệm cùng anh như một lời chia tay - thành kính
phân ưu cùng gia đ́nh anh - chúc linh hồn anh sớm về
cơi vĩnh hằng - xin mời tất cả cùng nghe lại
ca khúc Ru Em mà anh viết từ thơ của tôi theo
đường dẫn dưới đây để
nhớ về người nhạc sĩ tài hoa chân chất
này
http://phamngoc.wordpress.com/ru-em/
Qúy mến
Phạm Ngọc
110508
*****
ĐI XA
Kính dâng hương hồn
Nhạc sĩ
Thời
gian lặng lẽ trôi qua
Tưởng
anh an lạc tuổi già
Ngờ
đâu nhận tin anh đã
Đem hồn
vĩnh cửu đi xa
Để
lại trần gian thương tiếc
Nhớ
người nhạc sĩ tài hoa
Trang trải
giòng nhạc tha thiết
Tình quê
duyên thắm mặn mà
Thời
gian thánh thoát trôi nhanh
Trăm hoa
kỷ niệm đơm cành
Sắc
hương tâm tình lưu luyến
Nhớ nhau
thăm hỏi loanh quanh
Tiếng anh
vẫn còn văng vẳng
Bên tai âm
giọng chưa phai
Lời anh
bao lần hướng dẫn
Cho tôi viết
nhạc mai này
Bây giờ
anh không còn nữa
Khói
sương mơ ước tan rồi
Thiên thu
khép lại cánh cửa
Giao duyên thơ
nhạc đành thôi
Minh Hồ & Minh Hồ Đào
130508
*****
Tiễn
Biệt
Kính
dâng hương hồn Nhạc sĩ
và thành
thật phân ưu cùng tang quyến
Tin anh giă biệt trần gian
Ḷng buồn vời vợi –
ngập tràn tiếc thương!
Bùi ngùi thắp một nén
hương
Tiễn anh về cơi miên
trường thảnh thơi
Từ nay đời mất anh
rồi
Nhạc anh c̣n vọng khắp
trời quê hương
Anh đi để lại
luyến thương
Bao người ái mộ
vẫn thường nhắc
anh
Tôi yêu*, Tiếng ca dân lành*
Lúa mùa duyên thắm* - vang danh
một thời
Lối về xóm nhỏ* -
nơi nơi
T́nh tự dân tộc - hồn ngướ đê mê
Cộng thêm - T́nh thắm duyên
quê*
Miền
T́nh yêu nồng đượm
chan ḥa
Nhạc anh ḥa với lời ca
tuyệt vời
Anh đi để lại cho
đời
Bao nhiêu ca khúc rạng ngời
t́nh quê
Thôi
xin tiễn biệt anh về
Quê hương vĩnh cửu
tràn trề lạc an.
*****
Thương tiếc nhạc
sĩ
trở thành
người quá cố
Dù
đã biết có một lần ra đi
Dù
đã biết có một ngày chia ly
Dù
đã biết có một lần vĩnh viễn
Dù
đã biết mà người vẫn sầu bi
Anh
đã nói muôn ngàn lời phân ưu
Anh
đã tiễn bao người đi mịt mù
Anh
đã ném xuống huyệt bao nấm đất,
Cúi
đầu chào bao người vào thiên thu
Nay
đến anh làm mắt người nhỏ
lệ
Tiễn
đưa anh trở về cõi cội nguồn
Và
từ đây không còn nghe anh kể
Giòng
đời thăng trầm, viết nhạc quê
hương
Dù
đã biết một lần đi không về
Dù
đã biết một lần lòng tái tê
Dù
đã biết một lần xa nào muốn
Cuộc
hành trình ai đâu có hẹn thề
Minh Hồ
& Minh Hồ Đào
160508
*****
G ọ i
......điêu tàn thức dậy
Sau một bài viết
ngắn như một niệm khúc gởi Nhạc Sĩ
Trịnh Hưng, khi anh vừa ra đi vào cơi vĩnh
hằng. Nhạc sĩ
"ḱa cùng đùa chơi trẻ thơ ca hát say đời
dù nghèo mà vui hỏi ai không hé môi cười!"
(Tôi Yêu - Trịnh Hưng)
Tôi đă hân hạnh gặp con người có hồn thơ
chơn chất ấy, với nụ cười rộng
mở chứa niềm vui với những thân quen. Nhắc
cuộc gặp với nhạc sĩ Trịnh Hưng trong
ngày Đại Hội Thân Hữu của Hội Thơ Tài
Tử Hải Ngoại ở Washington.DC vào tháng 10 năm
2004. Tôi chợt nhớ trong đêm ra mắt Tuyển
Tập Thơ "Cụm
gọi điêu tàn thức dậy
uống cho hết chua cay!
Có giọt lệ rưng đau thấm vào ḷng chăng? Có
phải chữ nghĩa muốn khởi quật lên một
tia sáng của hoài vọng: sau khi uống hết chua cay,
sự điêu tàn hoang hóa sẽ trở ḿnh hồi sinh
những cánh đồng vàng rực lúa vụ chiêm, triều
nghi xưa đượm t́nh hương sắc cũ, núi
sông xanh sau cuộc chiến thê lương. Thê lương
đến độ phải bỏ nước ra đi.
Đi để t́m sống trong cái lư lẽ làm người
được bảo vệ bằng công b́nh nhân ái. Đi
với mục đích thoát những xiềng xích hận thù.
Dẫu biết đi mà ḷng đau như cắt khi
để lại sau lưng bao thân thương của
Đất, của Người. Đi để rồi
suốt nhiều năm sống trên đất
người, ḷng vẫn luôn cật vấn, cật vấn
đến độ hóa ngông gọi điêu tàn thức
dậy:
Nếu đi mà thong thả
Tội đếch chi quay về
Cứ nh́n đời đon đả
Ta dơi miết đường mê
Nếu về mà an tịnh
Cần quách ǵ phải đi
Ngồi lê đời bịn rịn
Mê hoặc cơi hồ nghi
Đi, Về - đường khúc găy
Chồi nứt ngọn hoài thai
Giấc đời xa ngọt ngậy
Cong quắp khối h́nh hài!
Cả cái chồi nứt mầm lên cũng không xanh
được, th́ ngọt ngậy đời bao giờ
mới có. Trách chi cái h́nh hài không quắp lại v́ những
nỗi đau mất Nước, tan Nhà!
Thế kỷ này thật tội
đau thương quá hóa rồ!
(gọi điêu tàn thức dậy)
*
"Lúa thắm vàng đầy đồng
Người sống với t́nh mặn nồng
Như cùng nhau xây t́nh yêu sông núi
Tô màu cho nước Việt ngày thêm tươi!"
(Lúa Mùa Duyên Thắm - Trịnh Hưng)
Ôi yên ả và thành b́nh chi lạ
Phù sa thơm ôm gốc mạ xanh!
Vậy mà điêu tàn! Vậy mà hoang phế! Uổng công
thơ chuốt chữ cho đời! C̣n đâu trên
những cánh đồng c̣ bay thẳng cánh, rôm rả
tiếng hát:
... gánh thóc về
gánh thóc về...
Chỉ c̣n những đường khúc găy, mỗi nh́n
trước nh́n sau nghẹn những niềm đau, khi
người làm ruộng thiếu gạo ăn, khi trẻ
đến trường không lành tấm áo! Mặc, tôi
vẫn gọi điêu tàn thức dậy, uống niềm
tin để thoát cơn đau.
Phù sa rồi lại thơm
Lúa đ̣ng đ̣ng mẩy hạt
Câu thơ lồng tiếng hát
Trong khúc nhạc đồng quê
Những tấm ḷng gặp nhau từ tâm điểm ấy
- Ân t́nh gởi núi sông!
Tạm biệt hôm qua, hay vĩnh biệt hôm nay, ngày mai...
chỉ là sự vắng mặt không là sự xa cách của
ngôn từ thơ, nhạc viết cho đời, viết
về nguồn cội quê hương.
Khi điêu tàn thức dậy, con mắt thơ không nh́n
sự đổ nát mà nh́n qua khao khát để t́m về
Tổ Quốc trong tim!

http://dactrung.net/nhac/../ram/ToiYeuVuAnh.wma

Lúa Mùa Duyên Thắm
http://www.bennhac.com/#/song/15737/Lua-Mua-Duyen-Tham
Lối Về
Xóm Nhỏ
Tôi Yêu
Lúa Mùa Duyên
Thắm
Trăng Soi Duyên
Lành
Ru Em
Một vài
kỷ niệm
với
nhạc sĩ Trịnh Hưng (1924-2008)
Nhạc
sĩ
tâm t́nh
với quí đồng hương trên Đài Việt Nam
Tự Do,
(
Tôi được làm
quen với nhạc sĩ Trịnh Hưng nhân dịp anh
đi từ Lyon lên Paris đến dự buổi họp
Bích Xuân ra mắt sách Bao Giờ Anh Đi ngày mồng
một tháng 06-1997 tại Viện Pháp Việt -
đường Saint Jacques, quận 05 của thủ đô
nước Pháp. Ngay giây phút đầu, chúng tôi đă có
cảm t́nh với nhau, anh ngồi bênh cạnh tôi trong
suốt chiều sinh hoạt văn học nghệ
thuật để hàn huyên về đủ mọi vấn
đề, và nhất là về Trăng Mờ Bên Suối.
Sau khi trở lại
« … Tôi vẫn ngưỡng mộ anh về tài
nhạc từ lúc tôi chưa
thành danh, nay tôi đọc thư tôi lại phát hiện ra
anh viết văn cũng hay và c̣n làm thơ rất cảm
xúc và ướt át quá. Năm 1951, tôi c̣n là Bộ
Đội Việt minh, làm Văn Công, tôi đă
được nghe họ hát nhiều bản nhạc TMBS
của anh. Không biết từ đâu nó lại lọt ra
vùng Kháng Chiến và được phổ biến mạnh.
Lúc đó thời KC, già Hồ cấm tất cả mọi
người hát các bản nhạc ủy mị và lăng
mạn. Chỉ được phép hát các bài Hùng Ca do KC làm
mục đích chống Pháp mà thôi, c̣n các loại nhạc
ủy mị th́ họ cho là
giảm tinh thần chiến đấu của Quân
Đội đi. Nhưng ở đời, th́ bất
cứ nơi nào, bất cứ ở tŕnh độ nào, dù
có học hay thôn quê nông dân, họ vẫn là con nguời và
con người th́ cần có t́nh lăng mạn, do vậy ta
thấy ở các cụ ngày xưa đă cho ra hết ca dao
t́nh tứ c̣n lưu truyền đến ngày nay. Bởi
thế cho nên là con người ai cũng có tâm hồn lăng
mạn, mà đă khổ sở về cuộc sống,
đánh giặc đói khát gian khổ rồi mà cả ngày
chỉ toàn nghe nhạc chém giết nó đâm nhàm chán và
họ thèm những ca khúc t́nh tứ để giải
sầu nỗi ḷng họ. V́ thế mà tuy họ cấm
gắt gao, nhưng các bài hát lăng mạn nào hợp với
tâm trạng họ là họ in sâu vào đầu óc họ,
họ không có hát ở tập thể hay chỗ đông th́
họ ca một ḿnh hoặc có hai ba người cùng chí
hướng để giải tỏa nỗi ḷng của
họ.
Do vậy tôi nghĩ như bài TMBS được
họ hoan nghênh và âm thầm phổ biến một cách mau
lẹ, họ hát theo nhau chứ đâu có biết bài
nhạc Solfège ra làm sao. Tụi tôi ở Văn Công cũng
vậy, cứ nghe họ hát là ḿnh đờn thôi và tự
chép ra nốt nhạc, có khi sai một vài nốt ǵ đó, v́
họ hát sai nên ḿnh ghi để đờn cũng sai luôn,
nhưng đâu có quan trọng.
Năm 1952 tôi về Thành, về Hà Nội, tôi đi
đờn ở Dancing cho lính Tây nhảy, họ cũng có
chơi ở đó cho ai nhảy Slow, và tôi về nhà có
dạy một số em học sinh đờn Hawai, họ
học được ba tháng là thế nào cũng bắt
tôi dạy họ bài TMBS của anh, v́ vậy tôi cứ
tưởng anh nhiều tuổi lắm. Khi đó tôi
mới ngoài 20, tôi tưởng là một người làm
được bài nhạc đó chắc là đă lớn
rồi, chứ đâu có ngờ anh c̣n quá trẻ và làm
nhạc thành công quá sớm, lúc đó tôi chưa làm
được một bài nhạc ngắn nào cả nên càng
khâm phục. Rồi vào Sài G̣n th́ bài nhạc đó cũng thịnh
hành. Không một thanh niên hay thiếu nữ nào chả
biết đến nó và hát nó… »
Tôi rất cảm động khi Trịnh Hưng
viết trong thư – sau khi đọc qua những tài
liệu về đời tôi - … « Thơ văn của
anh quá ướt át và cảm xúc lắm. Tôi th́ cũng yêu
thơ yêu nhạc, nhưng
tôi bắt đầu là làm nhạc, măi đến năm
1989 tôi bị Cộng Sản bắt đi tù 8 năm, vào tù
họ không cho ḿnh chơi nhạc, nên tôi bắt đầu
làm thơ… » Anh viết tiếp, khiêm tốn, dịu
dàng : « Thơ tôi làm không có lăng mạn t́nh tứ ǵ,
mà chỉ có nói lên cảm xúc thấy các bà vợ sĩ quan
Cộng Ḥa lặn lội nuôi chồng tù 13 năm, thế
chồng nuôi con nên người… »
Như tôi đă nhắc nhở (trên Đài VNTD ngày
thứ tư 14 th.05-2008, và theo nhạc sĩ
Trong thư ngày 14 th.03-1998, có kèm theo bài thơ « Xin
Cám Ơn em, Người Vợ Hiền » Mến
tặng NS
Xin cám ơn em, cám ơn đời
Cám ơn người vợ của tôi ơi
Trả
nợ cho Anh, trả nợ Đời
Từ
dạo ấy !
Em trở
về vùng biển mặn
Vung đôi
tay, níu chặt cuộc sống c̣n
Anh đi
trả nợ nước non
Em về
lặn lội nuôi con thế chồng
Chừ
đây !
Tóc em không c̣n
đen
Như
dạo nào bên thôn Vỹ
Mắt em
không c̣n xanh
Như gịng
Hương Giang thuở nọ
Nhưng !
Ḷng em
đẹp lắm
Đẹp
như ánh trăng rằm
Tươi
như hoa thắm
Mát dịu
như gió đầu thu
Là muôn ngàn
tinh tú
Lấp lánh
trên trời cao
Là Tiên Đào
Của hai
chàng Nguyễn – Lưu thuở trước
Là Ô
Thước
Nhịp
cầu t́nh của Chức Nữ Ngưu Lang
Bá Nha có
một tiếng đàn
Nàng là thơ
mà ta đang hát
Nàng là
nhạc mà ta đang ca
Nàng cô
đơn ḷng ta thương tiếc
Ta
thương nàng hay ta thương ta
Thời gian
lặng lẽ trôi qua
Lưng c̣ng
một gánh tuổi già theo sau
Thấy
người ḿnh luống thương đau
Nh́n ḿnh, ḿnh
thấy thân sầu héo khô
Em ơi
vạn nẻo sông Hồ
Mười
ba năm biệt bây giờ là đây
Tiếc
thương một tấm thân gầy
Kiếm buông
hoen rỉ ra tay vuốt hờn
Gió từng cơn,
gió từng cơn
Lá rừng,
rừng lá hoàng hôn gọi sầu
Xa vời
thế sự bể dâu
Tháng năm
điểm bạc mái đầu phù cương
Bài thơ
này, trái lại với nhận xét của tác giả,
thật quá lăng mạn, v́ Trịnh Hưng đă sáng tác
với nhiều cảm giác, kích động và tha thiết
trong tâm hồn. Một thi phẩm tuyệt
vời !
* * * *
TƯỞNG NHỚ
NHẠC SĨ TRỊNH HƯNG
Điếu văn đọc
trước giờ hỏa thiêu sáng ngày 16/05/2008 tại Ḷ
Hỏa Táng Valenton, Avenue de
NS
Người ơi gặp
gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên
ǵ hay không (Nguyễn
Du)
Kính thưa quí vị,
Cái chết của nhạc
sĩ Trịnh Hưng sáng ngày 10 tháng 05-2008, hưởng
thọ 84 tuổi, tại Nhà thương Henri Mondor (51 avenue
du Maréchal de-Lattre-de-Tassigny 94010 – Créteil, Pháp) với sự có
mặt trong t́nh thương mến của gia đ́nh thân
cận trong những giây phút cuối cùng, là một thiệt
hại lớn cho nền âm nhạc Việt Nam nói chung và cho
ngành âm nhạc dân ca quê hương mà anh là người tiên
khu, nói riêng. Chúng tôi, bạn
văn, bạn đời của người quá cố, xin
một lần nữa gửi lời thành thật chia
buồn rất cảm động đến :
trưởng nữ Phương Trang (hiện ở
Việt Nam), ái nữ huyền Trinh và phu quân Bruno de Léotard, ái
nữ Cẩm Đài và nam tử Phuớc Đạt cùng
tất cả tang quyến nội ngoại, xa gần. Chúng
ta không những đă mất một người nhạc
sĩ tài ba mà c̣n là một người bạn làm văn hóa
nhiệt khí và đầy khả năng : v́ Trịnh
Hưng cũng là một nhà thơ, một nhà văn nổi
tiếng.
Trong những bài thơ anh
gửi tặng tôi vào khoảng tháng 03-1998, có những câu
rất dễ thương, làm tôi xúc động :
… Chiều nay cũng gió
mưa rơi
Nh́n sang hàng xóm một trời
nhớ mong
Nghe
như mưa ở trong ḷng
Giọt
mưa giá buốt rơi trong ḷng ḿnh (Nhớ Xuân
Xưa) :
Ce soir aussi, il pleut et vente
tristement
Mes regards se dirigeant vers la maison
de mon rêve
Pleine de souvenirs et d’espoir
J’entends la pluie comme s’il pleuvait
dans mon cœur
Des gouttes de pluie glacées
tambourinant dans mon âme malheureuse
Và nhất là lúc anh đề
cao t́nh nghĩa vợ chồng trong thời khói lửa :
Xin cám ơn em, cám ơn
đời
Cám ơn người vợ
của tôi ơi
Trả nợ cho Anh, trả
nợ Đời (Xin
Cám Ơn Em, Người Vợ Hiền) :
Merci mon amour, merci la vie
Merci mon épouse bien-aimée
Tu es
Pour payer Ma dette en assumant ma Vie
Như nhạc sĩ
Sau biến cố 30 Tháng Tư
1975, dưới chế độ Xă Hội Chủ Nghĩa
thống nhất nước ta bằng bạo lực, anh
tiếp tục hành nghề dạy nhạc nhưng không
đủ kiếm ăn nuôi gia đ́nh… Thê thảm
hơn : đứa con trai lớn, sau lệnh chính
phủ Hà Nội bắt sang
Trịnh Hưng là một nhà
văn có biệt tài : Cộng tác viên của nguyệt
san Nghệ Thuật-Montréal từ 1994 đến 2004, anh
viết văn theo loại tùy bút tùy hứng nhiều lúc hào
hứng mà cũng nhiều lúc hoài cảm sau những
buổi gặp gỡ chuyện tṛ với một nhân vật
có tiếng tăm trong giới văn nghệ sĩ. Anh có
về thăm gia đ́nh ở Việt Nam cuối năm
1999 và lúc trở lại Pháp 3 tháng sau, đă viết một
mạch trên Nghệ Thuật-Montréal nhiều bài về các
nhạc sĩ anh được gặp ở quốc
nội như : Aloha !Nhạc sĩ Ưng Lang, Vài
nét về cuộc đời của nhạc sĩ Huyền
Linh, Quang Dũng với âm nhạc, Nhà thơ Yên Thao và
trước đó đă nhắc nhở nhiều kỷ
niệm… và nhất là cái chết thê thảm của nhạc
sĩ Đỗ Lễ tác giả nhạc phẩm Sang
Ngang), một môn đệ nhạc ngày xưa của
Trịnh Hưng, đă làm tôi không cầm được
nước mắt…
TÔI YÊU là một tập
tuyển t́nh ca (Thay lời Tựa của
Tôi Yêu, Lối về xóm
nhỏ, Lúa Mùa Duyên Thắm, Trăng Soi Duyên Lành, T́nh Thắm
Duyên Quê, Miền Nam Mưa Nắng Hai Mùa, Tiếng Ca Dân Lành…
và bài Sài G̣n
Ơi Xa Em Rồi sáng tác sau thủ đô Việt Nam
Tự Do thất thủ, cho đến nay vẫn
được đồng bào quốc nội và hải
ngoại tiếp tục mến yêu… Nơi quê quán của
Trịnh Hưng rất quan trọng v́ có ảnh
hưởng lớn đến nhạc anh làm trong cuối
năm thập niên 50 và đầu năm thập niên 60. Sinh
đẻ ở Bắc Ninh (Bắc Việt), giáp ranh
với thủ đô Hà Nội « ngàn năm vạn
vật của nước Việt Nam », anh đă
từng viết : « Đất Kinh Bắc
được nổi tiếng là nơi gạo trắng
nước trong và cũng là nơi quê hương của nhiều nhân tài về
văn thơ từ ngàn xưa, như cụ Hàn Thuyên,
Chúng ta biết nhạc cổ
điển Việt Nam chỉ dùng 5 bực (ḥ, xự, xang,
xế, cống) trong lúc nhạc mới có 7 nấc làm
nền tảng (đi từ thấp đến cao) cho thang
âm là : Do-Ré-Mi-Fa-Sol-La-Si. Trịnh Hưng đă biết
ḥa hợp nhạc Tây, Tàu và cổ Việt Nam để sáng
tác - với tâm hồn nghệ sĩ đầy t́nh cảm
của anh trong thời tươi trẻ - hai bản
đầu tay tuyệt diệu : Lối Về Xóm
Nhỏ và Tôi Yêu, cả hai đều theo cung ré
majeur và nhịp 2/2 (hay C chẻ). Trên bảy bài nổi
tiếng, hai bài này được mọi người yêu
thích nhất :
Lối Về Xóm Nhỏ dựa trên một nguồn
cảm hứng dạt dào đối với quê
hương, được viết theo lối hành nhạc
Cha-Cha-Cha (Trịnh Hưng với bản này và 5 bản
khác, thuộc về phái những nhạc sĩ khai sáng vào
cuối thập niên 50 qua 1960 và vài năm sau đó, một
loại nhạc đượm t́nh dân tộc mà giới
b́nh dân dán tên là « dân ca Mambo ».
Bài Tôi Yêu với những
lời trong sáng, nhẹ nhàng, êm dịu, lạc quan, là
một tán dương ca cho quê hương xinh tươi
qua cánh đồng man mác, những cô gái mượt mà, xóm
làng trong nắng đẹp của một mùa lúa mới.
Ở đây, người nhạc sĩ muốn kêu to cái
t́nh yêu của anh cho tất cả mọi người và cho
vạn vật :
Tôi yêu quê tôi, yêu lũy tre dài
đẹp xinh
Yêu con sông xanh dâng cát hoe vàng
bến đ́nh
Yêu trăng buông lơi hôn má cô
nàng dệt tơ
Và yêu cánh đồng vời
xa, ngàn tay đang dựng mùa hoa
…………………………………………………………………
Tôi yêu quê tôi, yêu măi bây giờ
c̣n yêu
Yêu chim bay qua mang đến tin
mừng thái ḥa
Yêu anh yêu em, yêu xóm yêu làng
gần xa
Và yêu mối t́nh nở hoa, ngàn
năm không hề phai nḥa…
Xin cảm ơn quí vị.
_____________________________________________
THƠ SONG NGỮ : TRỊNH HƯNG –
Nhớ Xuân Xưa
Nhà nàng cách một dậu
thưa
Xuân sang hoàng cúc cũng vừa
trổ bông
Nàng thường vận áo cánh
hồng
Ra đứng tựa cửa
để hong tóc chiều