Núi cao trăng sáng đào xinh

Đôi chim liền cánh hữu tình biết bao

Ghép thành chữ Minh Hồ Đào

Minh Hồ – Hân hạnh đón chào bốn phương

 

THƠ  

*             HOÀI THƯƠNG

Quý vị đang thưởng thức tiếng hát của ca sĩ Xuân trường qua nhạc phẩm “Tình Cha

 của Nhạc sĩ Hiếu Anh phổ từ thơ Minh Hồ Đào

 

7- GHI L̉NG TẠC DẠ

CÔNG ƠN CHA

 

Con biết tả sao hết nghĩa ân?

Để đem đo lượng trượng ngàn cân

Cũng không đong đếm vẹn ơn đức

Như núi Thái Sơn tạc thế trần

 

Công Cha cao nặng lắm Cha ơi

Cần mẫn hy sinh cả một đời

Cực khổ gian nan Cha gánh chịu

Cha không than thở lấy đôi lời

 

Thương con từ thuở c̣n sơ sinh

Dưỡng dục đàn con trọn nghĩa t́nh

Từng bước vào đời, Cha dẫn dắt

Dạy con tṛn hiếu đạo trung trinh

 

Con nhớ muôn đời h́nh bóng Cha

Biết bao kỷ niệm chẳng phôi pha

Từng lời châu ngọc Cha khuyên bảo

Giáo huấn con yêu thật thiết tha

 

Tâm trí Cha hiền sáng tựa gương

Như khuôn thước ngọc in đo đường

Cả đời Cha đức độ trung chính

Bác ái từ nhân thấu tỏ tường

 

Ghi khắc ḷng con ân đức cao

Công Cha sâu rộng biết dường nào

T́nh Cha vô lượng, vô biên giới

Con biết đền sao? biết trả sao??

 

Hôm nay ngày lễ Nhớ Ơn Cha

Thổn thức ḷng con mắt lệ sa

Cha đă thiên thu an giấc ngủ

C̣n đâu Hiền Phụ để mừng Cha!!!

 

            Con: Hoài Thương

                  14-06-06

5- MẸ LÀ NGUỒN SUỐI

YÊU THƯƠNG

 

Ôi tiếng “Mẹ” sao ngọt ngào êm ái

Trăm ngàn năm vẫn chẳng nhạt phai mờ

Muôn triệu từ dệt kết nhạc văn thơ

Tả ḷng Mẹ đẹp tuyệt vời khôn xiết

 

T́nh Mẹ yêu muôn muôn đời bất diệt

Như biển Thái B́nh cuồn cuồn chảy tuôn

T́nh mênh mông dào dạt như thác nguồn

Như hồng huyết luân lưu trong châu thể

 

Nghĩa t́nh Mẹ bao la làm sao kể

Chẳng thước nào đo thấu t́nh Mẹ yêu

Dưỡng dục con, chịu vất vả trăm điều

Mẹ thầm lặng ôm khối sầu miên viễn

 

Để khổ đau ngập ḷng vơi tan biến

Khi thấy con khôn lớn đạt công danh

Khi nh́n con tràn hạnh phúc yên lành

Trong mái ấm êm đềm vui thắm thiết

 

Săn lo con đến hơi thở cạn kiệt

Mặc thân sức Mẹ gầy yếu hao ṃn

Mặc tâm hồn đầy đau khổ héo hon

V́ thương con, chẳng đắn đo toan tính

 

Để ḷng con trọn một đời yêu kính

Noi gương Mẹ hiền: Nhân đức đảm đang

Biết bao người nghèo khó lỡ bước đàng

Mẹ sớt chia tận t́nh không hạn mức

 

Mẹ không màng danh vị cao quyền chức

Mẹ chỉ mong chan chứa t́nh yêu thương

Tuổi hạc cao, buồn héo hắt thê lương

Tâm tưởng Mẹ vẫn nhớ từng con cháu

 

Mẹ không quên một bảo vật quư báu

Chuỗi Mân Côi sớm tối Mẹ cầu kinh

Để tim Mẹ chất chứa một tâm t́nh

Kính mến Chúa, yêu chồng, con muôn kiếp.

 

                 Con: Hoài Thương

                      14-05-06

 

3-VÔ VÀN ĐAU ĐỚN VĨNH BIỆT

 ĐỨC GIÁO HOÀNG

 

Tối Thứ Bảy sao trời như mờ khuất

Để hoàn cầu vũ trụ như ngừng quay

Muôn giáo dân tê tái mắt lệ cay

Nhận hung tin từ Rôma loan báo

 

Đức Giáo Hoàng đă ngừng nhịp tâm năo

Đă ngàn thu an nghỉ giấc mộng vàng

Cả Giáo Hội hoàn vũ đau ngỡ ngàng

Khóc thương Ngài đă vĩnh biệt trần thế

 

Chuông giáo đường đổ buồn dưới bóng xế

Đưa hồn Ngài về Vương Quốc Thiên Cung

Muôn triệu người thấm lệ sầu cảm rung

Đồng cầu nguyện tiễn Ngài trong nuối tiếc

 

Con lưu luyến nh́n mây trời xanh biếc

T́m bóng dáng Ngài trên chốn trời cao

Ḷng ngậm ngùi nuốt lệ rơi nghẹn ngào

C̣n đâu nữa Đức Giáo Hoàng yêu kính!

 

Ngài là vị Thần ḥa b́nh công chính

Một Thánh Nhân lỗi lạc chốn trần gian

Một trái tim vàng nhân ái vô vàn

Luôn đem cho người an vui hạnh phúc

 

Cả cuộc đời Ngài thiết tha nguyện chúc

Trải yêu thương chan chứa ngập hồng ân

Mong đồng loại trọng thâm t́nh nghĩa nhân

Ḥa đoàn kết, lượng từ tâm dung thứ

 

Ngài lừng danh trong Giáo Hội lịch sử

Gioan Phaolô Đệ Nhị Giáo Hoàng

Hai Mươi Sáu năm gót vàng dọc ngang

Làm công cuộc khắp năm châu bốn bể

 

Hai Tháng Tư Lẻ Năm làm sao kể:

Tột niềm đau Giáo Hội tiếc thương Ngài

Biết bao ḍng dư lệ chảy tuôn dài

Khóc Đức Giáo Hoàng thiên niên an giấc

 

Ngài thấu nghe nghẹn ngào bao tiếng nấc!

Muôn giáo hữu Ngài tột cùng tiếc thương

Khóc tiễn biệt Ngài về Cung Thiên Đường

Con Bái Biệt Ngài! Ngàn Thu Vĩnh Biệt!!!

 

                    Hoài Thương

                        04-02-05

 

1- Cảm thương nỗi ḷng đau đớn xót xa của những người Cô Phụ ngậm ngùi đưa tiễn Chồng Ra Đi Học Tập Cải Tạo. Để Anh đi, rồi biền biệt ra đi cho:

   MỘT ĐỜI ĐAU THƯƠNG

 

Nhớ chiều mưa ấy tiễn anh đi

Học tập cải tạo vùng Củ Chi

Lệnh báo anh đi chỉ độ tháng

Ngậm ngùi lưu luyến phút chia ly

 

Ngỡ cách xa anh chỉ tháng tṛn

Trao lời hứa hẹn thời vàng son

“Đợi anh một tháng về tao ngộ”

Khắc khoải chờ anh trong mỏi ṃn

 

Đă bao Xuân Hạ em thầm trông

Một sáng tinh sương bóng dáng chồng

Áo rách sờn vai tựa ngưỡng cửa

Trở về kết nối tơ duyên nồng

 

Nào ngờ  “Một Tháng” thành “Thiên Thu”

Cô biệt giam anh xa mịt mù

Nước độc rừng thiêng cơm áo thiếu

Quanh năm khổ nhục chốn lao tù

 

Anh đi,  đi măi không ngày về

Hung tín người trao... ḷng tái tê

Cải tạo mang vần tên Ái Quốc

Từ trần lặng lẽ Bắc làng quê

 

Một bác tiều phu gỉa bán rong

Khuất xa dơi mắt nơi giam pḥng

Như thầm vĩnh biệt anh an giấc

Trong chiếu bó tơi se thắt ḷng

 

Hồn em chết lịm giữa rừng xanh

Một nấm mồ hoang phủ xác anh

Trời hỡi! Ḷng tim em buốt gía

Tên chồng trên mảnh gỗ mong manh!

 

Hai hàng lệ nóng bật trào tuôn

Nức nở khóc anh như suối nguồn

Đau đớn vô vàn giờ phút cuối

Tiễn anh là đám cỏ cây buồn!!!

 

Phận đời cô phụ sầu chơi vơi

Văng vẳng âm thanh vọng cuối trời

Một tháng anh về vui hội ngộ

Về nhà, xa tận cơi mù khơi???

 

Anh về đất Mẹ buồn thê lương

Không bóng người thân, nhang khói hương

Bè bạn cảm rung đưa tiễn biệt

Là tre trúc héo mọc ven đường

 

Anh hăy nghỉ yên trong mộ phần

Đời vui nhân thế là phù vân

Ra đi thoát kiếp lao tù khổ

Bỏ lại dương gian cát bụi trần.

 

                               Hoài Thương

                                16-04-2001

                 

6- CÁM ƠN CÁC ANH

NGƯỜI CHIẾN SĨ VIỆT NAM

 

Cám ơn anh, người thương binh chiến sĩ

Áo hoa dù mũ đỏ Biệt Động quân

Đời chinh nhân đầy cam khổ gian truân

Anh hùng dũng ra sa trường tác chiến

 

V́ Tổ Quốc đem đời trai cống hiến

Quên sách đèn, thao lược trận xông pha

Quên song thân, thê tử nơi quê nhà

Anh tung hoành dọc ngang vùng chiến thuật

 

Cám ơn anh đă miệt mài binh luật

Đă can trường đồng quyết đấu hăng say

Kề đạn bom chẳng e sợ đổi thay

Anh phi hùng lẫm liệt ra chiến trận

 

Dù phơi thây, anh không buồn ân hận

Bạn bè nằm xuống, anh tiến bước lên

Lửa đạn bom rơi, súng nổ vang rền

Anh gục ngă, tử trận đền nợ nước

 

Cám ơn anh, các binh ngành cấp tước

Đă oai phong dũng cảm nơi chiến trường

Dấu giầy sô in vết khắp muôn phương

Trên đầu anh, nón sắt vương đầy lá

 

Anh chinh hành bên đạn bom trái phá

Đầy hiểm nguy vẫn chiến đấu giao tranh

Bao cựu quân nhân chí khí hùng anh

Chịu đau thương giữ non sông bốn bể

 

Cám ơn anh, bao tướng tài quyền thế

Anh hùng tử, danh bất tử oai phong

Anh đành để thê nhi đau đớn ḷng

Trung với nước đă oanh liệt tử tuất

 

Cám ơn anh, những hồn linh bất khuất

Vạn chiến sĩ vô danh đă bỏ ḿnh

V́ Tổ Quốc đă anh dũng hy sinh

Cho ngh́n năm muôn người tôn kính phục

 

Cám ơn anh, đă dầy công huấn nhục

Đêm lạnh sương, ngày nắng cháy sờn da

Luyện binh đao để ǵn giữ sơn hà

Mặc sinh mạng kề tử thần gang tấc

 

Rồi một chiều dưới trời mưa gío bấc

Anh trở về với thân phận phế binh

Thương nước, dân, anh phải gánh tội t́nh

Phải cam chịu một cuộc đời trống vắng

 

Cám ơn anh đă chịu nhiều cay đắng

Sống khó nghèo đơn độc ở quê hương

Mong người thân tương trợ giúp yêu thương

Nhớ về anh, người phế binh chiến sĩ.

 

                     Hoài Thương

                      09.06.06

 

4-BA MƯƠI NĂM HOÀI TƯỞNG

MỘT NIỀM ĐAU

 

(Hồi tưởng về dĩ văng của 30 năm trước, biết bao người phải khổ đau,tê tái trong cảnh tang thương tử biệt v́ Đi T́m Tự Do.)

 

Nh́n con thuyền mong manh trên biển cả

Chở trăm người biệt xứ t́m tự do

Cảnh vượt biên mang vạn nỗi âu lo

Đành phó mạng giữa phong ba băo tố

 

V́ tự do biết bao người đau khổ

Biết bao người phải ly tán chồng con

Bao hiền thê chịu thân xác héo ṃn

Chịu ô nhục trong ṿng tay bạo tặc

 

Nh́n người yêu bị hiếp sao đành mặc!

T́nh phu thê cam khổ đồng sẻ chia

Có ngờ đâu cứu vợ phải xa ĺa

Phải chôn thây dưới đại dương lạnh gía

 

Sinh mạng người sao nhẹ tựa chiếc lá ?

Giữa cuồng phong biết rơi rụng về đâu?

V́ tự do phải đói rét khổ sầu

Cũng cam chịu lênh đênh trên biển sóng

 

Hàng hàng lớp lớp người đều trông ngóng

Đều ước mơ mong mỏi thấy bến bờ

Nhưng than ôi! Hoài băo xa mịt mờ

Thuyền bé nhỏ đảo nghiêng trong sóng biển

 

Cảnh tử ly nát ḷng phút biệt tiễn

Nh́n con yêu lặng lẽ trút linh hồn

Ôm xác con thét gào giữa sóng cồn

Con,con ơi!Con ơi!Con đừng chết!!!

 

Bao sản nghiệp châu báu vùi chôn hết

Bao xác máu người trôi nổi ḍng sông

Bao khổ lệ đắng cay than khóc chồng

V́ tự do muôn người mất tất cả.

                 Hoài Thương

                  15-04-05                

 

2-Gia Tài Của Mẹ

 

Nơi xứ lạ Mẹ không nhiều vàng bạc

Làm  gia tài Mẹ để lại cho con

Mẹ chỉ c̣n : Sông nước Việt núi non

Con hăy nhận giữ ǵn làm gia bảo

 

Không để cho con kim cương tuyệt hảo

Làm gia tài con sinh sống nương thân

Mẹ để cho con kho tàng bảo trân

Là kiến thức hằng hà vô số chữ

 

Con hăy gắng miệt mài trang sách sử

Vuông tṛn đạo: Nhân Lễ Nghĩa Trí Tâm

Năng luyện rèn thao tuyệt các phương châm

Phận liễu đào vẹn Công Dung Ngôn Hạnh

 

Gia tài Mẹ như mùa Đông tuyết lạnh

Không phủ che cho ấm áp đời con

Mẹ chỉ ngọt ngào khuyên nhủ vàng son

Con gắng học cho song toàn tài đức

 

Bao Anh Hùng đă hy sinh uẩn ức

Gầy dựng giang sơn bồi đắp quê hương

Súng nổ đạn rơi , hồn vong chiến trường

V́ Tổ Quốc quên ḿnh đền nợ nước

 

Con yêu hỡi ! Cuối đời Mẹ mộng ước

Dành trao con một bảo vật gia tài

Không bằng tiền hay châu báu ngọc trai

Bằng mong con giữ cội nguồn đất Mẹ.

 

                                Hoài Thương

                                 30-04-1996

 

 

 

 

 

Mục Lục

Thơ Minh Hồ

Thơ Minh Hồ Đào

Tiếp theo

 Trang Giới Thiệu