
Núi cao
trăng sáng đào xinh
Đôi chim
liền cánh hữu tình biết bao
Ghép thành
chữ Minh Hồ Đào
Minh Hồ – Hân
hạnh đón chào bốn phương
|
Tác giả góp
mặt trên trang nhà Minh Hồ & Minh Hồ
Đào : |

QUEN THUỘC
Có
những con đường quen thuộc cũ Từ
ngày đôi lứa mới yêu nhau. Tóc nàng
phủ xõa lên vai gã, Tiếng
nói người thương quá ngọt-ngào. Những
chuyện không đề, không đoán được, Ðêm này
chưa hết, tiếp đêm mai. Cổng
nhà chặng ấy quen không khép Lũ chó
tuôn theo cứ sủa hoài. Tay
nhỏ ngang mày che ánh chói, Có cô con gái
lãng văn-bài, Bâng-khuâng
một phút hồn trinh-nữ, Chừng
mộng ngày mai, mộng với ai... Lâu
lắm, hôm nay về nẻo thuộc, Chúng mình
sống lại tuổi hai mươi; Sau
lưng tiếng chó ùa theo sủa, Chồng
vợ nhìn nhau ngặt-nghẽo cười. Thuở
ấy ân-tình mà gãy đổ, Lòng nào
thanh-thản tối hôm nay: Ði trên
đường cũ đầy quen thuộc, Trời
rộng ghì trong bốn cánh tay... THANH THANH
NẮNG
QUÊ HƯƠNG
Gửi
người em sắp rời Sàigòn
Em sang
đây
mang
giùm anh chút nắng!
Nắng Sàigòn - Hà Nội - Nắng quê
hương Nắng ngày xưa em nhặt ở sân
trường Đem hong gió
thu vàng hay ép sách Em
cũng nhớ mang vầng trăng nguyệt bạch Dải mây hồng uốn éo nét thanh tân Hái giùm anh vài chục nụ tầm xuân Làm quà
tặng những
người thân, bạn hữu Ghé bờ hồ
ngắt mấy cành dương liễu thật xanh tươi để anh
nhớ hồ Gươm Ðền Ngọc Sơn! Hãy vào thắp nén hương Rồi thu xếp cho hành trang xuất ngoại! À còn nữa! Cả một thời mê
mải Huế - Ngọ môn - Trăng vẫn giãi
sông Hương! Núi Ngự Bình
đang kể lể
niềm riêng Thôn Vĩ Dạ tình người thơ
vời vợi! Nhớ nghe em!
Ðừng để anh ngóng đợi! Một chút tình - Một nắm
đất quê hương Nơi hồn anh
ấp ủ nặng tình thương Dù xa lắm
vẫn ngậm ngùi tưởng nhớ! THÁNG CHÍN NHỚ QUÊ
Quê tháng chín bây giờ ra sao nhỉ Những ngôi nhà vẫn dầu dãi trong mưa? Cạnh bờ ao những dàn bầu, dàn
bí Lá úa vàng còn dăm trái đong đưa Đường ngập nước có
những nơi lầy lội Một đàn trâu đang bì bõm
dưới sông Bác nông phu
nhìn trời gieo mạ vội Thóc nẩy mầm có lúa cấy mùa Đông Gió heo may tự triền cao núi thẳm Thổi vi vu theo điệu sáo mơ
hồ Khu rừng sồi lá đổi mầu
đỏ thắm Cạnh bờ sông con nước lũ
cuồng xô Bữa cơm chiều khói vương
trên mái bếp Cả gia đình đòan tụ cạnh
mâm cơm Những đứa trẻ tắm ngòai
mưa lếch thếch Vào bếp hồng ngồi
sưởi ấm tay chân Quê tháng chín mẹ nhìn trời lo lắng Mong trời êm
cho mưa thuận gió hòa Theo sau trâu, cha hồn nhiên lẳng
lặng Đem sức người làm mạch
sống thăng hoa! VU VƠ
Nàng thơ từ tranh ra
Gió đêm động bức mành Ở đâu là vườn Thúy Ở đâu hội Ðạp thanh? Người rời ga thế kỉ Về kịp hội hoa đăng Thuật ngữ không tận ý chờ đã mấy mùa trăng Bích câu thơm dấu giày Cỏ hoa thiên đường đây Nàng nét
gầy thu cúc, đẹp nét thắm xuân mai! Sầu - Hững hờ gương
lược Mái Tây để oanh buồn Kiếp sau hay kiếp trước Mưa Ngâu dòng lệ tuôn Người
từ thiên niên kỉ Cố tri
gặp hòa vui Thơ, rượu say túy lúy Nhìn nhau
mà ngậm ngùi! |
FAMILIAR
There
are paths and persons known to each other Since
the couple began to date one another. Her
hair flowing over his shoulder used to rejoice; And
how sweet did sound the sweetheart’s voice! Unexpected
chats though without themes were bright And
thus continued endlessly night after night. The
gates usually were not shut at that section: Unchained
dogs followed us, barking to no objection. Covering
her sight from the dazzle with a small hand, There
was a schoolgirl with homework gone bland; Stirred
in her innermost virginal soul of a gal, She
seemed to dream a moment of some future pal. Here
tonight to this old path familiar since long ago We are
coming back to revive our youth glow. Husband
and wife at dogs barking and running after Look
at one another, convulsed with laughter. Were
our love in those green days let to disappear, How
could we have our easy mind in this night sphere: We
walk on the old path of familiarity permanent And embrace in
our four arms the wide firmament...
THANH THANH OUR NATIVE
COUNTRY’S SUNSHINE My dear! When you come here, please bring me some pieces
of sunshine from Saigon and These two pieces represent the whole nation’s
sunshine. That was the
same piece of sunshine that you picked
up from our school yard when you were a schoolgirl, And very
respectfully and carefully, you put it
to the Fall wind or between two
pages of your dictionary to save them. Also, please bring me the old crystal bright
moon, and some long
pieces of pink cloud. As gifts for my
relatives and friends, please bring me
two dozen beautiful blue roses.
I’m sure you
would have used the train to go to almost everyday.
Please pick some green willow branches for me to remember
the lake itself. By the way
you also should go to Ngoc Son temple to light some fragrant incenses remembering
your deceased beloved. Then, go home
and prepare well for your trip to the foreign country as you
planned. However, I have
much more to remember and to tell you. When I was very
young, I was fascinated by our old capital, Its crystalline
moon gives the brilliant blue light to the quiet and calm Huong River, while
Ngu Binh mountain also has its own
story to tell, The Vi Da hamlet
with the poet’s deep and loyal love. Bring me
everything as I told you, please! Don’t let me wait! And more! How
about a little love and a
little piece of soil of our fatherland where I can permanently put my spirit and soul in it? I always miss
and love our native country though it is very far
from here, my dear! Xuân Vũ
TRẦN ĐÌNH NGỌC MISSING
MY
|
