|

 
Thiếu Nữ
Cô gái ơi, anh nhớ em
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế th́ gáy một hơi
C̣n anh gáy hết một thời con trai
Tiếng gáy ḅ lên lỗ tai
Làm em nhột suốt một ngày một đêm
Cô gái ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa?
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Không thèm đăng kư cứ nhào vô anh
Xô ra th́ thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài
Con kiến c̣n nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ nhau không biết để đâu
Nếu để trên đầu th́ tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy ǵ chứng
minh
Chi bằng giả bộ làm thinh
Hét lên " nhớ quá" một ḿnh nghe chơi!
Bùi Chí Vinh
****
Trăm năm trong cơi
người ta
Ai ai cũng phải hít ra thở vào
Trăm năm trong cơi người nào
Ai ai cũng phải hít vào thở ra
Xa xa như nước Cu-Ba
Người ta c̣n phải hít ra thở vào
Gần gần như cái nước Lào
Người ta cũng phải hít vào thở ra
Nói chung trong cơi người ta
Bắt buộc là phải thở ra hít vào ...
=============================
Làm thơ phải có khúc đầu
Kế đến khúc giữa , hạ hầu khúc đuôi
Làm thơ khác viết văn xuôi
Khúc đuôi phải ở sau đuôi khúc đầu
Nhà nàng , nhà tôi
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh dờn
(Nguyễn Bính)
Nhà nàng chẳng cạnh nhà tôi
Cách nhau tới mấy dăy đồi xa xa
Mỗi lần tôi ghé thăm nhà
Đạp xe cuốc bộ muốn mà hụt hơi
Nhiều khi nàng bận đi chơi
Tôi ngồi tôi đợi dài người ể lưng
Lúc về nàng cứ dửng dưng
Để con tim dại này tưng tức sầu
Định hỏi nàng đă đi đâu
Nhưng sao á khẩu một câu hổng là
Vậy rồi cứ măi lân la
Lúc th́ mượn tập lúc qua hỏi bài
Nàng như ḍng điện hai (trăm) hai
Giật tôi một cái gỡ hoài chả ra
Tháng ngày tưởng nhớ dáng ngà
Ước ǵ nàng chịu làm "Nhà" của
"Tôi"
Đêm thao thức tựa ma trơi
Lang thang chẳng khác chú dơi lạc bầy
SHAH QUACH –QXS
160907
Chúa Ơi
!...
Con quỳ lại Chúa trên
Trời
Cho con khuyên nhủ được người con yêu
Rằng con khổ sở đă nhiều
Chàng hay sanh chuyện đủ điều chúa ơi!
Đêm đêm lui tới
tắm hơi
Lại khoe gái đẹp tuyệt vời "mát
xa"
Tối ngày nhậu nhẹt la cà
Chẳng c̣n biết đến việc nhà cái chi
Nhậu xong chàng lại ngủ kh́
Để con trằn trọc tim ch́ nhói đau
Tiền nhà thiếu trước hụt sau
Tiền " biu" tới tấp con đau cái
đầu
Xưa kia chàng con nhà giàu
Cha mẹ là bậc phú hào miền Tây
Tưởng đâu nguyệt lăo se dây
Số con gặp được duyên may trên
đời
Nào ngờ chàng cứ rong chơi
Ṣng bài lui tới thử thời thâu canh
Mọi việc con phải gánh gồng
Tiệm Nail ế ẩm con đành sang luôn
Con quỳ lại chúa xót thương
Giúp chàng xa lánh con đường hư thân
Nếu chàng chẳng chút hồi tâm
Con nguyền như sáo sổ ḷng từ đây
MinhThu+
******
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Sao cho con trốn được người con yêu
Rằng con thiếu nợ đă nhiều
Nàng c̣n mua sắm đủ điều Chúa
ơi !
Con cày hai dzóp(s) hụt hơi
Người con yêu lại đua đ̣i chơi
xe
Biểu ǵ con cũng phải nghe
Nếu con căi lại là te tua đời
Trước đây con tưởng gặp
thời
Chúa ban con được t́m người con yêu
Giờ đây thân xác tiêu điều
Đời con phải chịu rất nhiều
đắng cay
Thân con chẳng khác trâu cày
Nợ nàng con trả dài dài chưa xong
Con giờ như cá ḷng tong
Sụt ba chục kư , ốm nhong , ră rời
Thế mà đâu hết nợ đời
Nấu cơm , rữa chén , bị đ̣i ... tù
ti
Người đâu gặp gỡ làm chi
Để cho khổ thế c̣n ǵ là Xuân ?
Chúa ơi ! con khổ vô ngần
Chúa mà không giúp là thân con tàn
Con đang thiếu nợ trăm ngàn
Nh́n đồ nàng sắm hai hàng lệ rơi
Con quỳ lạy Chúa trên trời
Giúp cho con trốn được người
con yêu
Le Hoang
******
Đám ruộng
hai bờ ở đầu hông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?"
Ông chồng đọc xong trả lời:
Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông"
Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng ḷng
quá nên gởi thơ tiếp
Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "
Ông chồng hồi đáp:
Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"
Bà vợ rằng:
Ruộng
vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"
Chồng tiếp bực ḿnh:
Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống
C̣n không kẻ khác cấm cho trồng "
Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp :
Ông à... cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê ḿnh cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong"
Ông chồng càng tức giận hơn:
Cỏ dại có mọc lên quá mông
Th́ bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông vể nhổ sạch thế là... xong"
Bà tiếp:
Ruộng kia cỏ đă mọc đầy đồng
Ông về gấp gấp có nghe không?
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn
Ông về tưới hộ tôi trả công!"
Chồng nghe thế liền gởi lại:
Ừ th́ bà ráng mà kiềm ḷng
Bà mà léng phéng chết với ông
Ông về ông cấy cho tơi xốp
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"
Hôm sau, chồng nhận được
thư vợ như sau:
Luật mới ban hành ông biết không?
Ruộng mà không cấy sẽ sung công
Vậy ông thu xếp mà về sớm
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông
Thơ Lượm
CỦA TA
Bán vợ chẳng được xu
nào
Bán rồi thơ thẩn ra vào buồn hiu
Béo phì bởi tại chàng chìu
Chồng gầy vợ mập đúng liều
trời ban
Vợ mập sao lại than van
Càng mập càng khoẻ hát vang vui nhà
Hạnh phúc tầm tay đâu xa
Dù gầy dù béo vẫn là của ta!
Minh Hồ
Đào
Hàn Mặc Tử bán trăng Ta bán Vợ
Ai mua em ta bán em đi
Ta tiếc mần chi một tấm thân béo
ph́
Ṿng tay khẳng khiu ta xiết gh́ không
đủ
Thân ṛm xẹp lép như khoai củ phơi
khô
Xưa em yêu ta là bởi hàm răng hô
Hàm răng cực thô bọc vàng to tổ
bố
Trong đêm tân hôn em biết ḿnh bị
hố
Tưởng trúng vàng ṛng mà vở phải
vàng thô
C̣n ta phê em v́ tấm thân cá hố
Em bảo thân ṛm do đời khổ mà ra
Học hành th́ trốn lo sướng hát
đàn ca
V́ mê ăn cá kho nên thành ra ca khó
Chưa yêu em th́ giọng anh nào có nhỏ
Rước em d́a th́ bệnh chẳng dám ho
Ui ! ai thương em......
th́ anh cũng lạy...mà tặng cho
Dù có Sold chẳng được
đồng xu nhỏ...
Walker (VietNo)
|